Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2026

 TÌNH thu

-
mùa thu ơi lá vàng ghim vào đất
gió thu sầu buồn bả cánh mây bay
phải chăng đây giọt lệ của đắng cay
hoa cúc trắng trở màu miền đất lạnh
-
mùa thu tang rủ hồn sao lấp lánh
dòng nước xanh gợn ảnh bóng đài trang
chỉ còn anh và cả khối tình mang
mơ hương tóc bay lang chiều tiển biệt
-
thu trở về vương buồn màu mắt biếc
gió heo may luyến tiếc mảnh tình sầu
lá vàng rơi ngập lụt nghẹn tim tôi
hạt lệ chợt lăn tăn rơi ướt má
-
lối đi xưa bỗng dưng chừng là lạ
gót đơn côi đẩm cả bước chân son
hơi buốt lạnh luồn cõi hồn sâu hỏn
hàng cây hờn khi vắng vẻ giai nhân
-
tình ta như hàng cây ôm trầm lặng
bao mùa thu tim oặn chữ bi ai
dòng sông xưa phảng phất dáng trang đài
nay cuộn khúc sóng lay vờn xa thẩm
-
thời gian như gió tru ghềnh thác lủ
ngày em đi thu củ hóa giận hờn
bao tháng năm tím nhạt trái tim son
chờ em mãi tình thu vành trăng khuyết
-
chỉ còn em còn mùa thu bất diệt
lá vàng rơi ai biết lá vàng sầu
hạt mưa ngâu muôn nổi của thu rồi
trên mắt biết ưu tư mùa nơớc nổi
-
sân ga buồn trong mùa thu sám hối
tiển người đi man mác mảnh thu trôi
bụi cay xé con mắt dõi theo tàu
dâng cảm xúc oặn đau từng khúc ruột
-
sân ga chiều em đi mùa thu ấy
mang khối tình nóng cháy của hai ta
sợi nhớ thương vương vấn mắt lệ nhòa
tình thu chết theo con tàu biền biệt
-
Ẩn bớt

 cố nhân

-
chiều thu nắng nhạt vọng cố nhân
gió thổi lá rơi nổi bâng khuâng
mây chiều vương vấn bên vòm núi
phủ trắng hồn thương bước ngại ngần
-
hương thu phơn phớt lan theo gió
mộng đỏ đào nguyên má ửng hồng
tóc xỏa phủ giăng chân trời rộng
nhặt bóng chiều thu tưởng mỹ nhân
-
hồi tạ quay về chốn phố xưa
chung tay thả gót dưới cơn mưa
trống lòng như đã men say đắm
quyến luyến bờ môi nụ hôn ưa
-
em xinh má ửng chợt thẹn thùa
mắt nhìn mãi tận cõi xa đua
con tim hòa nhịp mùa thu trước
vọng ảnh thu nầy hương ái lùa
-
nghìn thu lá khép mộng tan bay
thu nát tình ta hạt đắng cay
em đã sang ngang về bến lạ
giọt hận thu sầu nặng trên vai
-
ngơ ngẩn đêm thu gió heo may
lác đác mưa ngâu chạnh u hoài
gác hờn lẻ bạn chừng hoang vắng
thao thức canh sầu ai hởi ai
-
Ẩn bớt

