Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2026

 CHUYỆN TÌNH MỰC TÍM

-
ngày xưa ấy chuyện tình mực tím
mắt bồ câu tóc bím đong đưa
má ửng hồng môi mộng dễ ưa
anh say ngất tuổi nàng mười sáu
-
lớp mười thôi hoa khôi xóm đạo
dáng thon thon tà áo trắng phao
em lộng lẩy nụ cười hàm tiếu
tóc đuôi gà lắm kẻ hồn xao
-
tan trường về lẳng lặng theo sau
nhìn em đi nao nao trong dạ
muốn bảo rằng anh yêu em quá
cớ chi sao ngợ ngạ âm thầm
-
nhà hai ta cách nhau hàng trâm
hè ngập nắng nghe lạnh đông sang
ngày theo em bóng mây bảng lảng
chung trường lớp tình bạn đơn phương
-
hoa phượng đỏ thầm nhớ thầm thương
lời tỏ tình một lần chưa trọn
chỉ liếc nhìn tim xót héo hon
bòng người xa lòng ẩn tình son
-
xuân năm sau mùa xuân sầu bọn
hàng trâm buồn em dọn nhà đi
phút phân kỳ mắt ướt rèm mi
em từ giả lâm ly ảo nảo
-
giờ anh biết trái tim gió bảo
đã yêu nhau chẳng nói nên lời
mái trường xưa vắng tà áo hởi
bước đơn côi đày đoạn lòng ai
-
ngậm ngùi vương vấn mãi đến nay
chỉ biết yêu chờ đợi trang đài
đường đời dài mỗi ngã chua cay
bao giờ và bao giờ gặp lại
-
em ở nơi nào em có biết
lòng có xao da diết tim không
có khi nào em nhớ hàng trâm
người bạn học chung ngày xưa đó...
-
Ẩn bớt

 tìm ai

-
tìm ai trên khắp ngã đường
vấn vương nổi nhớ dặm trường khôn ngăn
hè sang phượng đỏ đầy sân
bâng khuâng tất dạ khó cầm lệ sa
-
biết rằng mưa hạ hôm qua
lối xưa vượng đọng cánh hoa úa sầu
lời văn trên ngọn phong lâu
chẻ đôi giọt nhớ chẻ sầu giọt thương
-
bóng người mờ mịt khói sương
làn hương phượng thắm nhở nhường đâu đây
tìm ai dáng liểu hao gầy
nhành trăng úp mặt tim nầy xót xa
-
một mùa hạ nửa ngẩn nga
trông về chốn cũ cành hoa úa màu
đêm khuya nhìn ánh trăng sao
tự dưng dạ nhớ má đào trong tim

Ẩn bớt

 hạ về

-
hạ về mang đến bao điều nhớ
bao điều muôn thuở ở trong mơ
xa xưa cấp sách vui hồn bạch
phượng tím ve sầu mở duyên tơ
-
bạn ơi tình nhớ nụ cười xinh
ánh mắt vô tư ẩn ý tình
nay xa trường lớp còn lưu dấu
gợi lại hình ai trái tim mình
-
hạ trắng hôm nào tình hoa bướm
thuở thờ đi học ví vu vơ
em hoa anh bướm tình chớm nở
đường xưa lối nhỏ phượng đỏ rơi
-
nhặt cánh phượng hồng vào trang sách
ghi dòng chữ hẹn đến bạn lòng
bờ sông thơ mông in đôi bóng
vai tựa vào nhau thả mắt trông
-
anh bắt ve sầu cho em nắm
trong tay thơ nhỏ vọng ve than
em cười khúc khích dường hoa nở
rạng rở mắt nhung giữa nắng ngàn
-
ngày nay hạ đến còn đâu nữa
cái thuở thơ ngây tuổi học trò
còn chăng đọng lại trong ký ức
một thời áo trắng ẩn tình xưa
-
Ẩn bớt

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2026

 MỘNG THƯỜNG ( tiếp )

-
mồng tơi rào giậu phân ngăn
gia phong khuôn phép ngại ngằn khó qua
tôi thời thương đấy e là
còn ai dạ thể nhận ra được nào
-
em về còn để lao xao
lời thương nhè nhẹ bay vào con tim
dòng thơ nép bóng trăng đêm
sao lòng muốn nói ngại hiềm lòng ai
-
sông sâu biển rộng chẳng rày
núi cao cách trở nhớ ngày trông đêm
vườn cà hoa tím buồn thêm
tầm xuân xanh biếc u phiền xa xâm
-
thương người chủ ở cái tâm
đoan trang ôn hậu tri âm cuộc tình
biết rằng ta mãi linh đinh
chỉ riêng một bóng gập ghình bóng mơ
-
ta em mỗi đứa đôi bờ
vần thơ nhung nhớ trăng chờ sương khuya
nhặt sầu tê tái ai kia
hư hao vóc ngọc mơ vìa biển thương
-
vườn lan ngập lối sầu vương
duyên tình tách gót chia đường đôi ta
nhớ nhung cánh nhạn bay xa
nhớ lên mái tóc chan hòa mắt nai
-
nhớ ai trắc trở lá lay
khăn tay ẩn dấu lệ dài giai nhân
trai khôn tìm bạn tri âm
gái ngoan chọn lấy cái tâm kẻ hiền
-
trầu cay chưa niếm say tiên
rượu nồng chưa cạn môi mềm vì đâu
chén sầu trong cảnh bồi hồi
trang đài mơ mộng nổi sầu bên tâm
-
nàng thơ én lượn xuân thầm
nâng cao gió nhớ đi tầm nguồn thương
ai về xin gửi tơ vương
nói rằng người đó mộng thường quỳnh hoa
-
nói gì duyên bướm tình hoa
bướm hoa vương vấn không nhòa trong tim
vần thơ trãi nhớ nợ duyên
mộng thường trăn trở bao đêm vắn dài
-
Ẩn bớt

