Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2026

 Hoa thạch thảo

-
Hôm ấy nhà ai rợp pháo hồng
Rộn ràng chuốt chén rượu ấm nồng
Hỏi ra mới biết người ta đã
Vừa mới nhận xong đôi nhẫn bông
-
Thoáng nghe dường thể sóng trong lòng
Em bước theo chồng thế là xong
Còn đâu những tháng ngày mơ ước
Cánh nhạn bay đi hết ngóng trông
-
Xe hoa rực rở cô dâu mộng
Em đẹp hẳn lên cạnh bên chồng
Chồng em oai nhỉ anh ghen tức
Nhặt xác pháo rơi máu rỉ hồng
-
Từ đây trăng chết đáy sông chờ
Hồn thơ căm lặng dưới biển mơ
Con tim tắt thơ đêm về mộng
Cành hoa thạch thảo ngắt dòng thơ
-
Mùa thu dạo ấy chết theo nàng
Mùa thu chết rồi mảnh tình tan
Ai ngắt đi cành hoa thạch thảo
Theo kẻ sang sông hận phủ phàng
-
Ẩn bớt

 Tháng 7 mưa ngâu

-
mưa ngâu lất phất gió đưa
hạt rơi trên má hạt luồn trong tim
hạt thương vương lấy áo xiêm
hạt mơn mái tóc dịu mềm êm nhung
-
tan trường hai đứa đi chung
tay trong tay ấm tim rung ngỏ về
mùa thu ôm cả non thề
bao nhiêu lá rụng si mê bấy lần
-
tự lòng như thấy bâng khuâng
cắt ra không nở buột chăng chẳng đành
tương tư thu héo lìa cành
thu nao đám cưới em đành xa anh
-
thu về anh đốt thư xinh
đốt tình lá úa bóng hình giai nhân
em đi hoa cỏ theo chân
vu vơ anh bắt đêm tàn cô liêu
-
nhớ đâu ngày ấy bao nhiêu
mảnh tình thu chết sương chiều lang thang
mưa ngâu phân phất trần gian
chạnh tình lang chức trăng tàn thu rơi
-
Ẩn bớt

 Tình thu lính trận

-
chiều thu tan nát cõi tình
lá thu ngập lụt tim mình em ơi
mưa thu chan hạt lệ rơi
gió thu xẽ lá mây trời bay bay
-
đêm thu trăng sáng mộng say
sương thu giọt nhỏ tóc may vai gầy
dầu nàng ở tận chân mây
tình thu thơ gửi mắt nai môi hồng
-
gió sầu hiu hắt sóng lòng
còn chi êm ái ấm nồng thu qua
thuở nào như bướm vờn hoa
thuở nào say mộng tình ca thu chiều
-
thuở nào vui thả cánh diều
chiều thu lộng gió liêu xiêu tâm hồn
đắm say nhơ nhớ nụ hôn
dựa lưng dõi mắt môi son rạt rào
-
diêu tung ngọn gió trời cao
như tinh bay bổng má đào chơi vơi
em ta tình khởi bể khơi
tình cao như núi tơ trời se duyên
-
hồn say như lạc nước tiên
đam mê hoan lạc bên miền nhân gian
mộng lòng ghi khắc đá vàng
dầu sông có cạn ta nàng chẳng xa
-
bổng đâu chiến sự can qua
dứt tình bin rịn lệ nhòa tùng chinh
sa trường chinh chiến linh đinh
nhớ người chỉ biết mơ nhìn trăng treo
-
xa xa vọng mắt hồn theo
chốn xưa ưu ái nước bèo gặp nhau
mong ngày tan cảnh binh đau
chinh nhân trở gót tay trao nhẫn tình
-
thu về hiu hoạnh một mình
hồn dâng biển nhớ bóng hình đài trang
thu nay đất nước bình an
chinh nhân quay lại mộng vàng rả tan
-
chiến tranh ngày tháng điêu tàn
thôn trang giặc chiếm bạn vàng phiêu bay
lối xưa ngập ngụa cỏ may
người xưa mờ mịt tim ray thu sầu
-
nhà nàng mái ngói trở màu
người dưng xa lạ nhạt nhàu bóng ai
thở thần mơ cánh diều bay
hồn xoay kỹ niệm thơ dài thu tang
-
cõi tình chết lặng nghĩa trang
bơ vơ tim chết thu sang đông sầu
đường xưa hoa cỏ nhạt nhòa
tình anh lính trận lệ tràn bờ mi
-
Ẩn bớt

 Em thường bảo..