 CHIẾC Ô DUYÊN NỢ

-
trời đang nắng gắt chợt mưa rơi
hạt mưa nặng hạt gió phất phơi
nép mình bên phố nghe hơi lạnh
thoáng ở hiên bên có dáng người
-
nhìn sao xinh thế như hoa nở
đang đứng đụt mưa mõi mắt chờ
sẳn ô tay ấy sang đưa bạn
cùng bước đường về chung ô nơ
-
thầm lặng nghe tim đang trổi nhịp
chợt hạt mưa thương ướt má nàng
khẻ nhẹ khăn tay lau người ngọc
đôi mắt em cười hạt mưa tan
-
nẻo về nhà ấy gần nhà mình
mong cho mưa cứ đổ mông mênh
sóng đôi nhẹ bước hương tình ấm
chiếc ô duyên nợ trải lòng lên
-
hương tóc em như lan phớt diệu
man mác quyện vào cổ ai yêu
áo trắng bó người làn cong gợi
tình như mời mọc bướm cô liêu
-
chiếc ô chung bước dài thâm thẩm
hạt nước mưa lòng nặng tình câm
phút đã về nhà em không hay
chia tay ánh mắt lưu tình ấm
-
em ạ bây giờ anh đắm say
hồn anh gởi ấy thương hay để
trọn quyền định đoạt em đoạ đài
chiếc ô lưu dấu ái tình mê
-
sao em ghét chàng mưa hôn má
sao chẳng thương anh đã trao ô
cạnh bên nhau chung bước mưa đưa
sao ấm thế hơi nàng trinh nữ
-
giót nước nào giọt thương giọt nhớ
giọt mưa nào giọt ở tóc em
giọt lăn dài đôi má thoa kem
anh hạnh phúc chậm từng giọt nhớ
-
thật bất ngờ cửa lòng chợt mở
mắt nhìn nhau trong mắt nụ cười
em bẻn lẻn vân vê tà áo
anh ngai ngùng thoảng chút hổ ngươi
-
con đường mưa như chỉ hai người
chiếc ô nhỏ nhân duyên muôn thưở
nợ ba sinh chỉ thắm cột đôi
chiếc ô ơi...chiếc ô duyên nợ
-
Ẩn bớt

 Xuân nay không còn mẹ

-
Cuộc trần thế như trò điên đảo
vận hành trong lý đạo vô thường
chuyện tử sanh qui hướng tang thương
tình mẫu tử vô phương bù đấp...
-
cám ơn bạn lời thơ san lấp
quang minh nầy bỗng chốc lệ rưng
mẹ mất đi mang cả muà xuân
còn vỏn vẹn bóng hình di ảnh
-
xuân hôm nay mùa xuân hiu quạnh
nhặt xuân sầu tẻ lanh hồn hoang
mẹ chết đi như nổi kinh mang
xuân giá buốt đông lang băng giá
-
.từ hôm nay coĩ hồn buồn bả
xuân trở về như lạ thế nao
mất mẹ rồi như vạn niềm đau
trông di ảnh chiêm bao gặp lại
-
trang thơ buồn se lời kể lể
cảm tạ người tạc để trong tâm
trang fb bạn viếng lời thăm
lòng quang những ghi tâm tạc dạ.
-
có mất mẹ biết tình cao cả
có chia ly lả chả lệ buồn
nhìn người còn mẹ nghe hiu huống
chạnh lòng sầu gió cuống vào tim.
-
Ẩn bớt

 chuyện tình phố lạt

-
mimosa loài hoa trinh nữ
anh yêu em tặng chữ tình đầu
giờ em phiêu bạc nơi đâu
để anh ôm lấy mộng sầu vào tim
-
em hởi em êm điềm mắt biếc
má ửng hồng da diết mày trong
thẩn thờ đêm nhớ ngày mong
trông em diệu dợi nắng hồng mắt nai
-
em có nhớ chiều tà gặp phải
bên đồi thông chựng lại bôn chôn
quen nhau thắm lịm cõi hồn
đường quen phố lạt dập dồn tình xuân
-
thung lủng buồn bước chân ta dạo
vườn hoa tươi sắc xảo còn đây
phố núi ủ rủ tim gầy
cơn say trinh nữ tình nầy khôn phai
-
mimosa nhớ ai ngày lại
ngọn gió đùa cành dại trơ mang
chập chùng phố núi chiều tàn
nhớ em anh dạo bước ngàn bâng quơ
-
chữ song thất anh chờ anh đợi
nợ lục bát dời dợi tình nồng
áng thư in nổi hoài trông
thả lên cánh lá gió lồng bay xa
-
em hởi em khi mà có nhận
chút lòng tình khả hận chia ly
giờ em biền biệt kinh kỳ
để muôn lá huống sầu bi vào lòng
-
đêm trống hoạnh trăng trong diệu vợi
hồ than buồn ai đơi ai chờ
mượn dòng chữ uốn vần thơ
gởi hồn cõi mộng cơn mơ nhớ người
-
Ẩn bớt

