Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2026

 Nhớ mẹ

-
chia sẽ ai dòng thơ tình mẫu tử
tận xứ người lòng nhử nhớ từ nghiêm
đã và bao hằng đêm ai ưu niệm
nhớ mẹ già giọt lệ ngấn lăn dài
-
thật xúc động vần thơ người con gái
sớm ly hương tê tái lúc đông về
nơi xứ người vất vả lắm bộn bề
nghe hơi lạnh vọng quê lòng nhớ mẹ
-
những đêm khuya một mình em lặng lẽ
thả hồn dâng mơ mẹ giấc mơ sầu
khi tỉnh giấc suy tư nào ai thấu
vẫn một minh đau đáu lệ trào dâng
-
nỗi nhớ nhung khoảnh khắc nổi bâng khuâng
lòng hiếu nữ âm thầm hồi tưởng mẹ
nhớ mẹ nhiều em thầm gọi khe khẻ
gọi trong tim chia sẽ mẫu tình thâm
-
tâm sự em xứ người như nhắn gửi
trăng treo cao tình hởi những đoạn sầu
vì công việc mẫu tữ phải xa nhau
ôi đau buốt con tim nhường rỉ giọt
-
thuở xưa kia một mình em tách gót
lập công danh cao vót ở xứ xa
biến đau thương chạnh cảm nhớ mẹ già
vượt giông bảo đươm hoa ngày hội ngộ
-
lúc tỉnh lòng dâng hương cầu phật độ
chốn quê xưa phù hộ mẹ bình an
dầu khổ thân gian khó chẳng than van
mong ngày về vinh quang con của mẹ
-
Ẩn bớt

 Nhớ mẹ

-
Quang Minh Trần
nếu một ngày một ngày than thở
mẹ qua đời trời hởi lòng đau
đời của con lạnh lẻo hư hao
trống vắng mãi tâm bào se thắt
mất mẹ rồi như đèn vụt tắt
tối tâm về tim bắt tối tăm
đời con còn lại một vầng khăn
chít vỉnh viển đáy sầu cổ mộ
-
Quang Minh Trần
vu lan vui biết bao
riêng tồi thầm lặng lẽ
hoa trắng cài thuơng đau
mẹ tôi không còn nữa
tê tái nổi nghẹn ngào
vu lan hồn hoang dại
qui luật kiếp nhân lai
biển đời là mộng ảo
mong mẹ đáo liên đài
hởi ai nay còn mẹ
trân trọng ngày hôm nay
hoa hồng cài trên áo
hiếu đạo sáng sao mai
sớm hôm nhớ viếng lai
phụng dưỡng mẹ ân cần
tàng dù che trẻ dại
-
Quang Minh Trần
mẹ đi xa cõi lòng tôi hiu quạnh
trống vắng về trăng lạnh khóc sương đêm
nhớ mẹ hiền thao thức những từng đêm
ôi da diết nổi niềm mồ côi mẹ
biết sẽ chia cùng ai vơi lòng trẻ
mẹ chết là ta thành kẻ mồ côi
tìm mẹ đâu chỉ ở lúc đêm thâu
trắng hồn quạnh âu sầu bên di ảnh
Quang Minh Trần
mẹ già như chuối ba hương
như xôi nếp một như đường mía lao
công cha cao ngút trời cao
nghĩa mẹ rộng lớn tợ nào biển đông
vu lan đại lễ bông hồng
không gì sung sướng song đồng mẹ cha
một lòng phụng kính thiết tha
cho tròn hiếu nghĩa mới là đạo con
nhân đây xin chúc lời son
ai còn cha mẹ biển non khó bì
cố làm cha mẹ vui đi
là vàng là bạc không gì sánh đâu
một mai cha mẹ khuất rồi
ta không ray rức những hồi đã qua
chúc ai còn có mẹ cha
bông hồng cài áo vu lan vui mừng
-
Nguyễn Kiều Oanh
Vu lan này lòng sầu dâng miết
Nhớ Mẹ nhiều nhìn tiết thu sang
Giot thương nức nở trong lòng
Dưng dưng dòng lệ hai hàng chảy lăn
Nhìn chúng bạn vui cùng Cha Mẹ
Lòng con đau tự xé tựa bào
Mẹ ơi con nhớ thuở nào
Con bên Cha Mẹ ngọt ngào tình thương!
-
Quang Minh Trần
tôi chợt tỉnh đây hay đang nằm mộng
vu lan nay hoa hồng trắng đeo mang
mẹ tôi đâu tôi lại chít khăn tang
ôi duyên phận bẻ bàng tôi xa mẹ
giờ đây tôi tìm mẹ trong dĩ vảng
trong mơ hồ ảm đạm quá khứ qua
tìm hình bóng thân yêu của mẹ già
trong ngấn lệ lan nhòa qua di ảnh
-
Quang Minh Trần
phút đắng lòng màn đêm tăm tối
đom đóm lòe tưởng mẹ đâu đây
mẹ ơi mẹ có biết hay hay
con nhớ mẹ lệ cay khóe mắt
kể từ nay đời con nghẹn thắt
mất mẹ rồi tìm gặp được đâu
mong cầu trên trời phật nhiệm mầu
rước hồn mẹ vảng sanh nước lạc
-
Quang Minh Trần
trãi bao mùa thu đến
bao lá rụng ngoài hiên
lòng tôi nặng ưu phiền
một nổi sầu mồ côi
vu lan ghi tình mẹ
hoa hồng cài trên áo
dầu màu trắng thanh thao
hình bóng mẹ ngạt ngào
-
Quang Minh Trần
đâu đây màu trắng hoa hồng
tìm đâu bóng mẹ bên dòng tử sanh
vui buồn thôi cũng hư danh
còn chăng di ảnh sanh thành trong tâm
bâng khuâng vang vội chuông ngân
đưa hồn thực cảnh bước chân nảo nề
tưởng là bóng mẹ hiện về
vu lan lệ ứa bên lề hư không
-
Ẩn bớt

