Thứ Năm, 11 tháng 6, 2015

Trăng non (tiếp )

Trăng non (tiếp )

hạ về ánh nắng vàng thay áo
là nhớ nổi sầu ảo nảo thôi
hồn thơ chìm đọng giọt mưa sầu
hồng nhan tri kỹ nay còn đâu

trăng non sao trốn tận chân đồi
sương mềm in đọng trên bờ môi
hạt nắng vô tình len khóe mắt
tóc mây man mác tim bồi hồi

nhớ ai trăng ngã lòng sông lạnh
khuất nẻo xa tình chạnh niềm thương
người đó mình đây hai nẻo đường
mượn dòng thơ tưởng hướng tâm vương

bảo thân thì chẳng thân chi tưởng
bảo nhớ thì lại chẳng nhớ thương
hai nẻo phương xa nhở lại gần
bạn hiền phút đã ở sông tương

anh đến bên em với vấn vương
với niềm thương cảm với nghê thường
trong tim anh nở vành trăng mộng
ray rức vô hồn cõi sông tương


Trăng non


Trăng non

ngẩn ngờ nhìn mảnh liềm trăng
cớ sao chưa hạ chẻ vầng làm đôi
bên em trăng những muôn màu
bên tôi trăng lại nhạt nhàu tang thương

vầng trăng ôi lắm vấn vương
mây mù che khuất mái tường rêu phong
ngày rằm trăng sáng mênh mong
nhà em kín cổng cao tường cầu an

tưởng rằng sức khỏe giọt vàng
nghe ra em lại mơ màng trăng non
nàng trăng xa ngái héo hon
ánh trăng nhạt nhảo thềm son lạnh lùng

tiếng ve chưa cất nảo nùng
giọt hạ chưa đến bảo bùng thềm hoa
xuân lòng phảng phất nắng tà
rêu phong gói kín sơn hà một phương

vần thơ chén lạt rượu nhường
tình thân kỹ niệm má hường xa xâm
nhớ ai lòng úa chơn tâm
thương ai chạnh cảm gai châm đáy lòng

lời thơ như triệu hoa hồng
vần thơ điệu vủ quay mồng tình yêu
sẽ chia người những muôn chiều
vấn vương ray rức tim nhiều nhớ nhung

Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2015

Có khi nào


Có khi nào

có khi nào em một vương phi
tình ân ái đưa anh mộng mị
dây loan tình dạo khúc tương tư
xiết chặt chết hồn thơ tình ý

có khi nào lang thang phố vắng
tìm dư âm hạ nắng hương trinh
nghe cô đơn tràn ngập cỏi tình
phố vắng tênh lòng sao chuổi nặng

có khi nào chuyện tình chưa đặng
nghe gió sầu ru cảm mây giăng
đôi má hồng mắt nhung thưở ấy
mái tóc thề phất phới vầng trăng

có khi nào gặp em lần nữa
mắt em dìu dịu chứa u sầu
có khi nào dạo bước sông ngâu
nghe lệ thấm nghẹn tình lang chức

có khi nào hơi thở hoà chung
hai con tim chung nhịp yêu cùng
ngôi nhà nhỏ vương cung tình ái
chan chứa yêu yêu mãi hương nồng

có khi nào vườn hồng đóng cổng
nghe cỏi lòng một đám mây trôi
rượu cạn bầu say uống mềm môi
đêm hiu quạnh con tim nhứt nhối

có khi nào lửa yêu sám hối
con đường xưa lụt lối chân sầu
hương tình ái vương phi tan mộng
thôi xem như một áng mây trôi

có khi nào dạo lại cung thương
ôn mối sầu trên cánh môi hường
nụ hôn bở ngở trong thương nhớ
tiển biệt tình sầu sóng vạn thương

có khi nào ngao ngán cỏi lòng
gió nhắc nhở hồn ta bay bổng
mây trôi rồi trống rổng con tim
còn lại chăng cảm súc tình nồng

có khi nào em đi lấy chồng
quay lưng đi không lời bày giải
bỏ lại sau nổi buồn ngang trái
con đường xưa lối nhỏ tối tăm


Có khi nào (tiếp )