 Xuân nhớ

-
thuyền xuôi con nước về bên ấy
ngơ ngẩn lòng nầy dạ mộng mơ
một phút quen nhau ngàn phút nhớ
đường xưa hoa cỏ nở hửng hờ
-
trăng thanh trắc trở sầu sương xuống
xuân đã về thôi ngở thu buồn
anh đợi duyên tình ai thả nhớ
gò công vạn thuở nổi niềm tuông
-
vườn hồng em bảo nay nghẹt lối
cổng khóa then gài hoa cỏ sầu
gác tía lầu hông nay có chủ
con tim ấp ủ bóng người xa
-
chỉ tại là anh hay nhút nhát
thương hoa lòng lại ngán mây xa
vẫn vơ tim nhói người ta đã
bước xuống thuyền hoa lệ mắt nhòa
-
vần thơ ai để sầu ly cách
còn hẹn lai sinh nối duyên tình
chữ hẹn sao dài hằng thế kỷ
anh nghe oặn thắt chữ ba sinh
-
rời ơi nếu biết chim xây tổ
ta chẳng ngồi xem lệ đổ sầu
chỉ hận công danh chưa tròn nguyện
nên đành thầm lặng bước chân côi
-
xuân nay xuân khóc tình tan vở
cánh liểu héo sầu ngấn lệ trong
xuân nay xuân đến khắp mọi nhà
cây lá đâm chồi mai trổ hoa
-
lòng anh như ngở con tim chết
nhớ mãi người xưa mắt lệ nhòa
em bảo anh rằng đừng nhớ nữa
đôi chân hờ hửng bước đường xưa
-
rặng trúc sao như buồn héo đọt
ợ nhở lòng anh chết nắng trưa
sợi nhớ sợi thương tim rức ray
hình ai còn mãi trái tim gầy
-
xuân lại như là xuân củ kỷ
củ kỷ tình ta ở những ngày
em ơi em có hiểu chăng em
anh thức hồn dâng điếu thuốc đêm
-
phà khói quyện thành em kiều diểm
tìm lại hình em trong trái tim
cơn gió lạ mang hơi băng giá
thổi run lòng ai đã buồn thêm
-
Ẩn bớt

 Facebook ảo

-
vào phây bút vương vấn má đào
lời thơ bỗng rạt rào xúc cảm
tự dưng ấy ghi lời ảm đạm
khó ngăn lòng với bạn tha phương
-
lở vương phây bút lở vương hương
lở nợ nàng thơ lở nợ vương
thôi đành ba bảy hai mươi mốt
em nhốt tim anh trong nhớ thương
-
bảy tiếc mười mong cánh hoa hồng
sương khuya e thẹn vương cánh nhớ
mai sớm nắng mơ nở nụ chờ
em ơi xin nhận một hồn thơ
-
nghỉ mình có lẻ yêu người ảo
cành hoa thạch thảo bảo mong chờ
thu về mang nhớ buồn vu vơ
nhặt lá vàng rơi đốt ấm lòng
-
vẫn biết phây ươm mầm ảo vọng
cớ chi nào dệt mộng thương yêu
ảo bao nhiêu tình nhớ càng nhiều
nghe ray rức con tim thổn thức
-
biết bao giờ người ở trong tôi
đêm thao thưc mơ hoa sa mạc
rất tiếc tôi chơn tình đạm bạc
quen muộn màng hoa lạc xứ xa
-
giờ hoa là hoa của người ta
than thở mấy vẫn là giấc mộng
đời mênh mang biển ngàn gió lộng
chút nắng vàng hy vọng mong manh
-
trái tim tôi chợt lạnh giá băng
tưởng đã rủ trong miềm hiu hoạnh
bỗng vụt lên ngàn sao lấp lánh
ngõ rẽ đời hạt nắng trong xanh
-
trong trang phây lóng lánh bóng hình
gây xao xuyên trong tim mong nhớ
biết là ảo sao lòng vẫn mở
đón hình ai nức nở con tim
-
qua vẻ đẹp sắc sảo khó kìm
hồn thi sĩ lặng chìm theo gió
nhở một lần trái tim bỏ ngỏ
vạn lần đau ai đó biết chăng
-
phây đã ảo hình kìa càng ảo
gió heo may chao đảo lá vàng
thu chợt về muôn vẻ mơ màng
nghe lá rụng ngở nàng bên cạnh
-
Ẩn bớt