Thứ Hai, 13 tháng 4, 2015

phượng hồng ép vở

phượng hồng ép vở

phượng hổng trang sách bồi hồi
hạ xa cõi mộng bỗng đâu trở về
người xưa sóng mắt si mê
tóc mây buông thả tái tê má hường


sương rơi ngấn hạt tơ vương
phất phơ áo trắng thân thương thuở nào
bờ môi ngọt lịm má đào
nụ hôn lưu luyến rạt rào mê say


bàn tay nắm lấy bàn tay
chìm trong đáy mắt hình ai tình sầu
đường xưa phượng đỏ còn đâu
bóng ai mờ nhạt qua cầu gió bay 


say sưa giấc mộng trang đài
lảng quên hạ đỏ nhạt phai phượng hồng
bây giờ hai nẻo nghịch dòng
tang thương con nước hoài mông vô thường


mới hay bến lạ ngàn phương
ngấn sầu ai dễ vấn vương lưới tình
nổi niềm thổn thức bên mình
cố nhân hạ cổ ân tình khôn phai 


phượng hồng ép sách u hoài
xa xôi tình hởi trang đài chiếc kinh
má hồng sắc phượng môi xinh
nét thương còn mãi bóng hình con tim


tháng năm vào hạ

tháng năm vào hạ


quê hương vừa ngập gió
tháng năm hè trong o
phượng hồng khoe sắc đỏ
lay láy mắt tròn so


-
ánh trăng dường nghiêng khuyết
anh tiếc hạt sương ngàn
óng ánh sợi nắng vàng
phất hông đôi má phín
-
tháng năm mưa sối sả
bù lại nắng hạ qua
đàn cá rô bừng dậy
hòa lẩn tiếng ve ca


-
tháng năm hạ đỏ về
dáng rủ tóc mây thề
xinh xinh tựa tiên nữ
môi mộng ngát hôn mê


-
sắc phượng thắm sân trường
bâng khuâng nổi vấn vương
bóng hình em gái nhỏ
đôi mắt đẹp nghê thường


-
tháng năm hạ trở về
cánh phương buồn tái tê
đường xưa nay vắng bóng
tôi cúi đầu chân lê

mưa vào hạ

mưa vào hạ

mưa hạ trời như rét giá đông
phố củ đường xưa vắng má hồng
là vắng tình ta trong gió lạ
vắng tà áo mỏng vắng người mong


-
mỗi lần chủ nhựt ta xâm lễ
tay trong tay đường thể dài thêm
quỳ trước chúa nghe em cầu nguyện
thấm lòng vui hoa nở trong tim
-
chuông ngừng đổ sau lần tan lễ
dạo quanh vườn hơi thở hòa nhau
em e thẹn ánh mắt muôn sao
tóc bay phất cao cao tình gọi
-
mưa mùa hạ trời dâng dâu bể
em đi xa đó thể đợi chờ
gót chân sầu thơ thẩn nhà thờ
cảnh cũng đấy hình ai vắng biệt


-
cánh phượng hồng nắng chan rên xiết
lòng nao nao lở chuyến đò tình
em đi rồi anh chết chính mình
vùi nấm mộ nghĩa trang hiu quạnh


-
mưa tháng năm mưa dường không tạnh
hạt đắng lòng ngập mặn trong tâm
nhớ về ai nổi nhớ bập dầm
ngõ hồn cúi tri âm biền biệt


-
dưới chân chúa thuở nào da diết
quì bên nhau lòng những thiết tha
nào ngờ nào ta lại chia xa
bong bóng vở cơn mưa tàn hạ


Em khóc đi

Em khóc đi

em khóc đi cho xứ đài tê buốt
giọt lệ lòng vơi cạn nổi thương đau
giọt tang thương giọt lệ sầu nhớ mẹ
em khóc đi sương thắm nhớ quê nhà


sao không khóc quên bẳng đời chai đá
sao không khóc nắng lạ tháng ngày qua
giọt đài trang thân thương tình mẩu tử
xứ xa xôi bôn bả sống gian nan


bàn tay xinh giờ nhuốn những chai đang
con sóng nhỏ chênh chong trên biển cả
thương em thơ tuổi đời buồn bả quá
nổi nhớ nhà xót mẹ với thương cha


trời đài loan nào có những màu xanh
bầu vủ trụ tím chìm tim tim tím
dòng lệ cảm thể hầu như khô quyện
trái tim em một nổi nhớ mẹ hiền


sẽ chia nhau tay chạm nổi niềm riêng
em sẽ khóc cho mối tình miên viễn
nủa nhớ nhà nửa chuyển nhớ tình ta
ly rượu ngọt ngậm ngà say xứ lạ


trời đài loan cũng buồn khi vào hạ
cánh phượng sầu nép lá gió rơi bay
nơi trang vở còn hình ai vận tãi
chưa nhạt nhàu màu hoa phượng xa xưa

