Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2026

 NỮ DU KÍCH

-

thuở nước nhà còn trong tay giặc
bao cuộc bố ruồng thảm khóc sầu
giặc đến gái trai ùn bỏ chạy
còn trẻ cụ già với hàng cau
-
máy bay rồ dại thả bom khùng
chết chóc bao trùm nhà cháy nát
người già trẻ nhỏ giặc tàn sát
pháo nả vào dân chúng thỏa hờn
-
nhớ ấy em chừng như mười sáu
tham gia du kích công đồn giặc
dẫn dắt dân công tải đạn về
giặc thù kiếm bắt miết liên thôi
-
anh ở chiến khu tam giác sắt
nhở tưởng quê ta giặc chiếm rồi
nhiều đêm lửa cháy nơi xóm nhỏ
chắc giặc bố càng đốt nhà thôi
-
một bửa bộ đội tiến quân về
đã viện công đồn súng nổ mê
xác giặc lê thê phơi chiến hào
trận ấy quân thù bỏ xóm quê
-
mừng say chiến thắng dân công hát
nghe có giọng ai như rất quen
anh đến ô kìa em gái nhỏ
một xả đội trưởng chẳng lính quèn
-
đồng đội của anh tắm tắc khen
nàng tiên sắc nước tợ hoa sen
má hồng ngực nở đen tà áo
bộ đội anh em chợt say men
-
một đêm xum hợp lại chia tay
đoàn quân tách gót chiến khu lai
còn lại dân quân em đội trưởng
tạm biệt nhìn nhau ngấn lệ dài
-
đất trời hôm đó vui vui lắm
nhà cửa mới lên trong nắng ấm
cây cỏ nô đùa chim réo gọi
bánh trái dân cho ấm tình thâm
-
anh đi chiến đấu khắp mọi vùng
vẫn nhớ bóng hình em khôn ngăn
súng khoát bên vai cổ vấn khăn
áo bà ba đen da trắng ngần
-
dạo nọ tiến quân về xóm đạo
gặp chút người thân mới hỏi thăm
cô xã đội trưởng làng an thuận
em đã hy sinh ngót một trăng
-
tin ấy nghe như dạ xót đau
giặc đến đốt nhà giết dân nao
dũng cảm em cùng năm chiến hửu
nổ súng căm hờn loang máu đào
-
nhìn trời đêm tối mấy ngàn sao
chẳng sáng bằng sao lúc em đi
em chết tên ghi danh liệt sĩ
đồng chí từ đây biệt nữ hào
-
Ẩn bớt

Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2026

 ĐỒNG LỘC DANH BIA HẬU THẾ

NHỚ VỀ 10 BÔNG HOA TRẮNG ĐỒNG LỘC
-
nay chúng ta ở vào thời hậu chiến
nhớ trường sơn trong huyền biến suy tư
phút nhở lòng như nhở chốn cỏi hư
mười bông hoa trắng rạng danh Đồng lộc
-
chiều Đồng lộc trời sầu than đất khóc
bom giặc thù gieo tang tóc thê lương
đây trường sơn khăn tang tiển má hường
mười chiến hửu can trường vào thanh sử
-
đường trường sơn vang lời ca khen ngợi
sự kiên cường vào thẩm trái tim son
các chiến sỹ quyết một mất một còn
nêu khí tiết các o xung chiến trận
-
hoa trắng như những lời thay uất hận
rừng trường sơn hào khí bổng trào dâng
vửng tay súng nhắm thẳng bọn xâm lăng
đánh mỹ cút ngụy nhào cho thỏa giận
-
hoa trắng trường sơn hào hùng bất tận
tô dáng các em tay xẻng tay cờ
tuổi đời trẻ chí hờn muôn vạn thuở
Đồng lộc ôi hồn ở mãi nghìn thu
-
đây những tháng năm nhang khói ngút mù
lòng hoài cảm ôn nhu người bạc mệnh
một quả bom mười hoa trắng thành tên
danh liệt sỹ vửng nền bia hậu thế
-
Ẩn bớt

