Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2015

huế yêu

huế yêu
hạ đắng trong tim nổi nhớ mong
vầng trăng thôn vỹ phút chạnh lòng
bóng tà áo tím vương núi ngự
gợn sóng sông hương gợn má hồng
.
anh mơ xứ huế trong tim thuở
mái tóc thon dài phủ kín vai
đôi môi mộng thắm tình duyên lại
dung dẳng trong tay phố cổ về
.
hôm nay trời huế nắng đẹp xinh
như hương lan huệ ngát hương trinh
bên em nghe thắm tình thương huế
ghi mãi trong tim một bóng hình
xứ huế tim anh rất tuyệt xinh
có tình o nhỏ áo tím cà
có trăng thôn vỹ ngát hương hoa
nơi anh xa thẩm lòng in đậm
vọng huế từ tim vọng bóng hồng
anh vẫn một lần chưa đến huế
trong lòng mơ huế chọn làm quê
sông hương núi ngự tình hoài niệm
lộng lẩy tuyệt vời ánh trăng đêm
bóng nàng o huế thon kiều diễm
in mãi lòng anh nét diệu hiền
huế yêu huế đẹp lịm hồn thơ

Anh tin rằng

Anh tin rằng
anh tin rằng nỗi buồn từ em đấy
nó không như từ hải biệt kiều nhi
nhưng đắng cay khúc chiết quá lâm ly
xin chia sẽ ai bi dòng lệ mặn
anh tin rằng trời chiều nay sớm lặn
như trốn em mang nắng lẫn vào đêm
hạt ưu tư hằn thêm vầng trán mõng
gượng mĩm cười bến mộng nhở buồn thêm
anh tin rằng dầu ngấn lệ quanh viền
tim đau sót bên em còn anh nửa
hãy gắng lên ngày mai trời sáng sủa
khoảng trống nầy người thủa ấy còn đây
anh tin rằng cánh nhạn bắn tin lai
con thuyền cũ sẽ quay về bến mộng
ông trời cao còn cho ta hy vọng
vui lên nào giấc mộng sẽ thành thôi
anh tin rằng bên dòng chữ bồi hồi
trãi nhung nhớ từng câu từ tim trái
nhành lộc quế xuân về mầm sống lại
trời trong xanh ríu rít tiếng chim vang

cơn say phố núi



cơn say phố núi
dã quì rực ánh trời vàng
thu về đánh thức tình nàng trong tim
vần thơ thánh thoát sương đêm
rừng thu lá đổ bên thềm thương yêu
cánh diều lộng gió trời chiều
mắt nai vai tựa thủy triều tình thân
da tươi bông bưởi trắng ngần
hơi thơm hương gái bâng khuâng môi hường
thu về êm ái vấn vương
lá khô rơi khắp trải đường tơ duyên
vi vu khúc nhạc niềm riêng
lá rơi mặc lá cõi tiên lạc vào
gió ngàn thông gọi đỉnh cao
tình lên phố núi má đào ửng say
thu về trút cả mưa dai
em xinh phố núi đọa đài tim ai
nét thu phố núi mày ngài
hồ thu soi ánh trăng gầy trang nghiêm
nhớ thu chung bước thảo nhiên
gió nâng tà áo vườn thiền tơ duyên
bên em ngày ấy nước tiên
nụ hôn vô niệm môi viền lâng lang
thu nay phố núi tình mang
còn chăng thu héo trăng tàn sao rơi
mượn tìm chun rượu quên đời
say thu say cả say người thu xa
say cho quên nét ngọc ngà
lẻ loi phố núi mình ta hận tình

Anh đã biết

Anh đã biết
anh đã biết thu về buồn da diết
mảnh hồn thu tha thiết lá thu bay
tình đôi ta gấm nhấm chữ đắng cay
còn chi nửa tim nay dường hóa đá
anh đã biết nắng mai xiên kẻ lá
giọt sương khuya ngượng ngạ e thẹn rơi
bên cửa sổ vương hương quỳnh vời vợi
hít mạnh vào buồng phổi nổi bơ vơ
anh đã biết ngọn gió thu hửng hờ
len lõi tận con tim cơn nóng rát
tình đôi ta ngày nay dường hơi khác
bao lá sầu rơi rác mảnh tình đau
anh đã biết cúc tím chợt ngã màu
cánh chim lạc cất cao kêu gọi bạn
khúc nhạc hay có lúc phải ngưng đàn
truyện có buồn cũng có hồi đoạn kết
anh đã biết tình ta nay đã hết
ngọn núi sầu cao chếch cõi mênh mong
con sáo yêu vội cất cánh sang sông
bỏ thương nhớ cõi lòng anh ôm trọn
anh đã biết tình trái ngang em chọn
vì vâng lời phụ mẫu biệt tình xưa
em ra đi chữ hiếu lệ ràng mưa
khóc cho cảnh thu đưa tình phụ bạc

