Thứ Ba, 11 tháng 2, 2014

đi chùa đầu xuân

Đi chùa đầu xuân

gặp nhau một sáng xuân chùa
búp hoa hương ngọc như lùa vào tim
tiếng chuông ngân diệu giác nhiên
lonh lanh ánh mắt thôi miêm tự nào


quanh chùa rực rở hoa đào
hương thơm hòa quyện lẻn vào chơn tâm
dễ kìa được bạn tri âm
ngất ngây ray rức thì thầm gió reo

mai vàng rực nở xuân theo
nâng cao gót quế bướm vèo cành hoa
nụ cười răng trắng ngọc ngà
tiếng thanh ru lịm mượt mà như nhung

dáng tiên dựa cạnh gốc tùng
phất phơ tà áo vẩy vùng hồn tôi
ngắm nàng xuân thắm bồi hồi
lương duyên như định đã rồi đôi tim

thả hồn phiêu bạt nước tiên
dựa cành nguyệt quới thỏa niềm hoài mong
lầu kinh từng bước bềnh bồng
bên nàng hoa thắm bên dòng tâm hương

thì thầm niệm phật mười phương
cùng nàng ngọc nữ kết dường ba sinh
chuông ngân vọng ảnh mỹ nhân
nghiêm trang chánh điện hương dâng ngát tình

bâng khuâng một sáng sắc khuynh
tự nhiên gợi cảm bóng hình giai nhân
cửa chùa ưu aí giác minh
vô ưu thọ xúc chân tình vào tim

nàng xuân

nàng xuân

nàng xuân lộng lẩy muôn hoa
tình xuân ấm áp đậm đà vấn vương
blog nầy xin gửi vần thương
cho tình thân hửu sắc hương hửu tình


nhìn mây tơ tưởng bóng hình
nhìn trăng hoài vọng sương in vóc ngài
xuân về hoài cảm trang đài
sắc hoa một thuở tim ray cỏi lòng

gió lay hoa chuyển nhở mong
nàng xuân giáng thế trần hồng kết giao
hoa đào phai nhạt hôm nào
bổng đâu vụt đỏ rạt rào gió xuân

con tim rộn nổi bâng khuâng
vành môi muốn gửi hôn tân ấm tình
má đào gợn nét tươi xinh
thu ba gợn sóng ba sinh tuyệt vời

hương thơm thoang thoảng sương mơi
tóc mây sực nức hương trời giai nhân
ý thơ kết nối xa gần
blog thơ đọng lại một vần luyến lưu

họa thơ tình khúc xuân từ
mong rằng mỹ nữ chớ cười ý ngông
cỏi lòng trải nhớ mênh mông
cỏi tinh một nổi hoài trông bóng hình

đây là sắc nước hương xinh
đây là kết nối tơ tình gió trăng
mơ màng tơ tưởng ngốc chăng
văn phong gửi nhớ sở tần đến ai

trở trăn thao thức đêm dài
hương thơm thiếu nữ đọa đài con tim
tình xuân theo bước chân mềm
giọt xuân thắm đượm trên viền mắt nhung
 

gái xuân

GÁI XUÂN

mai vàng chưa rụng còn xuân 
trăng huyền vắt lửng ngút ngần ngọn cau 
tưởng rằng bóng thỏ hư hao
thiều quang cướp mất má đào xa xôi 


bổng đâu mở blog ngẩn hồi 
tưởng như cỏi mộng lạc vào nước tiên 
người ơi xa cách bao niên
vùng quay trở blog hương duyên lửa nồng 

comment nét bút cành hồng 
đưa vào tư thất mặn nồng gió trăng 
khen trang mày liểu mỹ nhân
hoa hồng gai sắc nàng xuân tâm tình

vui xuân đào đỏ mai xinh 
thân quen luyến nhủ hồng tình vấn vương
sắc hồng tươi thắm mến thương 
tựa như cô gái mộng trường liêu trai 

nhìn hồng nhớ tưởng trang đài
trang thơ góc nhớ đêm dài yêu thương
đôi lời chuyển đến má hường
rằng đây bến đổ sông tương đợi chờ 

nhớ ai phút bổng ngẩn ngờ 
tưởng ai quên mất bạn thơ thuở nào 
gió xuân phảng phất lụa đào
đưa nàng xuận lại lạc vào blog thơ 

nhân đây gửi nhớ gửi tơ
gửi tình lưu dấu gửi chờ gửi trông 
gửi ai một cánh hoa hồng 
để ai trang trí thơ phòng nhớ nhung
 

xuân nhớ

xuân nhớ

nàng xuân ngày ấy đã theo chồng
còn lại trong anh nổi nhớ mong
em lên xe hoa lòng tan nát
anh đây anh cũng nát theo lòng


em vui gượng ấy cạnh bên chồng 
bao nhiêu thơ nhớ thả trôi sông 
xuân nay xuân khóc tình tan vở 
cánh liểu héo sầu ngấn lệ trong 

xuân nay xuân đến khắp mọi nhà
cây lá đâm chồi mai trổ hoa
lòng anh như ngở con tim chết 
nhớ mãi người xưa mắt lệ nhòa 

em bảo anh rằng đừng nhớ nữa 
đôi chân hờ hửng bước đường xưa 
rặng trúc sao như buồn héo đọt 
tợ nhở lòng anh chết nắng trưa 