 Thu tháng bảy

-
quen nhau từ thuở mưa ngâu
mùa thu mưa cứ như lâu chưa tàn
đưa ô chung bước với nàng
hạt mưa se lạnh xốn xang tim nhiều
-
từ ngày hôm ấy tiếng yêu
con tim trổi nhịp cô kiều chẳng hay
tan trường lưu luyến gió lay
theo sau người đẹp đường dài dài thêm
-
nhìn tà áo trắng xa in
tiếng lòng nay đã khắc hình em thơ
đêm về mở blog ngẩn ngơ
cái kìa con chữ lửng lờ đi đâu
-
còn chăng hơi khói thuốc sầu
quyện quờ tạo vẻ bóng câu trong lòng
chuông hồ gỏ tiếng ba dòng
mơ người kề cận hồn trông mây mù
-
ô kia còn đấy người đâu
còn vương hương hướm giọt sầu trong tim
thu về sương nhạt trăng đêm
mịn màng suối tóc dịu mềm ngát hương
-
nhớ người trăm nhớ ngàn thương
ẩn tình ai hiểu thu nhường xa xôi
chia ly tim vở làm đôi
còn chăng hoang vắng âu sầu thu xưa
-
người đi nổi nhớ cho vừa
gió thu lạnh lẻo thu chừa tình hoang
còn đâu tiếng sáo chiều tàn
lá rơi heo hắt bóng nàng mây trôi
-
thu về tháng bảy mưa ngâu
khóc tình lang chức khóc sầu tình ta
thu buồn vương lệ chan nhòa
ô đây người đã đi xa mịt trùng
-
Ẩn bớt

 Hoa phượng đỏ ( tiếp )

-

phượng hồng khoe sắc nồng nàng
trăng thanh gió mát hạ tàn chớm thu
bên anh tháng bảy mưa ngâu
một trời mưa gió âu sầu nhớ nhung
-
cánh phượng ướt đẩm sương cùng
tái tê hương sắc tim rung má đào
nổi sầu xen lẫn niềm đau
chiều xô xát gió nghẹn ngào hôn tân
-
niềm sầu cách biệt giai nhân
cho đây nhớ đó bâng khuâng cháy lòng
hạ tàn phai nhạt phượng hồng
em đi xa xứ bảo dong một thời
-
con tim héo úa chơi vơi
nát lòng xót dạ kẻ thời nơi xa
xứ người em với người ta
an vui hạnh phúc mặn mà lửa duyên
-
còn chăng một khối tình riêng
anh ôm hoài mộng lương duyên lỗi nguyền
lối xưa xác phượng ưu phiền
bước chân vô niệm biết tìm em đâu
-
trang thơ của thuở xa xôi
nhưng đầy kỹ niệm thuở hồi mới quen
bảo anh lảng mạng ý em
ve kêu đỏ cánh phượng đem vào lòng
-
vần thơ chờ đợi phượng hồng
học trò thơ mộng bềnh bồng xa xưa
chờ nhau ngày hóa năm vừa
đong đầy nước mắt cạn chưa tình nồng
-
sân trường phượng đỏ sầu đông
hàng cây in bóng người trông dại khờ
dẩu là muôn gió ngàn mơ
con tim vẫn nhớ vẫn chờ giai nhân
-Ẩn
bớt

 Hoa phượng đỏ

-

hoa phượng đỏ rơi đầy sân trường củ
anh ngậm ngùi tim thắt nhớ xa xôi
bóng người xưa hò hẹn băng đá ngồi
nay tan tác ôm câu lời vĩnh biệt
-
bóng em nhòa hoa rụng hồn da diết
màu u tàn hối tiếc mảnh tình chung
giọt bi ai thương nhớ cánh hồng nhung
tim rỉ máu bảo bùng màu phượng đỏ
-
cánh phượng ép mấy độ mùa hạ đến
vẫn tươi xinh trìu mến thấm làn môi
một giấc mơ hoa mộng sóng lòng tôi
em có nhớ hay rồi xa kỹ niệm
-
tình nhở đã phai màu hoa phượng đỏ
xác phượng rơi hồn chết lịm hư vô
ôm dĩ vảng bến đò không thuyền đỗ
kéo bụi mờ hạ đỏ mảnh cô liêu
-
tình xưa đã hạ chiều buông màn xám
mảnh hồn say hạ rám cánh phượng tàn
còn lại chăng bảng lảng bóng đài trang
trong trí nhớ bẻ bàng màu phượng đỏ
-
Ẩn bớ

 phút chia ly

-

dưới ánh trăng huyền đẹp xiết bao
thẩn thơ gốc liểu mộng má đào
nhìn trời cao vút trên môi đẹp
thoáng gợn nét buồn tim xuyến xao
-
người ơi gặp gở làm chi thế
đêm về trằn trọc nổi đê mê
cửa sổ vô tình in bóng ngọc
ngẩn ngờ tim hỏi nẻo đường về
-
người hởi ngờ chi duyên chỉ thắm
tình cờ đối mặt bạn tri âm
vì sao nổi nhớ như bùng nổ
trái tim cằn cổi bổng yêu thầm
-
ai đã nâng cằm xem biển lệ
lặng nhìn ánh mắt tim tái tê
cánh nhạn lẻ loi bay cô độc
đánh rơi hạt nhớ của si mê
-
làm sao định nghĩa chữ tình yêu
sầu chi sâu đậm nghe nặng chiểu
thổn thức trăng thề hồn chết lặng
tim tím mây buồn gió đìu hiu
-
dưới ánh trăng nghiêng phủ hơi sương
cung đàn lạc khúc rẻ cung thương
hai ta hơi ấm chuyền tay nóng
thoáng thoảng tóc em ngát làn hương
-
nhớ lúc cùng đi dưới cơn mưa
điếm từng hạt nước điếm say sưa
em bảo tình ta sao đẹp quá
như chàng du mục đuổi cừu trưa
-
rồi một ngày kia hồn nước gọi
tạm biệt nàng yêu trong lửa khói
khoát súng biên cương chống kẻ thù
mắt nhìn nhau mắt luyến lòng thôi
-
nắng nhạt len mắt lệ lăn đi
hương xuân hoa úa nổi chia ly
mây sầu ôm gió chợt thở dài
trăng buồn nhung nhớ nào hiểu chi
-
chia tay chốc đã mấy thu sang
bước nẻo hành quân anh rẻ ngang
vườn xưa trở gót chinh nhân lại
thăm nhớ người yêu ngã xế tàn
-
hoa bướm ngậm ngùi lệ chứa chan
khắng khít ngày nào mộng tình lang
xum hợp nổi vui đôi đã nhớ
tách gót lên đường biệt hương nàng
-
mắt mắt nhìn nhau tay nắm mãi
tim yêu rồ dại khóc liên hoàn
nhìn lệ em rơi lòng tan nát
nợ nước đành thôi biệt bạn vàng
-
vuốt lệ mắt em tim anh nhói
hẹn ngày thanh bình yên bờ cỏi
anh về nối lại cung đàn lở
đẹp mãi duyên tình thắm em tôi
-
phút chia ly sao đấy bùi ngùi
giọt dắn giọt dài hờn mây núi
tình ta nặng nợ bước quân hành
hẹn ngày thanh bình thỏa mộng vui
-

 TÌNH BĂNG GIÁ

-

cơn sóng nhỏ chạy dài biển vắng
cánh hải âu lượn nắng trời cao
hơi thở nào ngọt lịm thơm thao
gây nhung nhớ chẻ đôi tóc rẻ
-
hồn rên la gọi khẻ em yêu
cánh rừng sim bạt gió mây chiều
chim sãy cánh buồn hiu về tổ
nhớ về ai lệ đổ khê nhiêu
-
vườn hồng nay hoa nở mỹ miều
ngàn cánh bướm dập diều bay lượn
thoáng như dường hương sương nắng sớm
lóng lánh hình hoa bướm người xưa
-
áo trắng bay trong gió phất qua
em trinh kiết men say lộng lẩy
nét đẹp xinh hình nhở thơ ngây
hoa lá lại tình xây đôi lứa
-
trong hơi gió như vừa ai đó
thoảng hương thơm tựa lọ nàng thơ
ôm lấy gió lòng mơ bóng ngọc
ngất ngây tình bọc lộ duyên tơ
-
một mai kìa tháng năm thắm tỏa
nét trúc mai ngẩn ngở ngây nhìn
em thuở nào nay quá đẹp xinh
anh như thể cỏi tình lạc bước
-
em lộng lẩy như hoa thượt dượt
khiến nguồn thương bùng nổ trong tâm
ngày sau dầu chia rẻ sơn lâm
anh vẫn nhớ tri âm bạn ngọc
-
trang thơ củ dầu em chưa đọc
mãi tim anh dáng vóc diệu hiền
bao kỹ niệm tiềm tàng bất biến
mãi tôn thờ lưu luyến người xưa
-
mười tám xuân em vừa nhút nhát
khối tình ta băng giá tim chai
yêu nhau tưởng yêu nhau mãi mãi
nào ngờ thay tang hải chia phôi
-
Ẩn bớt