Thứ Hai, 6 tháng 4, 2026

 Tâm sự người lính

-
đời anh thiếu em thiếu tất cả
hồn chơi vơi rời rả hư không
tìm hương xưa nghe để chạnh lòng
đời mất vui má hồng bay bổng
-
có những lúc vắng trống chiều tàn
gót chân sầu đi hoang phố vắng
cô đơn buồn hạ nắng mây giăng
phố hôm nay im lặng khô cằn
-
có khi nào chợt nhớ ai chăng
hay ôm ấp gối chăn xa lạ
một hương yêu buồn bả người ta
quên quá khứ xôi xa ai đó
-
em đi rồi lá rơi ngập lối
núi sông nghiêm bao nổi buồn phiền
vầng trăng lạnh hạ huyền lưu luyến
vắng em là rung chuyển nguồn tim
-
đời hai ta như vạt kêu đêm
mỗi nẻo đi mỗi nẻo muộn phiền
chiếc khăn nhỏ kỹ niệm tình ta
em cất đi cất tình dâu biển
-
dầu mai sau vẫn là kỹ niệm
đã một thời âu yếm bên nhau
trang thơ nhớ muôn vẽ muôn màu
khi đọc lại lệ nhòa tim nhói
-
vì tin đồn anh đã hy sinh
em khóc ngất chan hòa ngấn lệ
trong chiến tranh mấy ai hồ dể
khi ra đi ai kể ngày về
-
thân phận gái non quê vận tải
nghe từ nghiêm em phải lấy chồng
biết đợi chờ gặp lại anh không
câu chữ hiếu đành lòng cất bước
-
anh vẫn hiểu tình ta kiếp trước
có nhân duyên chẳng được gần nhau
chỉ nguyện cầu em sống thanh cao
anh mản nguyện chúc câu hạnh phúc
-
đời chinh nhân khó phân trong đục
trước quân thù họng súng vô tình
gìn giang sơn lòng quyết hy sinh
cờ tổ quốc đậm tình sông núi
-
trước giặc thù không hề lòn cúi
sống kiêu hùng sáng chói đời trai
tận trái tim hình bóng trang đài
niềm an ủi mơ ngày xum hợp
-
giữa đêm đen vụt lên lằn chớp
nhoáng lòa tim hồi hợp tình em
còn đâu nào người đã qua rèm
anh da diết con tim nhói buốt
-

 Gửi riêng mùa hạ

-
đây hàng phượng vỉ đứng chơi vơi
gió thổi đua hoa cánh phượng rơi
trường xưa mây phủ mờ tim nhói
thầm hỏi ai đây thoảng một thời
-
lối xưa tim vở theo năm tháng
theo cánh phượng rơi nổi ngút ngàn
em đâu quên cả màu phượng đỏ
quên cả tình ta khóc nắng vàng
-
những buổi tan trường tay trong tay
tà áo gió nâng em có hay
e thẹn em nép vào lồng ngực
đôi má ửng hồng phượng đỏ bay
-
văng vẳng đâu đây tiếng ve cười
như trêu thiếu nữ gái xuân thời
viên sỏi vô tình lăn trước mặt
hàng me nghiên ngã lá rơi rơi
-
nụ hôn nhẹ thoảng viền môi mộng
em cười ngặt nghẻo má ửng hồng
khoảnh khắc dường như dành đôi lứa
lửng lờ bình tím nổi ven sông
-
tình nhở bổng im cơn nắng hạ
con tim rộn rực nhảy trong ta
làn son phơn phớt tìm hương nhụy
địa đàng hạnh phúc bướm mơn hoa
-
ta qua phố trăng cài mái tóc
mắt mơ huyền trách móc hồn thơ
cuối chân trời mây trắng lửng lờ
thiêu điêu hởi ve sầu than thở
-
hạ đã về nắng vàng rực rở
cánh phượng hồng nở đỏ bờ môi
ta lặng yên tim rộn liên hồi
bên em đó lòng tôi nổi sóng
-

