Thứ Năm, 13 tháng 8, 2026

 Người ấy

-
người ấy giờ đây khác xưa nhiều
còn gì đâu nữa để mà yêu
tuổi xuân ngày đó chừng hai mấy
bổng chốc tàn phai bóng xế chiều
-
hạt thu ánh xạ thời gian chiếu
lá vàng rải rác đất buồn hiu
vói tay nhặt lại vùng kỹ niệm
gợi ảnh trong tim khúc lẩy kiều
-
đêm khuya thu khóc trăng tàn điệu
làn nước sông hàn dậy sóng kêu
chong chênh thuyền nhỏ dòng tâm sự
nâng chén rượu sầu chuốt cô liêu
-
trăng ơi có nhớ tình tơ liểu
mái tóc đài trang xỏa gió phiêu
kề vai đôi bòng in sóng nước
man mác hương son mặt mỹ miều
-
thuở ấy người tươi hoa hàm tiếu
bên dòng hương ngọc mắt nai yêu
tôi như lạc lỏng vùng giác ảo
ngây dại vô hồn bước chân xiêu
-
ngày nay cảnh vật nhở cô liêu
người ấy tàn phai nắng xế chiều
tình củ vẫn in trong tâm đấy
sờ soạng hồn tôi nét chấm phiêu
-
ôn cố tri tân hóa rong rêu
tìm đâu người ấy hoa hàm tiếu
vận tải thời gian phủ bụi mờ
người đã xa rồi cảnh đìu hiu
-
Ẩn bớt

 Đường em đi

-
trong không gian biết bao đường nữa
con đường nào hội tụ tim yêu
định lý đảo ta càng tìm hiểu
đường song song vẫn có hai chiều
-
trong trái tim muôn điều muốn nói
hởi thế gian biến dạng đa phương
đường em đi quỉ tích vấn vương
giải hàm số tình yêu vô nghiệm
-
dầu trái tim có khi tiệm cận
lòng em sao dài tận số pi
định đề ơ cờ lit như phi
trong không gian song song vô lý
-
trong toán học muôn điều suy nghỉ
còn tình yêu giá trị lủy thừa
nhận thì nhiều cho vẫn là chưa
lòng con gái thủy triều cực đại
Ẩn bớt
-

 Anh vẫn muốn

-
anh vẫn muốn và tin tình ta đẹp
những buổi chiều đứng nép đón em yêu
dưới hiên trường mơ mộng dáng thiên kiều
cùng thả bước đường xưa nhiều kỹ niệm
-
anh vẫn muốn và tin vào mầu nhiệm
tình đôi ta bất biến mãi thời gian
mong và mong mãi mãi lá thu vàng
ghi chép lại thiên thu tình đôi lứa
-
anh vẫn muốn và tin thêm lần nữa
màu trinh nguyên vạn thủa thuở yêu đương
cánh nhạn chiều tô điểm cảnh thu vương
khơi dĩ vảng trong hồn thơ miên viễn
-
anh vẫn muốn và tin luật thiên biến
gánh hành trang lưu luyến tuổi mộng hồng
dầu mai ngày dong ruỗi giữa mênh mông
tình vẫn mãi trăng trong hồn ưu niệm
-
anh vẫn muốn và tin nhiều bao chuyện
không bao giơ lai chuyển cảnh lứa đôi
không gian sầu lá úa hạt mưa ngâu
tăng niềm nhớ lệ châu rơi ràn rụa
-
anh vẫn muốn và tin em lời hứa
tinh hai ta ngụt lửa biển ái ân
mong và mong đôi tim sích lại gần
mặc duyên phân bẻ bàng trong kiếp sống
-
anh vẫn muốn và tin vào mơ mộng
cành cúc trắng trinh nguyên mùa thu củ
vẫn đượm màu trinh khiết của em tôi
luôn sưởi ấm linh hồn ta mãi mãi
-
anh vẫn muốn và tin niềm biến cải
định luật xưa viên khải mối tình chung
dầu thế nao vẫn chặt chữ liểu tùng
và ngắm mãi cành hoa màu cúc trắng
-
Ẩn bớt