 Mẹ ơi !

-
tôi chợt tỉnh hay đây đang nằm mộng
vu lan nay hoa hồng trắng đeo mang
mẹ tôi đâu tôi lại chít khăn tang
ôi duyên phận bẻ bàng tôi xa mẹ
-
giờ đây tôi tìm mẹ trong dĩ vảng
trong mơ hồ ảm đạm quá khứ qua
tìm hình bóng thân yêu của mẹ già
trong ngấn lệ lan nhòa qua di ảnh
-
sanh với tử nhạt hình thiên thu vọng
một đời người sương khói phủ trắng tay
đến hay đi cũng một nắm hình hài
hòa cát bụi chuổi ngày dài vô định
-
tình mẫu tử bao đêm hằng khắng khít
sớm tối nhau trần tục cảnh phù vân
giờ chia tay ngõ rẽ biển hồng trần
ôi than thở trăm năm tàn cuộc mộng
-
tình mẫu tử trần gian làm khách trọ
hợp rồi tan cảnh đó mãi chơi vơi
đọng trong tâm triết lý một cảnh đời
hư huyển hóa lệ rơi vương thọ khổ
-
đời danh lợi phủ quanh bầu giông tố
nẻo luân hồi xoay chuyển chữ tử sanh
trên bục thờ di ảnh đấng sanh thành
tâm tình gởi dòng lệ nhòa uất nghẹn
-
thuyền giải thoát bến bờ minh giác ngạn
cõi niết bàn sang lạc cảnh tây phang
cầu hương linh cho mẹ được vảng sanh
mùa báo hiếu vu lan con hiếu để
-
bên hương án dòng thơ nhòa ngấn lệ
kỹ niệm xưa mẹ để lại lòng con
bao nổi nhớ nhở dường đang lẩn trốn
khách hồng trần một chốn tùy duyên câu
-
biết tử sanh chuyện cảnh kiếp luân hồi
nhung nhớ vẫn nghìn sầu câu mẫu tử
vu lan về trong niềm thương pháp lữ
đóng tròn vai hai chữ mẹ con ta
-
ngày hôm nay vĩnh biệt cảnh ma ha
lòng trẻ dại cách xa hình bóng mẹ
đêm từng đêm con luôn gọi khe khẻ
mẹ luôn là bóng cả mãi che con —.
-
Ẩn bớt

 Vu lan mùa báo hiếu

-
dưới chân phật âm thầm cầu nguyện
phật ban phước chuyển mẹ bình an
thấp hương mùa báo hiếu vu lan
mong mãi hoa hồng cài áo trắng
-
thương phận liểu gian truân sầu lắng
gió vào thu hồn nặng lá rơi
giọt lệ trào thổn thức nào vơi
nơi đất khách u hoài cố quốc
-
lòng hiếu thảo tim luôn ghi chặt
thương chốn quê đau thắt mẹ yêu
tuổi mẹ giờ chuối chín gió xiêu
nơi viễn xứ nổi buồn triều triệu
-
chia sẽ nhau vần thơ nặng chiểu
em chớ sầu vóc liểu hư hao
hãy vui lên tươi thắm má đào
vơi vương vấn nghẹn ngào thương mẹ
-
đất khách muôn trùng sao nhỏ hẹp
quê nhà một góc nhớ mênh mông
nhớ mẹ hiền chống gậy lưng cong
dáng run rẩy gió đông rủ ấm
-
nơi xứ xa đêm dài sầu oặn
vu lan về trầm lặng mong lung
thương mẹ già nhói buốt tâm trung
khôn lời tả nổi lòng trẻ dại
-
vu lan nay lòng con tê tái
mong gần mẹ ôn lại ngày xưa
kỹ niệm nào sớm tối nắng mưa
tình cao cả mẹ con gắn bó
-
nhà chật chội cùng bao nổi khó
gánh cháo gà tần tảo nuôi con
dầu mệt nhọc thân thể héo mòn
mong con trẻ an vui học tập
-
hôm nay con làm sao bù đấp
mẹ hiền yêu ôm ấp tuổi thơ
nơi đất khách con luôn trăn trở
nhớ mẹ hiền vạn thuở khôn phai
-
dưới chân phật âm thầm cầu nguyện
phật ban phước chuyển mẹ bình an
thấp hương mùa báo hiếu vu lan
mong mãi hoa hồng cài áo trắng
-
Ẩn bớt

 Nổi buồn mất mẹ

-
tiết đông chuyển gió cơn bảo lạnh
rét hồn bất hạnh mẹ ra đi
cơn bạo bệnh đàm ngăn nghẹn ngất
một chiều buồn hiu hắt lìa dương
-
chữ hiếu đạo con dường chưa đáp
công sanh thành biển lấp sao đầy
tình cao cả núi cao chất ngất
mẹ đi xa u uất hồn con
-
nhớ thuở cha hy sinh vì nước
con trong nôi mẹ khổ dường nao
lo tần tảo nuôi con khôn lớn
mong ngay sau thành đạt danh cao
-
giờ thành nhân con chưa phận hiếu
mẹ mất rồi nặng chiểu lòng con
trước áng linh mờ ảo hương son
hình ảnh mẹ diệu dàng trìu mến
-
như nhìn con nhắn đến điều chi
bên di ảnh lòng những lâm ly
còn đâu nửa hình hài từ mẫu
mất mẹ rồi như mất hướng đi
-
mẹ ơi con gào to gió lạnh
tiết đông sầu hiu quạnh lòng con
mảnh khăn tang chít nổi bồn chồn
nghĩa trang lạnh trắng hồn trẻ dại
-
vẳng bên tai cung đàn tang hải
khóc cho mình biến cải ai bi
mất mẹ rồi trắng xóa chia ly
câu sanh tử từ dây xa cách
-
tìm mẹ trong đêm khuya mộng mỵ
gió lay cành rụng khóc sương đêm
tiếng dế than thể tiếng từ nghiêm
như nhắn gởi niềm thương từ mẫu
-
phút đắng lòng màn đêm tăm tối
đom đóm lòe tưởng mẹ đâu đây
mẹ ơi mẹ có biết hay hay
con nhớ mẹ lệ cay khóe mắt
-
kể từ nay đời con nghẹn thắt
mất mẹ rồi tìm gặp được đâu
mong cầu trên trời phật nhiệm mầu
rước hồn mẹ vảng sanh nước lạc
-
tây phương lạc cảnh mẹ an nhàn
bên chân phật vỉnh hằng phước báo
con khờ dại thành tâm cầu đáo
mong mẹ hiền ngộ đạo siêu sinh
-
Ẩn bớt

 Vu lan nhớ mẹ

-
Nhớ mẹ
-
tôi khóc bi ai tràn đêm đông lạnh
giọt lệ lòng sao cạn nổi thương đau
giọt nhó thương giọt nhớ dấu giọt sầu
hồn đau buốt xót xa tình từ mẫu
-
ai có biết cõi lòng tôi ủ rủ
cách muôn trùng nhớ mẹ nổi nhớ nhung
nhớ đông nào bên mẹ buổi tương phùng
nay cách biệt sầu đông vây nặng trĩu
-
trong sâu lắng tiếng lòng kêu réo gọi
mẹ bây giờ mờ mịt ở phương xa
hình mẫu tử thiết tha chữ đậm đà
trăng khuya lạnh khó nhòa trong ký ức
-
tiết đông hàn hồn tôi nghe oi bức
kiếp nhân sinh quy luật chữ vô thường
ôm đau xót ngở ngang nổi đoạn trường
gây thương nhớ sầu đong nguồn tim lạnh
-
mẹ đi xa cõi lòng tôi hiu quạnh
trống vắng về trăng lạnh khóc sương đêm
nhớ mẹ hiền thao thức những từng đêm
ôi da diết nổi niềm mồ côi mẹ
-
biết sẽ chia cùng ai vơi lòng trẻ
mẹ chết là ta thành kẻ mồ côi
tìm mẹ đâu chỉ ở lúc đêm thâu
trắng hồn quạnh âu sầu bên di ảnh
-
Ẩn bớt