Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2013

nhớ

nhớ

đông nay gió bấc lạnh lòng
nhớ người tôi bổng trong lòng nghẹn đau
nhớ dòng sông nhỏ lao xao
nhớ con đê ấy cùng nhau nhìn trời 

nhớ bao thương nhớ tuyệt vời
nhớ hàng dừa rủ của thời thiếu niên
nhớ màu áo trắng hồn nhiên
nhớ khuôn trăng ngọc diệu hiền thơ ngây

nhớ ai thuông xỏa tóc mây
nhờ bờ môi mộng mắt nai trong ngần
nhớ thương thương nhớ hôn tân
chung tay tan học đường gần có nhau

đông nay nhớ mãi đông nào
nhớ sương thấm giọt rạt rào hương khuya
bao mùa xuân hạ thu chia
chớm đông gợi nhớ hồn vìa bên nhau

nào ngờ gió dập hoa đào
nghìn năm tình khúc nghẹn ngào bướm hoa
diễm xưa thuyền lở bến xa
rong rêu nổi nhớ nắng tà tiếc thương

người đi mang nhớ vô thường
chén sầu ta chuốt đoạn trường cưu mang
tương tư canh cánh đông hàn
hồn ta hóa gã trương lang si tình
 

họa lại lụa đào

họa lại lụa đào

xứ người dằn dặt nhớ quê
mượn trang nhật ký vọng về cố hương
lụa đào phất phơ má hường
thuyền quyên hoài mộng chiều vương bến tình

nét trang đài cát in hình
vần thơ lưu dấu lung linh lệ nhòa
duyên xưa phỉ thúy thời xa
ngàn mai mấy nẻo phù hoa sớm tàn

lầu son gác tía mộng vàng
nhốt chân dáng ngọc hồn sang gió ngàn
lụa đào tơ ấy mịm màng
tuy còn son sắc tim tàn theo trăng

ngược dòng lướt sóng mây giăng
an nhiên rẽ ngọn bụi trần thế nhân
cánh môi phơn phớt hôn tân
một thời hoa phượng tình thân học trò

tan trường chung bước hẹn hò
lối tình mở ngõ con đò ngàn khê
lụa đào rợi lệ bên lề
nợ duyên bỗng chốc rẽ về đôi phương

xa thì nhớ mộng vô thường
gần trong gang tấc hai đường hai nơi
lụa em lưu lạc xứ người
tình em còn gửi nụ cười tình chung

lụa đào nhớ khách anh hùng
cái môi cái má bảo bùng người ta
ước chi cánh lụa nở hoa
vui loan hiệp phụng đôi ta chan hòa

e chi lòng dạ người ta
vẫn thương vẫn tiếc thân hoa xứ người
blog đây tình vẫn tuyệt vời
đưa trên ngọn bút tỏ lời nhớ nhung
 

đợi chờ

đợi chờ

rượu sầu chưa niếm mà say
tim sầu nhoi nhói hình hài người xưa
tình hoa đông lại mưa thưa
tương tư người hởi như vừa chớm thu

nữa khuya gương ngọc ưu tư
thềm hương sương đọng giọt từ trong tim
nổi sầu vô cớ trăng huyền
phòng hoa gối cặp nhân duyên chưa tròn

đợi chờ hai chữ tình son
châu về hợp phố mõi mòn người ơi
đam mê trả lại cho đời
còn đâu hoa bướm thủa thời mới quen

trang thơ trãi đọc trước đèn
như in vóc tuyết hương sen lướt ngàn
mơ màng gió lộng tưởng nàng
người hoa muôn thuở mộng vàng tình nhân

đông về biến ảo phong vân
người đi sao lặng con chăng nổi buồn
ngoài trời bổng trút mưa tuôn
hạt mưa ào ạt gió luồn vào tim

nhớ ai thao thức trăng đêm
giọt châu tròn giọt lệ viền mắt hoen
dế than rên rỉ sang hèn
trơ trơ tượng đá màu đen trong lòng

LỤA ĐÀO

LỤA ĐÀO 

lụa đào tơ vẫn còn nguyên
vẫn còn son sắc vẫn chưa phai màu
nhớ người lòng những xót xao
lụa đào phơ phất biết vào tay ai

thân em như hạt sương mai
nắng lên em rớt trên đài hoa sen
nhớ người cánh lụa sang hèn
phất phơ ai biết lụa bèn vào ai

vần thơ họa lụa trúc mai
tỏ tình tri kỹ trang đài xứ xa
mượn vần thơ lụa bướm hoa
nói lên cái nghĩa tình ta với người

**************

lụa đào phe phất thoáng hồn nhiên
dáng lụa rạng ngời dáng thanh thiên
em tôi trong sáng ngây thơ quá
nếu chẳng tùng quân thế mới phiền

lụa em trong suốt tuổi ngày xanh
bao công hương phấn ước nguyện lành
thảnh thơi một cõi tiêu diêu toại
sao nguyện trao duyên khách lữ hành

thời gian mấy dạo hoa đào nở
bao lần lá rụng ở thu nao
phất phơ trước gió ngấn lệ trào
một lần tim vở vạn lần đau

tri âm tri ngộ lại tri giao
tri tinh hương ái blog thơ trao
bông hồng rực nở tình xuân lại
chan chứa cùng ai cánh lụa đào

phất phơ trước gió hồn chao đảo
khiến khách trầm ưu dạ xốn xao
cảm thương phận liểu sương sa giọt
nặng gánh truân chuyên lở chuyến tàu

nơi em xa cách dẩu phương nào
nhân duyên ươm mộng nợ trầu cau
tình ai vẫn thế tròn câu bách
lối nọ tim đây mở ngõ vào

lụa đào tài sắc ửng má đào
sợi tóc phơ phơ giữa nắng chao
tình em anh đễ trong tâm nhớ
gửi gió hôn nồng mắt muôn sao

một thuở ta quen trang blog màu
ươm bao tình ý nét thương thao
dầu cho lụa ấy phơ trên gió
vẫn biến mây ngàn đón lụa đào

vần thơ nay đã hòa thành giọt
giọt nhớ giọt thương giọt tình nợ
cánh hoa dầu đã lần tan vở
giọt tình gắn bó lụa chi lan
 

