Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2015

TÌNH LY BIỆT

TÌNH LY BIỆT

thuở thuở nao ta còn đi học
chung lối về nhặt cánh phượng rơi
giờ hai ta mỗi đứa mỗi nơi 
mới ngộ nhận nàng ơi buồn tẻ

em bảo đừng thương đừng nhớ nữa
đừng nhìn ai cũng ngở người xưa
lòng anh hứa con tim nào hứa
vẫn mơ về một nữa hình ai

trời dầu mưa và có mưa dai
bồng bềnh nước chân ai lạc lối
con đường xưa nào nên vương tội
sao cứ như buột bước chân anh

em bảo anh con đường màu xanh
sao anh ngở nó như tím lịm
tím từ tim tím cả trời đêm
ngộ nhận em con tim nhứt nhối

trời lúc nầy hay đổ mưa sầu
hạt mưa nhớ còn đâu em hởi
hạt mưa buồn nay ở một nơi
anh muốn nhặt hạt rơi mắt lệ

nổi nhớ em sầu dâng dâu bể
thắt con tim trùng dế chia than
hè có đến như ngở đông tàn
tim buốt giá nghĩa trang hiu lạnh

cành phượng đỏ chạnh cảm tim gan
tình ly biệt bạn vàng chia cách
cánh phượng vẫn nằm trong trang sách
người xa xôi biển cách đôi bờ

còn chăng là là những trang thơ
những kỹ niệm lặng lờ năm tháng
hè trở về lòng trôi dỉ vảng
trăng nhở tàn lẻ bạn sầu than

tình ly biệt màu tím đi hoang
tim se thắt mơ màng bóng ngọc
tà áo trắng thuở còn đi học
in khắc sâu sẽ dọc con tim

hoa phượng đây và mái trường đây
người bạn củ đường mây biền biệt
nhớ thương ai nổi niềm da diết
những đêm buồn tha thiết oăn đau

tà áo trắng dầu có nhạt nhàu
hương tình ấy hương cau lòng mẹ
nàng đi xa con tim cô lẻ
biệt mẹ già biệt cả tình anh.
.


TÌNH LY BIỆT

TÌNH LY BIỆT

thuở thuở nao ta còn đi học
chung lối về nhặt cánh phượng rơi
giờ hai ta mỗi đứa mỗi nơi 
mới ngộ nhận nàng ơi buồn tẻ

em bảo đừng thương đừng nhớ nữa
đừng nhìn ai cũng ngở người xưa
lòng anh hứa con tim nào hứa
vẫn mơ về một nữa hình ai

trời dầu mưa và có mưa dai
bồng bềnh nước chân ai lạc lối
con đường xưa nào nên vương tội
sao cứ như buột bước chân anh

em bảo anh con đường màu xanh
sao anh ngở nó như tím lịm
tím từ tim tím cả trời đêm
ngộ nhận em con tim nhứt nhối

trời lúc nầy hay đổ mưa sầu
hạt mưa nhớ còn đâu em hởi
hạt mưa buồn nay ở một nơi
anh muốn nhặt hạt rơi mắt lệ

nổi nhớ em sầu dâng dâu bể
thắt con tim trùng dế chia than
hè có đến như ngở đông tàn
tim buốt giá nghĩa trang hiu lạnh

cành phượng đỏ chạnh cảm tim gan
tình ly biệt bạn vàng chia cách
cánh phượng vẫn nằm trong trang sách
người xa xôi biển cách đôi bờ

còn chăng là là những trang thơ
những kỹ niệm lặng lờ năm tháng
hè trở về lòng trôi dỉ vảng
trăng nhở tàn lẻ bạn sầu than

tình ly biệt màu tím đi hoang
tim se thắt mơ màng bóng ngọc
tà áo trắng thuở còn đi học
in khắc sâu sẽ dọc con tim

hoa phượng đây và mái trường đây
người bạn củ đường mây biền biệt
nhớ thương ai nổi niềm da diết
những đêm buồn tha thiết oăn đau

tà áo trắng dầu có nhạt nhàu
hương tình ấy hương cau lòng mẹ
nàng đi xa con tim cô lẻ
biệt mẹ già biệt cả tình anh..