CHIỀU BUỒN

CHIỀU BUỒN
chiều hôm nay hồn đơn sao hoang vắng
tôi ước ao được ngấm bóng người xưa
một lần thôi dầu biết chẳng có thừa
bởi duyên phận bẻ bàng trong kiếp sống
tôi chợt tỉnh đây thật hay nằm mộng
ngấn hoa yêu trang fb hiện về
vẫn đượm màu trinh khiết thuở đê mê
sưởi ấm lại hồn tôi bao năm tháng
chân tình dành cho ai thời dĩ vảng
trái tim còn ghi dấu bóng người xưa
dầu chiều nay trời có đổ mưa thưa
vẫn thấy ấm tình tôi trong ký ức
hình bóng người vần thơ vương nét mực
màu trinh nguyên ray rức tháng năm xưa
hương thơ nhẹ rỉ rã trắng cơn mưa
khơi dỉ vảng trong hồn thơ miên viển
gánh hành trang bến đời nhiều lưu luyến
bụi thời gian phủ lấp tuổi mộng hồng
tôi một mình dong ruổi chốn mênh mông
khi hụp lặn giữa biển đời sóng gió
màu áo trắng không tàn phai tâm nó
mỗi khi buồn tôi mơ vọng mưa rơi
ngược thời gian theo dĩ vảng dòng đời
tôi nhớ lại áo trắng thời đi học
chiều nao lặng nhìn ai bên xóm vắng
chiếc cầu nghiêng nắng rắc lối xanh mờ
sợi nắng vàng quyện khói trắng vương tơ
tiếng chim hót trên nhành cau lảnh lót
hương lúa chín vọng đồng lang man mác
hàng dừa reo nặng trĩu trái đong đưa
mây nhở buồn bay chậm giữa trời trưa
lối mòn nhỏ thuở xưa chừng vương vấn
con kênh lặng cỏ vờn hoa chen lẫn
màu trong xanh hờ hửng chảy xuôi dòng
bờ kênh ấy say lòng trong giấc mộng
sóng vai kề đôi bóng thả hồn trôi
chiều buồn sao in sâu vào ký ức
nét nguyên sơ ray rức trái tim son
dòng thời gian đậm lại mảnh tình con
dư âm vọng đam mê chiều tẻ dại
kỹ niệm xưa trong tâm dường sống lại
chẳng phai nhòa ký ức thuở nguyên sơ
dầu hôm nay hai đứa rẻ duyên tơ
cảnh chiều đến tình như bừng sống lại

lệ gió

lệ gió

giọt thương giọt nhớ giọt chờ
anh mơ giọt nhớ anh chờ giọt thương
giọt nầy nặng nợ má hường 
long lanh anh mắt nảo nường lâm ly

giọt tình chẻ cảnh mê si
giọt sầu than thở những gì bên em
giọt sương nặng hạt bên rèm
giọt ân giọt ái anh thèm trăng khuya

giọt tình nặng nợ ai kia
bên trang phây bút nhớ vìa hường nhan
nhở như cánh nhạn lạc đàn
giữa khuya cất tiếng bạn vàng thủy chung

bể sầu hương ái nảo nùng
giọt nhớ xa cách nghìn trùng giai nhân
gửi lời nhờ gió chuyển văn
giọt tình yêu đấy khôn ngăn giọt sầu

xem bài mây gió bồi hồi
gió kia còn tưởng anh thời em mây
gió mây tình mặn u hoài
gió thương mây đã trang đài chơi vơi

gió sầu mây nọ rong chơi
tìm trong bóng nước mây thời hư hao
gió buông giọt lệ nghen ngào
mây ơi có nhớ gió nào trong tim

Thứ Tư, 25 tháng 3, 2015

xuân sầu

xuân sầu

tôi tưởng hồn thơ ai cất kín
chôn vùi dĩ vãng một thời xinh
xuân sầu ly biệt trong hoang vắng
uất nghẹn buồng tim lặng nổi đau
.
con tim oặn thắt mối tình sầu
là khóc tình ta hạt lệ châu
còn đâu năm tháng nồng loan phượng
hình bóng người ơi hóa nhạt nhàu
.
hởi nếu có như ngày xưa ấy
bao nhiêu khắng khít bấy nhiêu đây
thì nay lan ảnh mùa xuân chết
tình vở tan sầu khóc gió mây
.
xuân sầu ly biệt vần thơ dại
nghèn nghẹn trong tim nổi đắng cay
xuân sầu theo bước chân người lạ
tê tái lòng tôi biệt trang đài