 MỘNG THƯỜNG

-
chiều buồn ra đứng bờ sông
trông sang bến nhớ trong lòng xót xa
xa xa bìm tím hoa cà
tím màu ngọt ngất mặn mà dễ thương
-
nhớ ai áo tím vấn vương
tơ tầm đoạn ruột đêm trường trở trăn
xuân tàn hạ đến khôn ngăn
mơ màng áo tím giọt lăn lệ tràn
-
bến sông tương khúc phụ phàng
thuyền ai cuốn gió băng ngàn xứ xa
chạnh lòng thương tiếc cành hoa
phong ba gió bảo lọ là tư nhương
-
mong sao hoa chớm bén sương
sắc hoa vẫn thấm mùi hương vẫn nồng
hai ta cùng một dòng sông
tương tư uẩn khách má hồng vào tim
-
lặng nghe cánh vạc ăn đêm
tiếng kêu lạc bạn ưu phiền xót đau
vọng sầu liên tưởng hư hao
vành tang trắng xóa cành đào ươm tơ
-
ngó lên sao tỏ sao mờ
ngó xuống thui thủi lặng lờ đêm hoang
thoảng đâu giàn mướp hoa vàng
vườn cà ra nụ ngở ngàng tình xuân
-
thương ai da diết bâng khuâng
con tim ray rức ngạt ngần cánh hoa
gần nhau gang tấc nhở xa
lòng sầu vương vấn nhạt nhòa lệ lăn
-
Ẩn bớt

Thứ Ba, 23 tháng 6, 2026

 Giá như

-
lâu rồi không họa thơ nhau
tưởng chừng bể ái nhạt nhào non ân
ai ngờ khi họa thơ gần
lửa hương vẫn ấm tro trầm vẫn thơm
-
giá như thuở ấy đừng com
vần vương vần vấn đâu còn quen nhau
nhơ tơ phây but cột vào
người kia đài bắc tơ hào làm quen
-
giờ ai vò vỏ bên đèn
bâng khuâng máy tính viết lên chữ tình
giá như ôm được bóng hình
trong hương của gió ta mình với nhau
-
giá như thời khắc hư hao
một câu vô niệm mận đào trầu cau
giá như ngọn bút muôn màu
trang thơ nàng đấy rạt rào tình ta
-
tâm tư bày giải thiết tha
thơ tình gom lại nụ cà tầm xuân
giờ em xứ lạ mến chân
có về cố thổ tình thân cơ hàn
-
hay như cánh nhạn biệt đàn
tơ duyên dang dở đài loan đôi bờ
giá như én luyện thu chờ
cành hoa thạch thảo lu mờ thủy chung
-
còn đâu mưa gió bụi phùn
nơi quê ai giữ mài nhung thuở nào
thương cho liểu khóc cho đào
giấc mơ tự tại hôm nào hởi em
-
người xưa mờ nhạt thân quen
thơ tình ai đốt trước đèn thế nhân
giá như thuở ấy mưa giăng
chiếc ô lưu dấu còn chăng hởi người
-
đường dài ấm áp chơi vơi
hạt mưa trêu chọc một thời nhớ nhung
giá như đừng có đi chung
nổi thương nào để nảo nùng cưu mang
-
giá như nàng chớ sang ngang
pháo hồng hoa cưới nát tan nổi lòng
giờ ai một nổi chinh chong
tầm xuân thuở ấy má hồng xa xâm
-
Ẩn bớt

 Anh về

-
anh về đây ngập ngừng trên lối củ
nắng vương gầy khói phủ kín đầu non
dấu chân xưa in đậm lối cỏ mòn
anh ngây ngất quyện hồn theo mây trắng
-
vẫn đường xưa sao ngọt ngào tỉnh lặng
hương tình còn phảng phất ở đâu đây
dang đôi tay ôm trọn cả tháng ngày
bao kỹ niệm ấm hồn ta dạo ấy
-
trường xưa ơi mỗi mình anh trở lại
hương học trò thuở cũ chẳng phôi phai
giảng đường xưa hồn ngập cả lối gầy
màu mực tím như còn in trang vở
-
trường xưa ơi trong anh người muôn thuở
nơi đôi ta kỹ niệm đậm ân tình
nơi ấm nồng tình nghỉa của chúng mình
anh cứ ngỡ tình mình như sống lại
-
anh về đây trường xưa đầy hoa dại
mây bềnh bồng phiêu lảng chốn xứ xa
lẫn trong gió bóng người nhở thoảng qua
hương tình củ mặn mà nghe ngây ngất
-
mùa hạ đến phượng sầu rơi đấy đất
nhặt phượng hồng lòng chồng chất buồn đau
người đi xa thoáng đã mấy hè trôi
lòng da diết hiên lâu sầu trăng khóc
-
Ẩn bớt