Thứ Hai, 6 tháng 2, 2017

Xuân tự tình

Xuân tự tình
xuân hởi gió trêu tà áo tím
trên giàn hoa bí đón xuân sang
tầm xuân biên biết màu xanh ngát
mấy dậm trường tình khối duyên mang
.
trăng sao đắm đuối trong sương nhạt
rực cánh mai vàng ngát gió xuân
tuổi đời chồng chất hoàn tay trắng
dạ nổi bâng khuâng phận cơ hàn
.
những muốn sang nhà xum hợp mặt
ngại ngần hai chữ khó đeo mang
công danh phía trước còn u ám
cam phận làm công dám thở than
.
đành phải làm thinh nổi nhớ nhiều
để nghe tim khóc tình câm lặng
dầu cả lòng tôi một màu trăng
đơn phương da diết mỹ nhân lòng
.
chỉ biết mình tôi thương nhớ thương
nhớ lên cánh nhớ nụ môi hường
đêm về e ngại tơ vương vấn
một mảnh hồng nhan cuối đoạn đường
.
cô liêu trơ cảnh bên trời hiếu
mẹ đã ra đi lúc đông chiều
trách nhiêm đôi vai oằn hơi thở
thương người chữ hiếu vỗ sao kêu
.
đến nay như đã mấy xuân thêu
nhớ bạn văn thơ bấy cũng nhiều
gom hương quỳnh nở đêm khuya lụn
chờ đợi hồn xuân dậy sóng triều
trên dòng fb nào ai hiểu
hoa bí trổ vàng giọt lệ yêu
hởi người có biết tình tri kỹ
dào dạt hương quỳnh cánh gió xiêu

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét