Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2026

 Xuân nay không còn mẹ

-
Cuộc trần thế như trò điên đảo
vận hành trong lý đạo vô thường
chuyện tử sanh qui hướng tang thương
tình mẫu tử vô phương bù đấp...
-
cám ơn bạn lời thơ san lấp
quang minh nầy bỗng chốc lệ rưng
mẹ mất đi mang cả muà xuân
còn vỏn vẹn bóng hình di ảnh
-
xuân hôm nay mùa xuân hiu quạnh
nhặt xuân sầu tẻ lanh hồn hoang
mẹ chết đi như nổi kinh mang
xuân giá buốt đông lang băng giá
-
.từ hôm nay coĩ hồn buồn bả
xuân trở về như lạ thế nao
mất mẹ rồi như vạn niềm đau
trông di ảnh chiêm bao gặp lại
-
trang thơ buồn se lời kể lể
cảm tạ người tạc để trong tâm
trang fb bạn viếng lời thăm
lòng quang những ghi tâm tạc dạ.
-
có mất mẹ biết tình cao cả
có chia ly lả chả lệ buồn
nhìn người còn mẹ nghe hiu huống
chạnh lòng sầu gió cuống vào tim.
-
Ẩn bớt

 chuyện tình phố lạt

-
mimosa loài hoa trinh nữ
anh yêu em tặng chữ tình đầu
giờ em phiêu bạc nơi đâu
để anh ôm lấy mộng sầu vào tim
-
em hởi em êm điềm mắt biếc
má ửng hồng da diết mày trong
thẩn thờ đêm nhớ ngày mong
trông em diệu dợi nắng hồng mắt nai
-
em có nhớ chiều tà gặp phải
bên đồi thông chựng lại bôn chôn
quen nhau thắm lịm cõi hồn
đường quen phố lạt dập dồn tình xuân
-
thung lủng buồn bước chân ta dạo
vườn hoa tươi sắc xảo còn đây
phố núi ủ rủ tim gầy
cơn say trinh nữ tình nầy khôn phai
-
mimosa nhớ ai ngày lại
ngọn gió đùa cành dại trơ mang
chập chùng phố núi chiều tàn
nhớ em anh dạo bước ngàn bâng quơ
-
chữ song thất anh chờ anh đợi
nợ lục bát dời dợi tình nồng
áng thư in nổi hoài trông
thả lên cánh lá gió lồng bay xa
-
em hởi em khi mà có nhận
chút lòng tình khả hận chia ly
giờ em biền biệt kinh kỳ
để muôn lá huống sầu bi vào lòng
-
đêm trống hoạnh trăng trong diệu vợi
hồ than buồn ai đơi ai chờ
mượn dòng chữ uốn vần thơ
gởi hồn cõi mộng cơn mơ nhớ người
-
Ẩn bớt

 Xuân nhớ

-
thuyền xuôi con nước về bên ấy
ngơ ngẩn lòng nầy dạ mộng mơ
một phút quen nhau ngàn phút nhớ
đường xưa hoa cỏ nở hửng hờ
-
trăng thanh trắc trở sầu sương xuống
xuân đã về thôi ngở thu buồn
anh đợi duyên tình ai thả nhớ
gò công vạn thuở nổi niềm tuông
-
vườn hồng em bảo nay nghẹt lối
cổng khóa then gài hoa cỏ sầu
gác tía lầu hông nay có chủ
con tim ấp ủ bóng người xa
-
chỉ tại là anh hay nhút nhát
thương hoa lòng lại ngán mây xa
vẫn vơ tim nhói người ta đã
bước xuống thuyền hoa lệ mắt nhòa
-
vần thơ ai để sầu ly cách
còn hẹn lai sinh nối duyên tình
chữ hẹn sao dài hằng thế kỷ
anh nghe oặn thắt chữ ba sinh
-
rời ơi nếu biết chim xây tổ
ta chẳng ngồi xem lệ đổ sầu
chỉ hận công danh chưa tròn nguyện
nên đành thầm lặng bước chân côi
-
xuân nay xuân khóc tình tan vở
cánh liểu héo sầu ngấn lệ trong
xuân nay xuân đến khắp mọi nhà
cây lá đâm chồi mai trổ hoa
-
lòng anh như ngở con tim chết
nhớ mãi người xưa mắt lệ nhòa
em bảo anh rằng đừng nhớ nữa
đôi chân hờ hửng bước đường xưa
-
rặng trúc sao như buồn héo đọt
ợ nhở lòng anh chết nắng trưa
sợi nhớ sợi thương tim rức ray
hình ai còn mãi trái tim gầy
-
xuân lại như là xuân củ kỷ
củ kỷ tình ta ở những ngày
em ơi em có hiểu chăng em
anh thức hồn dâng điếu thuốc đêm
-
phà khói quyện thành em kiều diểm
tìm lại hình em trong trái tim
cơn gió lạ mang hơi băng giá
thổi run lòng ai đã buồn thêm
-
Ẩn bớt

 Facebook ảo

-
vào phây bút vương vấn má đào
lời thơ bỗng rạt rào xúc cảm
tự dưng ấy ghi lời ảm đạm
khó ngăn lòng với bạn tha phương
-
lở vương phây bút lở vương hương
lở nợ nàng thơ lở nợ vương
thôi đành ba bảy hai mươi mốt
em nhốt tim anh trong nhớ thương
-
bảy tiếc mười mong cánh hoa hồng
sương khuya e thẹn vương cánh nhớ
mai sớm nắng mơ nở nụ chờ
em ơi xin nhận một hồn thơ
-
nghỉ mình có lẻ yêu người ảo
cành hoa thạch thảo bảo mong chờ
thu về mang nhớ buồn vu vơ
nhặt lá vàng rơi đốt ấm lòng
-
vẫn biết phây ươm mầm ảo vọng
cớ chi nào dệt mộng thương yêu
ảo bao nhiêu tình nhớ càng nhiều
nghe ray rức con tim thổn thức
-
biết bao giờ người ở trong tôi
đêm thao thưc mơ hoa sa mạc
rất tiếc tôi chơn tình đạm bạc
quen muộn màng hoa lạc xứ xa
-
giờ hoa là hoa của người ta
than thở mấy vẫn là giấc mộng
đời mênh mang biển ngàn gió lộng
chút nắng vàng hy vọng mong manh
-
trái tim tôi chợt lạnh giá băng
tưởng đã rủ trong miềm hiu hoạnh
bỗng vụt lên ngàn sao lấp lánh
ngõ rẽ đời hạt nắng trong xanh
-
trong trang phây lóng lánh bóng hình
gây xao xuyên trong tim mong nhớ
biết là ảo sao lòng vẫn mở
đón hình ai nức nở con tim
-
qua vẻ đẹp sắc sảo khó kìm
hồn thi sĩ lặng chìm theo gió
nhở một lần trái tim bỏ ngỏ
vạn lần đau ai đó biết chăng
-
phây đã ảo hình kìa càng ảo
gió heo may chao đảo lá vàng
thu chợt về muôn vẻ mơ màng
nghe lá rụng ngở nàng bên cạnh
-
Ẩn bớt

 Bằng lăng tím

-
em yêu màu hoa tím
màu tím hoa bằng lăng
anh thương em áo trắng
ngây thơ tuổi học trò
-
tan trường anh đến đón
vun vẻ đường bằng lăng
gió ngàn tung áo trăng
e thẹn em tung tăng
-
thì thầm em khẻ hỏi
sự tích tím bằng lăng
tóc em bay vào mắt
mĩm cười anh kể rằng
-
thuở xưa nơi thiên đường
có nàng công chúa út
thích hoa tím dễ thương
xin làm chúa hoa nầy
-
giáng trần hiện loài cây
hoa tím màu u nhả
màu tím buồn là lạ
văn nhân thương hoa tim
-
đem về chăm sóc trồng
hoa tím trổ sum sê
chàng ngâm thi ca tụng
màu tím thẩm si mê
-
nửa đêm trăn trở mộng
chúa hoa hiện phòng văn
kết duyên nợ châu trần
thề gắn kết bên nhau
-
ngọc hoàng biết tin ấy
đem công chua về trời
hoa tím chợt màu lơi
chia tay lòng bịn rịn
-
màu tím hoa bằng lăng
chuyện tích nay còn đây
em nghe tích hoa nầy
chợt buồn len mắt nai
-
thở dài em chợt bảo
màu tím hoa héo sào
bằng lăng hoa chung thủy
chúng mình chớ xa nhau
-
chuyện tưởng như bình dị
mỗi ngày tay trong tay
con đơừng bằng lăng lại
trổ tím gió rơi bay
-
tung tăng tà áo trắng
màu trắng tuổi học trò
ngây thơ dáng em nhỏ
tay cầm hoa bằng lăng
-
thời gian như tên bắn
biên thùy giặc xâm lăng
giả từ nàng áo trắng
tòng quân chống ngoại xâm
-
chiến tranh ngày dài dẳng
xung trận những bao năm
chiến trường vừa im lặng
hái hoa về tặng nàng
-
ngờ đâu bên xóm vắng
áo trắng bước sang sông
làm dâu nơi xứa lạ
hoa tím buồn mông lung
-
hàng cây bằng lăng tím
con đường vẫn còn đây
hoa tím trổ ngất ngây
người xưa không còn đấy
-
chàng trai bước hửng hờ
hoa tím bằng lăng nở
trong tim buồn vu vơ
áo trăng sao mịt mờ
-
Ẩn bớt

 Bảng lảng hàng văn

-
ngồi trước máy bâng khuâng với máy
thả hồn trôi biến cải không gian
viết gì đây dòng chữ bẻ bàng
như mất hút điểm đen vũ trụ
-
trâm ngâm dài màn đêm ủ rũ
hàng chữ nào lưu trú trong tôi
tiếng ve kêu phượng hồng hấp hối
một vần thơ úp vội vào đây
-
giọt sương non lóng ánh trăng gầy
cành quỳnh nọ ô hay vụt nở
thoảng chút hương hờ hửng loan mờ
như nhắc nhở vần thơ hé gọi
-
đã từ lâu tim tôi mệt mõi
biết viết gì lụt lội bằng không
hằng dảy py biển cả cầu vòng
gom quỷ tích mặn nồng tiếp điểm
-
nàng thơ ơi tôi đang tìm kiếm
giọt đài trang chợt điểm môi son
hạt phấn kia phảng phất hương còn
ngây ngất cả ánh thư tuyệt tác
-
hương nước nhượt như còn man mác
bóng mỹ nhân đài các kiêu sa
gót tiên nương thoát chừng mới lạ
đài liên hoa sánh cả đôi gương
-
con én nhỏ chập chường vổ cánh
kéo mùa xuân rọi ảnh thế nhân
bước chong chinh nhíp sóng vổ chân
hạt lệ nhỏ vô tình rớt giọt
-
nàng thơ ơi bèo dạt nơi đâu
bâng khuâng sao bao nổi bồi hồi
viết gì dây trang giấy mông lung
gọi cho nhau quá khứ ảo sầu
-
gợi ảnh nhớ từng câu niệm khúc
mảnh tình chung hoa chúc diệu kỳ
nay còn chăng lệ lụt tràn mi
ai có biết con tim đang khóc
-
Ẩn bớt

Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2026

 Tháng bảy hoa sứ nhà nàng

-
tháng bảy về sau cơn mưa tàn tạ
hạt mưa sầu lả chả chẳng hề vơi
bến sông ngân vương nút nhạc không lời
như mặc niệm ân tình Ngưu Lang Chức
-
tháng bảy về nổi niềm còn oi bức
chuyện chúng mình đau nhứt hạt mưa ngâu
tháng bảy ơi gói vận vạn nổi sầu
hồn trắng xóa ngàn câu tình bất hận
-
tháng bảy về lối xưa dường vương vấn
hàng tre già u ẩn mối tình ta
em đâu gây thương nhớ bóng mẹ già
mòn mõi mắt lệ nhòa trông con dại
-
tháng bảy nay em có biết có hay
niềm thương cảm trông em ngày đoàn tụ
con phố xưa dấu chân còn quyến rủ
ánh đèn khuya soi rọi bóng em qua
-
hương hoa sứ thuở nào thơm thơm quá
em có nghe và cảm nhận con tim
tháng bảy nay hoa sứ ngát trăng đêm
sao lặng lẻ một ai như chợt khóc
-
hoa sứ đây nhà em rơi đầy gốc
anh chẳng buồn nhặt nửa vắng thiên kiều
chẳng ướp trà đải khách mỗi về chiều
và lẳng lặng thả hồn trong cô quạnh
-
tháng bảy về lòng anh như trống văng
một bờ môi ngọt mát thuở xa xôi
một bóng hình với đôi mắt bồ câu
nay xa mãi mảnh tình sầu vạn dậm
-
chiều tháng bảy ngoài trời mưa tầm tả
gió hờn ai rung cây lá ngã nghiêng
hoa xứ trắng rơi rụng phủ đầy hiên
gợi nhớ thương dáng em hiền héo ruột
-
ngất trời sầu tê buốt trái tim côi
nghe hơi lạnh đâu gió heo may thổi
tháng bảy ôi mối tình còn nóng hổi
người tôi thương diệu vợi tận phương xa
-
Ẩn bớt