sợi nhớ sợi thương tim rức ray
hình ai còn mãi trái tim gầy 
xuân lại như là xuân củ kỷ 
củ kỷ tình ta ở những ngày 

em ơi em có hiểu chăng em
anh thức hồn dâng điếu thuốc đêm
phà khói quyện thành em kiều diểm
tìm lại hình em trong trái tim
 

dáng xuân

Dáng xuân

thế xuân đến đủ cả chim hoa 
xuân của bướm của gió la đà
của trái tim đôi lứa đang yêu 
tình duyên mộng nàng xuân đẹp quá 


có những nàng xuân rất thắm tươi 
nàng xuân rực cháy giữa lòng người
nàng xuân huyền thẩm đôi mắt đẹp
nàng xuân phớt hồng giọt sương mơi 

vòng tay ôm gọn nàng xuân ấy
áp sát trái tim ấm ngực ngây
nghe từng hơi thở xuân thơm ướp 
thấm khắp tế bào của ta đây

trời đất bao la nếu chẳng xuân
tình ta chết mất nụ hôn tân
xuân đốt đời ta trong ray rức 
ngọn lửa ân tình xuân ái ân 

hoa đào hoa mai nở nắng xuân
sắc trời nhu nhuận ấm tình lâng
một nhở hoa lòng say xuân mộng 
nàng xuân hiền dịu đẹp vô ngần 

hôm nay lòng những mơ xuân lại 
giữa cỏi trời hoa vạn đóa mai 
tình anh dài mãi theo xuân đến 
rộn rả hồn thơ chuốt chén say...

có khi nào xuân đem gió nhớ
mây ái ân tím lịm tình nồng
có khi nào xuân gọi bằng chồng
vòng tay rộng đón xuân ngà ngọc 

xuân đã điếm rừng trên mái tóc
xuân đã mơ từng giọt sương rơi
xuân đã về tất cả mọi nơi 
xuân ngự mãi mỉm cười vạn vật

em có nghe

EM CÓ NGHE

em có nghe mùa xuân
dáng xuân đẹp tuyệt thế
hoa mai nở tóc thề
má đào hồng phôi pha


em có nghe bài ca 
hoa cao rụng trắng xóa
xuân về trên quê mẹ
chùm khế ngọt bao la

em có nghe không nà
tóc mẹ trắng mây ngàn
biển lòng vổ mênh mang
sóng xô tình em lại

một nổi buồn tê dại
mắt xé cay lệ nhòe
xuân về tim muôn vẻ
e thẹn gió xuân lai

em nghe blog hôm nay
trong có tình anh đấy
con tim dường tê tái
blog ảo vọng chau mày

tuy hai đầu xa thẩm
em ở xứ xa xâm
blog cho ta ấm lòng
xích gần trên phím nhấn

em có nghe giọt nắng
nó vương tóc phất phơi
em có biết một nơi
trái tim ai chờ đợi

thu ba như dìu hồn
hai má ửng màu son
gót hài dường vợn đẹp
môi mộng tình con con

áo dài nàng phất phới
lòng chàng chợt chơi vơi
em ơi trái tim chết
bừng sống lại yêu đời

em có nghe xuân về
hoa đào đỏ si mê
mai vàng khoe nắng ấm
trong tim người xa quê

blog ơi sao ảo nào
xuân thẳng nối đường vào
sợi tơ tình ya hoo
xao xuyến mảnh má đào

xuân về người vui dạo
trong nắng xuân muôn màu
riêng anh em có nghe
mùa xuân tim nghẹn ngào
 

chiều xuân

CHIỀU XUÂN

chiều xuân con én đưa tin
đắng cay nên nghĩa chữ tình nên thương
xuân xưa yêu má em hường
yêu môi mộng chín yêu nhường tóc đen


xuân nay yêu chén trà sen
yêu đôi tay ngọc yêu em hơn nhiều
gió xuân phớt má mây chiều
mưa xuân thấm mát dáng kiều đam mê

bềnh bồng biển sóng xuân kề
mắt xanh biên biếc bốn bề lao xao
chiều xuân gót ngọc dạt dào
đường thơ chớm gọi má đào chơi vơi

hương trinh thơm ngát em ơi
muốn thơm cái tóc cái môi hửu tình
xuân thêu một cõi linh chinh
mảnh mai một cánh in hình người dưng

bao nhiêu thương nhớ mấy chừng
người dưng thấp thỏm tim rung bởi nào
hay chăng bị bỏ bùa vào
lang thang nổi nhớ má đào cưu mang

trùng dương vổ sóng tim can
nghe đau đau nhói gọi nàng xuân yêu
bóng đi bóng ở hiên chiều
lá rơi như tưởng xuân kiều bên chân

chờ nhau ngày hóa thành năm
hoa mai rơi rụng tưởng chừng bóng em
tơ duyên đâu đã dành riêng
cội tùng cành liểu nghiêng nghiêng vai gầy

dẩu là gió dẩu là mây
chiều xuân mong đợi tình nầy trúc mai
trói anh với kẻ mày ngài 
phải lòng nhau đấy xuân nầy nên duyên

cầm tay nhìn lặng tình quên
chiều xuân gió thổi nàng tiên vào lòng
thương hau gửi nụ xuân hồng
hoa reo khoe sắc mặn nồng gió xuân