-
em thường bảo em là hòn đá
trái tim nầy hóa đá từ lâu
bao nắng mưa trái gió trở trời
em trơ trọi một mình nắng đỏ
-
em thường bảo em viên sỏi nhỏ
lăn qua lại giữa dòng suối hoang
sỏi khô khan cô độc chiều tàn
trái tim nhỏ run tan gió lạnh
-
em thường bảo em mảnh trăng non
e ấp nấp ven rừng sương xuống
cây uốn lá đủ che trăng muộn
sợi sương đêm úp mặt khóc thầm
-
em thường bảo em môi mộng đỏ
tóc xỏa dài mãi tận xa khơi
mắt tròn xoe sao chiếu sáng ngời
hai má phính con tim gọi bạn
-
em thường bảo em hay làm dáng
biết bao là cánh bướm mơ em
là lướt tình anh bướm sầu đêm
trút hồn chết chơi vơi mắt ngọc
-
em thường bảo cặp mắt em xinh
cuốn hút biết bao kẻ thất tình
má đào mộng chết người lở ngắm
tóc hương say đắm kẻ mơ mình
-
em thường bảo em như xuân mộng
vạn vạn mai ngấp nghé nở vàng
tình yêu đến rộn ràng nắng sớm
hoa xuân tình cánh bướm lượn quanh
-
em thường bảo em đây hóa đá
thử tình yêu trái tim kẻ lạ
đong đo lường ngọn lửa tình anh
rồi qui nạp con tim băng giá
-
Ẩn bớt

 Tháng 7 mưa ngâu

-
mưa ngâu lất phất gió đưa
hạt rơi trên má hạt luồn trong tim
hạt thương vương lấy áo xiêm
hạt mơn mái tóc dịu mềm êm nhung
-
tan trường hai đứa đi chung
tay trong tay ấm tim rung ngỏ về
mùa thu ôm cả non thề
bao nhiêu lá rụng si mê bấy lần
-
tự lòng như thấy bâng khuâng
cắt ra không nở buột chăng chẳng đành
tương tư thu héo lìa cành
thu nao đám cưới em đành xa anh
-
thu về anh đốt thư xinh
đốt tình lá úa bóng hình giai nhân
em đi hoa cỏ theo chân
vu vơ anh bắt đêm tàn cô liêu
-
nhớ đâu ngày ấy bao nhiêu
mảnh tình thu chết sương chiều lang thang
mưa ngâu phân phất trần gian
chạnh tình lang chức trăng tàn thu rơi
-
Ẩn bớt

 Vần thơ tháng bảy

-
đã bao lần nhìn hạt mưa ngâu
chạnh cảm đến chàng ngưu nàng chức
vì tình yêu cách xa lảnh vực
trời đọa đài mãi mãi xa nhau
-
cả hai người vẫn nhớ rạt rào
hằng năm đến nghẹn ngào tạn mặt
nhìn nhau mà chẳng nói nên lời
dòng lệ cứ rơi rơi trần thế
-
nếu quên được cớ nên dâu bể
khúc hận tình khóc kể thế gian
người tiên kia còn lắm truân chang
ta há lại quên càng sau được
-
dáng em yêu tựa cành thượt dượt
mắt mơ huyền xuyên suốt lòng anh
trời cao xanh như thể sẳn dành
hai trái tim lệ đoanh dòng ngọc
-
đã bao lần chúng ta thầm hỏi
nợ ba sinh len lõi hồn thơ
nhìn người yêu than thở thẩn thờ
yêu đến thế quên làm sao được
-
dầu trời đài như tình ô thướt
được bên nhau lệ mướt canh sầu
một năm trôi đàn quạ bắt cầu
ta sum hợp nhìn nhau cảm động
-
em đừng nghỉ biển trời gió lộng
trả lời chi hình bóng bên nhau
ngõ tình yêu muôn sắc muôn màu
tim vĩnh cửu nghẹn ngào ngưu chức
-
mùa thu về heo may thao thức
bao lá rơi ray rức cõi hồn
hãy tự nhiên rung cãm nụ hôn
thấm hương lệ tình luôn cao đẹp
-
Ẩn bớt

 Mưa ngâu

-
mưa ngâu tháng bảy mưa sầu
tương truyền lệ thảm nghẹn ngào chức ngưu
sông ngân đàn quạ bắt cầu
hai người gặp mặt lệ đâu tuông tràn
-
nhìn nhau thổn thức vô vàng
thương nhau da diết tình càng thiết tha
con trời phạm luật thành ra
ngân giang xa cách xót xa đôi bờ
-
mỗi năm gặp chỉ canh giờ
lệ nhòa chan chứa thẩn thờ trần gian
mưa ngâu lệ chức hai hàng
khôn lời bày tỏ đá vàng bâng khuâng
-
thế gian goị lễ tình nhân
nói lên ý nghĩa mỹ hằng thương yêu
thương nhiều khổ bấy cũng nhiều
càng thương càng khổ muôn điều đắng cay
-
Ẩn bớt