 ÁO TÍM

-
Chẳng phải anh yêu màu sim tím
màu tím hoa sim tím buồn hiu
vì em thường mặc áo tím cà
trông đẹp trông buồn thoạt mến yêu
-
em bảo em cánh hoa trong gió
tóc đen huyền buông xỏa bờ vai
nét ôn nhu mê mệt tim ai
em lại bảo đêm trường trống trải
-
tà áo dài màu tím ngây thơ
anh mộng mơ lòng còn e ngại
bởi em sang cao cả trang đài
chẳng dám nghỉ u hoài thân phận
-
nẻo nhà em thường lui mấy bận
vấn vương tình ngân ngấn lệ cay
bổng ngày nao biển giận hờn day
em cất bước vu loan biền biệt
-
một trời sầu tối sầm tim tím
tím từ tim tím lịm tình anh
dòng sông lạnh trăng nghiêng tự tử
màu tím yêu đành gửi trời xanh
-
cạnh bên chồng yến oanh vui vẻ
nơi chốn xa có kẻ tương tư
màu tím buồn từ dạo bao chừ
theo anh mãi đọa đài anh mãi
-
có dạo nhận thơ em biên lại
coi tình chết xin hãy quên nhau
màu áo tím nay đã nhạt nhàu
đổi thương nhớ xem nhau tình bạn
-
nhận thư em lòng mừng vô hạn
xem xong rồi lệ cảm tuông tuông
thôi từ nay anh nhặt chữ buồn
đem nhốt kín con tim muôn thuở
-

 ANH TRỞ VỀ

-
anh trở về nổi lòng ô thước
hạt mưa ngâu lệ ướt bờ mi
đàn quạ kia có tội tình chi
làm cầu nối chàng ngưu nàng chức
-
anh trở về ngậm ngùi bức rức
giữa hồn anh ngày ấy tình em
một chiều sâu quá khứ dày đen
tà áo tím tóc dài ký ức
-
thầm tiếc nuối trãi dài nét mực
loang máu hồng màu hoa phượng đỏ
mái trường xưa người yêu bé nhỏ
ta giả từ dứt bỏ tòng chinh
-
đời thư sinh khoát màu áo lính
đem an lành thành phố bính an
chuông nhà nhà đổ nhịp ngân vang
người trai trẻ sa tràng đuổi giặc
-
trăng biên thùy lạnh lùng không sắc
gió hạ sầu se thắt nguồn tim
mơ trở về màu tím hồn nhiên
em trinh trắng diệu hiền xa thẩm
-
gìn giang sơn hậu phương yên ấm
trong có em và lắm người thân
dầu hy sinh tôi cũng chẳng cần
da sạm nắng tình yêu vẫn nở
-
rừng đêm khuya dế trùng than thở
hạ đã qua thu nhở lạnh lùng
thương dĩ vãng biền biệt tình chung
để hoa súng nảo nùng mắt ngọc
-
nhớ người thương sương đêm chợt khóc
hoài bóng củ nắng mai chia sầu
chiến tranh mi biến cải chia phôi
rêu phong lại tim tôi đen thẩm
-
rừng biên khu một chiều đêm sẩm
hận quân thù căm giận sài lang
gây chiến tranh chia cách ta nàng
sầu quan tái ngút ngần khí tiết
-
anh trở về môi hồng mắt biếc
dáng trang đài trinh khiết thơ ngây
khi hòa bình hạnh phúc vui thay
hoa phượng đỏ tim ray xum hợp
-

 NHỚ NGƯỜI XƯA

-
xứ xa mong ngóng bóng hồng
chập chờn cánh võng chao lòng người thương
dư âm hương ái vấn vương
hè về phượng nở sân trường mơ hoa
-
đây đâu hình bóng người ta
nhạt nhòa ký ức nắng tà lung linh
ve kêu gợi ảnh người tình
một tà áo trắng tim mình nhói đau
-
thắng năm mưa gió phủ màu
xác xơ phượng thắm má đào xa khơi
giọng ai trầm bổng chơi vơi
đây tôi lưu nhớ khó rời giai nhân
-
hạ sầu môi nhạt hôn tân
tình sầu day dứt cung đàn dở dang
từ ngày em bước sang ngang
ngôi làng quê nhỏ còn ta với sầu
-
bên người hạnh phút trăng sao
còn tôi tim vở thành đôi bẻ bàng
gió xa thổi nhẹ hương nàng
tôi ôm lấy gió mơ màng người thương
-
một mình với chữ tơ vương
mảnh mai sợi nắng nhở nhường giai nhân
gửi lên môi gió hôn tân
để vơi bao nổi bâng khuâng nhớ nàng
-
mong rằng tình đẹp sao ngàn
để thương để nhớ lên làn môi xinh
bẻ bàng bóng thỏ chập chình
ngở ngàng tan tác dáng hình em đâu
-
xứ người da diết héo sầu
bên kia đầm ấm còn tôi ngậm hờn
lời thơ đọng ướt sương hôm
nhặt sầu tim nhói tôi ôm tình sầu
-