Thứ Năm, 9 tháng 4, 2015

hè về

hè về

cứ mỗi hè về dạ nao nao
trong lòng vương vấn mảnh má đào
bao lần phượng nở thay màu lá 
là bấy lần tim ngẹn xót đau

mỗi chiều tan lớp tay chung bước
dưới hàng phượng đỏ mượt tóc nhung
hơi thở quyện hòa hai đầu cụng
ánh mắt nhìn nhau tim rức ray

mối tình trai gái như hoa bướm
đẹp tợ trăng tròn lóng lánh sông
cùng hứa hẹn nhau tình cao đẹp
chi lan loan phụng thỏa tim nồng

hạ đã sang khung trời khác lạ
mây bềnh bồng đưa cả tình ta
tiếng ve than rả rít mênh mông
hoa phượng đỏ ửng hồng đôi má 

.
mắt nhu huyền êm ả vần thơ
nắm bàn tay êm ái nhung mơ
tim rung nhẹ ngẩn ngờ mây nước
ước và mong mãi mãi sống gần 

.
tuổi học trò bừng sóng trào dâng
thật khó tả tinh anh trong khiết
hạ trở về trong niềm hối tiếc
giờ hai nơi biền biệt xa vời 

.
em một nơi anh lại một nơi
hạ ơi hạ khung trời nổi nhớ
tuổi học trò tuổi mộng tuổi mơ
còn đâu nữa hạ thời thơ ấu

mùa hạ

mùa hạ

mùa hạ ve gọi nảo lòng
nắng hạ nóng bức phượng hồng thêm tươi
chung trường em chả mĩm cười
bao lần thư gởi nhưng người không xem

hay chăng hạ đỏ nắng chen
gió hạ oi bức trăng đêm hửng hờ
cơn mưa mùa hạ bất ngờ
mát tươi cây cỏ mát tờ thư trao

bất ngờ vui nhở nao nao
hoa em nay đã má đào tươi xinh
gặp nhau rộn rả chân tình
tan trường chung bước tợ hình quen lâu

thoạt nghe lòng đã bâng khuâng
trái tim buốt lạnh ngoài lâng nụ cười
hạ về thân thiết nhớ người
phượng hồng kỹ niệm bồi hồi dáng xưa

tóc ai chảy suốt cơn mưa
hương thơm hoa bưởi môi vừa nụ hôn
tưởng người lòng nhở bồn chồn
ve sầu rả rít cung đờn nhớ nhung

người ơi xa xứ vô chung
lòng tôi lưu cảm hẹn cùng thế nhân
mây bay về cuối mây trần
lòng đây vẫn đậm giai nhân tim nầy

hạ sầu nổi nhớ còn đây
còn hàng phượng đỏ lối gầy chung đôi
mực in lưu bút bồi hồi
dư hương hạ đỏ dạt dào trong tim

LÁ DIÊU BÔNG

LÁ DIÊU BÔNG

mình nhỏ hơn người năm lá rơi
ngoài thời gọi chị lòng tả tơi
vui đùa cùng chị chơi cút bắt
quên hết tháng ngày thưở thiếu thời

một mùa đông đến xuân lại sang
chị trông xinh đẹp dáng nghiêm trang
bao chàng trai lén nhìn chị đấy
đôi mắt nhung huyền mái tóc ngang

chị nhở năm nay hai mấy đông
bao đứa trêu trêu muốn làm chồng
mình nhỏ nhưng lòng xao xuyến lạ
chị ơi làm chồng chị được không

chi cười ánh mắt chị trong trong
chị bảo khi nào tìm diêu bông
đưa đến tận tay thay sính hỏi
không lá diêu bông chẳng làm chồng

tưởng thật lên đường tìm kiếm lá
vượt rừng vượt núi vượt biển sông
khi gặp chiếc lá muôn màu sắc
đem về chị nói chẳng diêu bông

lặng lẻ mình đi nặng chiểu lòng
quyết tìm cho được lá diêu bông
hỏi người già cả về chiếc lá
tìm hoài chẳng thấy buồn mênh mông

nơi ở quê nhà chị ngược dòng
pháo hoa rực rở chị sang sông
thắm thoát thời gian năm năm chẳng
khi tìm được lá... chị lấy chồng

tay cầm chiếc lá lệ đoanh tròng
gió ngàn vi vút tình tan mộng
lời hứa ngày nào chị quên sao
diêu bông ơi.. chiếc lá diêu bông