 Ước chi

-
anh ước chi cây nọ liền nhau
hoa ưu ái nổi vui thành nguyện
một mối tình êm nhu như truyện
duyên nợ thành kết chỉ tơ hồng
-
mong muốn thế mênh mông dâu bể
biết nên duyên chợt kể ai nghe
chỉ hàng cây cùng với lủ ve
chia sẽ nổi cảm thông anh vậy
-
em có nghe và em có thấy
biết làm sao tình ấy keo sơn
hay chỉ là giấc mộng gió vờn
thoáng chút đã vi vu vụt biến
-
em biết chăng đêm trường lưu luyến
nhớ về em nhớ cả dòng thơ
ước trong mơ con tim nức nở
phải chăng em hơi thở lòng anh
-
ước chi em giọt sương lóng lánh
hay cành hồng rực ánh nắng mai
anh ví thành trăng đêm sáng mãi
cánh bướm vàng lượn chảy hoa tươi
-
ước ước gì ôm giữ làn hơi
hương tóc mịm em ơi thắm thía
đôi mắt nai em nhìn một phía
trái tim anh ẩn chứa hình ai
-
trăng có tàn mây nhở phủ bay
lòng anh vẫn láng lai bạn ngọc
anh ước sao nhẹ nhàng hương tóc
quyện quần anh theo mãi thời gian
-
vần thơ nay trút cạn đá vàng
em có biết tình anh lai láng
nghìn chữ thương muôn lời khó đoán
chữ ước nầy dành trọn người thương
-
Ẩn bớt

 Thu về

-
thu về rượu chuốt thơ trao
tặng em trang vở hôm nào mới quen
ngoài hiên sương rụng bên thềm
lòng anh lai tưởng nàng tiên trở về
-
thu nầy lòng những tái tê
dáng thu u ẩn trăng kề gió đông
thu về sao những nát lòng
má đào tan biến cành hồng nhu êm
-
thu về rồi phải không em
gió thu heo hắt trăng đêm lạnh lùng
hạt thu tê tái nảo nùng
trang thơ còn đấy nghìn trùng người đi
-
thu về trong trái tim si
mưa thu ướt lạnh còn chi nổi chờ
còn chăng tận cõi mộng mơ
trong suy tư ấy ngẩn ngờ bóng ai
-
hoài niệm ký ức u hoài
tiếng yêu lạnh nhạt lạc loài cánh hoa
nhớ nhung ôm lấy nắng tà
nghe đêm lá rụng tưởng là người đâu
-
nàng thu cất bước qua cầu
để vương để vấn hạt châu phủ phàng
lá thu xao xác lá vàng
bao nhiêu lá rụng lệ tràn bấy nhiêu
-
Ẩn bớt

 Hoa hướng dương

-
thương cô gái lạc lòng nhẹ dạ
tin bạn trai tình mãi chẳng xa
bầu trời xanh ánh sáng chói lòa
không chia cách đôi tim gắn bó
-
trên bải cỏ cô nàng hỏi nhỏ
ta yêu nhau tình đó phai chăng
mặt trời vàng bầu trời vẫn xanh
tình miên viển em anh bất diệt
-
thật cao đẹp duyên tình muôn kiếp
chẳng phai nhòa bất biến thời gian
bổng ngày kia chàng bảo với nàng
ta xa nhé chia tay vỉnh biệt
-
nàng ngạc nhiên sao chàng bảo thế
thuở ngày nao hứa thể không xa
mặt trời vàng bầu trời xanh mà
sao chia cắt hởi anh yêu dấu
-
chàng bảo rằng bầu trời đen tối
chẳng màu xanh mặt trời vàng đâu
nàng không tin ngước mắt nhìn lâu
màu đen thẩm màn đêm tăm tối
-
sự sụp đổ tình người lừa dối
mắt nàng mù chàng vội chia tay
lời hứa xưa bất biến nào hay
nàng ngất liệm hồn quay bến giác
-
một sáng kia gió ngàn bàng bạc
trước mộ nàng kinh ngạc loài hoa
hoa to lớn màu vàng chói lạ
hướng mặt trời ánh sáng lung linh
-
để người đời theo đó làm tin
tình nàng đẹp hoa xinh vàng hực
bầu trời xanh lòng nàng như nhứt
hướng ánh dương sáng rực hoa vàng
-
từ dạo ấy có tên hoa nàng
hoa cô gái màu vàng chung thủy
hoa hướng dương ấy chỉ tình yêu
dầu người phụ lòng nàng không phụ
-
cảm hướng dương sẽ chia tình sử
hoa hướng dương liệt nữ trung trinh
dầu mắt mù tim vẫn trọn tình
mặt trời vàng bầu trời trong xanh
-
Ẩn bớt

 Môi gió

-
gió xa thổi nhẹ hương nàng
tôi ôm lấy gió mơ màng người thương
một mình với chữ tơ vương
mảnh mai sợi nắng nhở nhường giai nhân
-
gửi lên môi gió hôn tân
để vơi bao nổi bâng khuâng nhớ nàng
mong rằng tình đẹp sao ngàn
để thương để nhớ lên làn môi xinh
-
bẻ bàng bóng thỏ chập chình
ngở ngàng tan tác dáng hình em đâu
xứ người da diết héo sầu
bên kia đầm ấm còn tôi ngậm ngùi
-
lời thơ đọng ướt sương còi
nhặt sầu tim nhói nửa tôi nửa nàng
nhở khuya sao lụi trăng tàn
còn chăng giây phút bẻ bàng người xa
-
Ẩn bớt