 CHÂN TRỜI DALAT

-
bóng nàng áo tím thơ ngây
chân trời dalat tim nầy còn ghi
hồ hương băng ghế còn đây
thác rem còn đó trăng gầy lung linh
-
bâng khuâng hạ thắm phượng tình
thuở nào áo tím chúng mình nhở quen
phố xưa rủ ánh muôn đèn
chén trà hoa bưởi cơ hàn nhâm nhi
-
tơ tình nghiêng bút khắc ghi
không hề phai nhạt tình si dại khờ
trải bao năm tháng mịt mờ
xa chân em bước nổi chờ mông lung
-
hạ về nhớ cảnh tương phùng
nhớ nàng con gái mắt nhung thuở nào
nhiêu đêm trăn trở chiêm bao
tưởng ai tương ái ngạt ngào làm sao
-
vần thơ u nhả hư hao
mơ người áo tím má đào dễ thương
hạ về quay lại sân trường
rêu phong phủ lớp vấn vương tình sầu
-
giờ người tận mãi đâu đâu
xứ người xa tít vần châu ngậm hờn
nắng thưa trên mái tóc thơm
nắng rơi phớt má nắng vờn môi xinh
-
hồ hương in bóng nhân tình
phố xưa mơn gót vọng hình giai nhân
đường dài mây phủ bước chân
vườn hoa e thẹn em lần đi qua
-
thác rem đỉnh hú thông già
kỹ niệm ngày ấy đậm đà tình yêu
đồi thông gió rít bóng chiều
nghiêng nghiêng hướng gió cô liêu cõi hồn
-
bờ môi e ấp nụ hôn
trăng treo dốc núi mây dồn người yêu
thương bao nhiêu đợi bao nhiêu
lòng tôi uất nghẹn cuối chiều khuyết trăng
-
mơ về môi mộng hôn tân
giấc mơ tim rủ giai nhân cận kề
bềnh bồng sóng nước đam mê
hồ xanh như cỏ ghế thề hôm nao
-
em đi nổi nhớ rạt rào
làn hương hơi thở nhẹ vào trong tôi
có gì trong mắt xa xôi
nửa vầng trăng khuyết chia đôi cuộc đời
-
có gì vương bước xa vời
nhìn trăm ngọn núi cạn lời nhớ thương
còn gì mặn ảo môi hường
còn chăng sương lạnh đêm trường hè vương
-

 CÁNH PHƯỢNG HỒNG

-
phượng thắm hè về dạ nao nao
nhớ ai xao xuyến tim xót đau
mái trường kỹ niệm thân thương quá
lối nhỏ đường xưa gió rì rào
-
sân trường chiều nhạt in đôi bóng
đi sát kề vai má ửng hồng
nhè nhẹ nâng niu chùm phượng đỏ
em bảo tình ta thắm phượng hồng
-
ghế đá công viên như thầm nhủ
gói lòng êm ái giữa hồ thu
hai mắt nhấm nghiền môi chờ đợi
nụ hôn ngọt lịm cỏi mộng du
-
cũng lúc hè về ngày xưa củ
anh thay áo trắng bước quân hành
chiến trường loang lổ đầy bom giặc
trai tim in đậm ánh mày xanh
-
hôm nay người lính trở lại trường
tìm lại người thương thuở vấn vương
trường xưa hàng phượng vẫn như xưa
chỉ thiếu cành lan thiếu môi hường
-
áo trắng hôm nào thân thương ấy
biền biệt xa khơi hởi ai đây
hòa bình an ổn tim không ổn
càng nhói càng đau xót liểu mai
-
lặng lẻ điếm từng bước đường về
nghe lòng nặng trỉu tim tái tê
em nở ra đi quên lời hẹn
sang tay người lạ bỏ xa quê
-
ghế lạnh công viên buồn cô quạnh
hơi lạnh từ tim lạnh chuyền quanh
sóng hồ lấp lánh trăng mờ nhạt
cô độc đêm về lạnh tim anh
-
cũng hạ ngày nay ôi chát đắng
thiếu em hạ trắng xóa tim chăng
người lính âm thầm nhìn sao lạc
cỏi trời xa thẩm lạc mỹ nhân
-