THU NHỚ

THU NHỚ

thu nầy thả bước trở lại quê
nhớ chuyện ngày xưa sao tái tê
em giờ như đã hoa thu nở
còn đâu ngày ấy tóc mây thề

lối nhỏ nhà em chừng xích lại
nhớ em chân bước vô tình lai
con tim nhoi nhói hình em đó
chợt buốt chợt đau em có hay


từ dạo ngày ấy em lấy chồng
anh cũng đi theo tiếng núi sông
nhớ em anh vùi vào công vụ
sao lòng vẫn mơ cánh hoa hồng

thu về lá rụng ánh mây trôi
anh vẫn là anh của em thôi
nhớ về kỹ niệm bao thu tái
chạnh nổi thu sầu em biết đâu

thu nay anh lại vẫn như xưa
tóc có hoa râm mắt có mờ
cô đơn hoạnh quẻ trong thơ nhớ
thu tái hồn ray bóng thu đưa

đường xưa thu nọ anh trở lại
gặp gở cố nhân ngỡ như ai
tay bắt mặt mừng hồn ray rức
ánh mắt xa vời hạt thu lai

thu nầy hội ngộ rồi chia tay
anh đi mãi mãi không trở lại
nổi nhớ quay về trong thu mới
hồn thơ còn đậm dáng trang đài
 

THU LẠNH

THU LẠNH

thu lạnh chiều thu buốt cả lòng
khóc người xa tái nổi nhớ mong
bao nhiêu yêu dấu ngày thu đó
vùi lấp lá sầu ngập thu trông 

thu khóc cho vơi tim tái tê
khóc cho ai đấy bội lời thề
phong sương mai tóc chừng sợi bạc
bạc phết má đào khóc phu thê

tim sầu ray rức bấy thu sang
khóc cho người ấy chớm phụ phàng
bến rẻ thuyền tình sang bến lạ
em về bến ấy mộng giàu sang

thu nay ai khóc sầu giăng kín
khóc tình ngang trái khóc nhân sinh
khóc hoa cúc tím nay vàng úa
khóc hạt mưa ngâu giọt lệ tình

đêm thu sương lạnh thấm làn môi
gió thu xào xạc ánh mắt nâu
sao trời vương hái cày mái tóc
lộng lẩy tuyệt vời em gái tôi

trăng thu nghiêng ngã bên hàng trúc
phụng phịu nụ cười hoa cúc tươi
gió lay cành trúc vương hương bưởi
thu mãi yêu nhau giấc mộng nồng

gặp em một lần ngàn thu nhớ
thời gian trăn trở bấy thu chờ
ánh mắt nhìn nhau niềm lưu luyến
chiều thu cháy bỏng tuyệt vần thơ

cỏ hoa thấm ướt tàn thu mộng
tim mãi rung rung một bóng hồng
cái nhìn khoảnh khắc trong câm lặng
in đậm con tim vạn nhớ mong

em vui thu ấm cạnh bên chồng
bao nhiêu thơ nhớ thả trôi sông
thu nay ai khóc tình tan vở
mây tím thu tàn ngấn lệ trong

thu nay thu đến thu xa quá
bao lá úa vàng ngập ngỏ hoang
lòng anh như ngở từng thu chết
theo bóng em đi khuất nẻo đàng

thu sầu ơi cõi tình hóa đá
hoa cúc vàng vội vả cành rời
xác xơ thay lòng những chơi vơi
tim réo rắc thu tàn hiu quạnh

nhìn lá rơi thổn thức tim anh
bao nuối tiếc trời dành cay đắng
thu hôm nay hình như trống vắng
em đi xa dằn dặt trời sầu

em bảo tình ta mãi mãi còn
giang đầu bến lạ bước chân son
thuyền ái xa khơi hồn hiu hắt
đọng lại trong tim nét chấm tròn

em gái miệt vườn

em gái miệt vườn

em gái miệt vườn xinh thật xinh
má đỏ môi hồng mắt nâu tình
tóc thề buông thả bờ vai mộng
nụ cười răng khểnh hớp hồn minh

ướm hỏi rằng em mấy mùa trăng
vườn hồng em đó xẻ lối chăng
hoa tươi sương ngậm tim mở ngỏ
hay chờ anh bướm cắt đường băng

anh đi sương gió hạt mưa giăng
gặp lại em thơ ngất mộng lòng
muốn cùng ai đó say hương mộng
chẳng hiểu rằng ai chập thuận chăng

em là cô gái xứ vườn măng
rạo rực hồn thơ quyện gió trăng
mấy độ xuân về em có hỏi
trái tim em hởi bóng anh chăng

dạo nọ có lần như gặp em
đôi mắt nhung huyền trông rất quen
khuôn mặt ngây thơ hoa nhớ mãi
anh về khắc khoải mỗi từng đêm

không những nàng thơ biết nổi lòng
hay như nàng ngở nhớ xa trông
lòng anh cứ mãi ôm tình nhớ
cô gái miệt vườn xây mộng hồng