hạt hạ sầu

hạt hạ sầu

chiều kia chẳng biết buồn chi
mà buông bao giọt sầu bi xuống đời
trăng buồn chẳng chịu rong chơi
nằm treo một góc buông lời ủ ê

trót yêu thì hãy quay về
đừng nên đứng mãi bên lề tương tư
gửi đi bao bức tâm thư
khi nào người rõ thực hư lòng này

********************

nhìn trang thư củ lệ gầy
hè sang mấy nổi lòng đây xót lòng
ai giờ êm ả chăn bông
còn ai đứng lặng má hồng lệ rơi

trăng treo một góc chơi vơi
thuyên neo một bến chân trời bao la
hợp tan mây nước chan hòa
đã yêu người đã lệ hoa ngấn sầu

thuở nao họa blog bạn bầu
vần thơ mộc mạc tình đầu mến nhau
bao thu lặng lẻ hư hao
ta nhìn cuộc thế thương đau ngậm cười

thương hoa vận tải tương tư
mến hoa tim lại thực hư cõi lòng
mong cùng nâng chén rượu nồng
ngắm hoa má ửng tơ hồng chợt dâng

vui lên ngày tháng phong trần
long linh sóng mắt mỹ nhân cướp hồn
góc xa buồn ấy kéo dồn
giọt sâu nhung nhớ bồn chồn con tim

lệ lòng sao cạn nổi niềm
tang thương giọt nhớ nhấn chìm thương đau
tơ tinh khôn lương chiêm bao
ôm em thổn thức rạt rào gối chăn

sầu vây mấy ngọn mây giăng
giật mình trơ trọi mỹ hằng chiêm bao
ước ao tương hợp má đào
hương tràn đêm lạnh bên nhau tỏ tường

trăng treo một góc nhớ thương
tình treo một mảnh má hường ai ơi
hạ sầu gót nhẹ rong chơi
nhặt cành phượng thắm ướm lời nhớ nhung

Thứ Năm, 16 tháng 4, 2015

Hạ về ( tiếp )

Hạ về ( tiếp )
bổng đâu khói lửa phải chia tay
xếp bút tùng quân giả biệt ai
từ đấy ta em như nắng lạ
xa nhau da diết cuộc tình say
nhiều đêm trăng hạ treo chiến lủy
ghìm sùng tim chai nổi ngậm ngùi
năm xưa người tiển trời mưa bụi
lệ nhỏ đoanh tròng loan mắt nai
cuộc chiến bổng đâu im tiếng súng
thống nhất nước nhà bắc nam trung
tôi trở về đây tìm hoài niệm
trường xưa phượng đỏ bóng hồng nhung
tôi trở về đây với nổi sầu
người đâu xa quá nổi thương đau
con tim ngất nghẹn hàng me rủ
như rủ tang lòng cảnh bể dâu
nhớ nhung áo trắng ngày xưa ấy
trắng xóa hồn tôi trắng lá bay
hoa phượng rụng đỏ sân trường mộng
mờ nhạt hình ai hởi trang đài
trời ơi cuộc chiến gây tang vở
áo trắng giờ đây phút hửng hờ
phiêu bạt chân trơi nơi đất hứa
còn lại trong tim chữ nhớ mơ
bóng hồng xa tít tận phương xa
quanh tôi chỉ thấy toàn người lạ
toàn cảnh u buồn in dấu than
còn chăng đau buốt một cành hoa
đã qua mười thu hè vẫn thế
hàng me xủ lá tiếng ve kêu
nghe sao nức nở tình xưa củ
mờ nhạt con tim nắng xế chiều

HẠ VỀ

HẠ VỀ
hạ về rộn rả tiếng ve kêu
hàng me uốn lá phủ sương chiều
tẻ nhạt đường xưa lòng cô quạnh
rêu phong từng khắc cảnh quang liêu
đây hàng phượng vỉ đứng chơi vơi
gió thổi đua hoa cánh phượng rơi
trường xưa mây phủ mờ tim nhói
thầm hỏi ai đây thoảng một thời
lối xưa tim vở theo năm tháng
theo cánh phượng rơi nổi ngút ngàn
em đâu quên cả màu phượng đỏ
quên cả tình ta khóc nắng vàng
những buổi tan trường tay trong tay
tà áo gió nâng em có hay
e thẹn em nép vào lồng ngực
đôi má ửng hồng phượng đỏ bay
văng vẳng đâu đây tiếng ve cười
như trêu thiếu nữ gái xuân thời
viên sỏi vô tình lăn trước mặt
hàng me nghiên ngã lá rơi rơi
nụ hôn nhẹ thoảng viền môi mộng
em cười ngặt nghẻo má ửng hồng
khoảnh khắc dường như dành đôi lứa
lửng lờ bình tím nổi ven sông
tình nhở bổng im cơn nắng hạ
con tim rộn rực nhảy trong ta
làn son phơn phớt tìm hương nhụy
địa đàng hạnh phúc bướm mơn hoa

GIỌT HẠ SẦU

GIỌT HẠ SẦU
đây hàng phượng vỉ đứng chơi vơi
gió thổi đua hoa cánh phượng rơi
trường xưa mây phủ mờ tim nhói
thầm hỏi ai đây thoảng một thời
lối xưa tim vở theo năm tháng
theo cánh phượng rơi nổi ngút ngàn
em đâu quên cả màu phượng đỏ
quên cả tình ta khóc nắng vàng
những buổi tan trường tay trong tay
tà áo gió nâng em có hay
e thẹn em nép vào lồng ngực
đôi má ửng hồng phượng đỏ bay
văng vẳng đâu đây tiếng ve cười
như trêu thiếu nữ gái xuân thời
viên sỏi vô tình lăn trước mặt
hàng me nghiên ngã lá rơi rơi
nụ hôn nhẹ thoảng viền môi mộng
em cười ngặt nghẻo má ửng hồng
khoảnh khắc dường như dành đôi lứa
lửng lờ bình tím nổi ven sông
tình nhở bổng im cơn nắng hạ
con tim rộn rực nhảy trong ta
làn son phơn phớt tìm hương nhụy
địa đàng hạnh phúc bướm mơn hoa
chiều hạ lặng lẻ cánh phượng rơi
nàng mây bàng bạc trắng chân trời
nhung nhớ xa xâm người xưa ấy
lệ nhòa khóe mắt chợt chơi vơi
đêm hạ trở trăn hình bóng ngọc
vò vỏ trăng sầu khóc duyên tơ
mỹ nhân lơ lửng buồng tim vở
phượng đỏ nhạt nhào ghế đá trơ
người hởi chân hoang bước hửng hờ
con tim loạn nhịp nét hoang sơ
chiều tím mơ tìm bờ môi mộng
nụ hôn êm ái của cơn mơ
hạ đỏ còn đây với ngở ngàng
hồng nhan tri kỹ bật tin vang
hoang sơ tê buốt buồng tim lạnh
bao cánh phượng rơi bấy lệ tràn

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2015

Hạ dalat

Hạ dalat

cái thời áo trắng thơ ngây
chân trời dalat tim nầy còn ghi
hồ hương băng ghế còn đây
thác rem còn đó trăng gầy lung linh


bâng khuâng hạ thắm phượng tình
hẹn hò áo trắng chúng mình nhở quen
phố xưa rủ ánh muôn đèn
chén trà hoa bưởi cơ hàn nhâm nhi


tơ tình nghiêng bút khắc ghi
không hề phai nhạt tình si dại khờ
trải bao năm tháng mịt mờ
xa chân em bước nổi chờ mông lung


hạ về nhớ cảnh tương phùng
nhớ nàng con gái mắt nhung thuở nào
nhiêu đêm trăn trở chiêm bao
tưởng ai tương ái ngạt ngào làm sao


vần thơ u nhả hư hao
mơ người áo trắng má đào dễ thương
hạ về quay lại sân trường
rêu phong phủ lớp vấn vương tình sầu


giờ người tận mãi đâu đâu
xứ người xa tít vần châu lệ nhòa
hạ về hàng phượng nở hoa
bóng người xưa mãi tít xa bịu mờ