Có khi nào (tiếp )

có khi nào em hiểu đến anh
bao cay đắng nhọc nhằn tim oặn
có khi nào ai xem tình bạn
biến hồn anh hạt cát biển đông

có khi nào từ tận hư không
niềm đau chợt vở thành bọt sóng
phảng hình hài cô gái nỏn nà
sao giống thế người tình trong mộng

có khi nào nổi đau vô vọng
con tym khờ khắc bóng nhớ mong
vét cạn lòng tự trái tim anh
tìm hương vị xa thời mơ mộng

có khi nào thời gian ngừng lại
nghe tái tê con tim ngây dại
mùi trinh nữ thấm vào nổi nhớ
hương trinh nguyên vạn thưở ai đây

có khi nào em một vương phi
tình âu yếm đưa anh mộng mị
dây loan tình dạo khúc tương tư
tìm hương nhớ hồn thơ tình ý

có khi nào chuyện tình cay đắng
ngõ lối vào chẹn bước mây giăng
đôi má hồng nét cong mắt phượng
nương theo tóc hương bay tình ấm

nếu vườn hồng biến thành cung cấm
men rượu sầu dài thẩm em ơi
nếu mai nầy hai đứa ở hai nơi
chỉ trăng nghiêng tình vơi nổi nhớ

trong vườn hoang lạc đường run sợ
thoát lạnh hồn tim ở bên em
hương con gai anh quen tìm kiếm
một bóng hình xâm chiếm anh thôi

có khi nào hơi thở hoà chung
hai con tym nhịp đập yêu cùng
vườn hoang nhỏ vương cung tình ái
chan chứa yêu yêu mãi mông lung


Có khi nào (tiếp )

Có khi nào (tiếp )

có khi nào em hiểu đến anh
bao cay đắng nhọc nhằn tim oặn
có khi nào ai xem tình bạn
biến hồn anh hạt cát biển đông

có khi nào từ tận hư không
niềm đau chợt vở thành bọt sóng
phảng hình hài cô gái nỏn nà
sao giống thế người tình trong mộng

có khi nào nổi đau vô vọng
con tym khờ khắc bóng nhớ mong
vét cạn lòng tự trái tim anh
tìm hương vị xa thời mơ mộng

có khi nào thời gian ngừng lại
nghe tái tê con tim ngây dại
mùi trinh nữ thấm vào nổi nhớ
hương trinh nguyên vạn thưở ai đây

có khi nào em một vương phi
tình âu yếm đưa anh mộng mị
dây loan tình dạo khúc tương tư
tìm hương nhớ hồn thơ tình ý

có khi nào chuyện tình cay đắng
ngõ lối vào chẹn bước mây giăng
đôi má hồng nét cong mắt phượng
nương theo tóc hương bay tình ấm

nếu vườn hồng biến thành cung cấm
men rượu sầu dài thẩm em ơi
nếu mai nầy hai đứa ở hai nơi
chỉ trăng nghiêng tình vơi nổi nhớ

trong vườn hoang lạc đường run sợ
thoát lạnh hồn tim ở bên em
hương con gai anh quen tìm kiếm
một bóng hình xâm chiếm anh thôi

có khi nào hơi thở hoà chung
hai con tym nhịp đập yêu cùng
vườn hoang nhỏ vương cung tình ái
chan chứa yêu yêu mãi mông lung

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2015

Nàng Thơ

Nàng  Thơ


nghe gió lạ ngở thu về muộn
thoảng hương quen lôi cuốn tâm hồn
ngoài hiên song bóng hồng tài nữ
mến lưu tình chợt nhử tạt ngang

hương thơm ngát trời đêm bàng bạc
nhở quỳnh hoa vụt nở vườn hồng
nào ngờ đâu người đến hiên song
ghi dòng chữ ghé thăm bạn hửu

đêm nhở khuya sợ ai mất ngủ
đến và đi lưu trú thơ xinh
hẹn gặp lại thỏa tình tri kỹ
vài hàng văn ý chỉ chờ mong

nàng đến ta dầu ở hiên song
tình nghĩa ấy tấm lòng ghi nhận
đến nhà nàng biết bao nhiêu bận
vẫn then cài cửa đóng vắng trông

vài hàng văn kèm đóa hoa hồng
xin hầu đáp tình trong đêm ấy
một vần thơ đến người xem thấy
tấm lòng say hương đấy hoài mong

trái tim tôi luôn mở cửa lòng
đón hình bóng giai nhân kỳ mỹ
một bóng hình từ lâu tim rỉ
máu loang tình tri kỹ hồn thơ

giờ ngở ngàng tợ thể cơn mơ
người đã đến hiên song trăng nở
tôi vô tình kẻ ở người đi
sorry nhé vương phi muôn thuở

Thứ Ba, 2 tháng 6, 2015

Nàng thơ

Nàng thơ

nghe gió lạ ngở thu về muộn
thoảng hương quen lôi cuốn tâm hồn
ngoài hiên song bóng hồng tài nữ
mến lưu tình chợt nhử tạt ngang

hương thơm ngát trời đêm bàng bạc
nhở quỳnh hoa vụt nở vườn hồng
nào ngờ đâu người đến hiên song
ghi dòng chữ ghé thăm bạn hửu

đêm nhở khuya sợ ai mất ngủ
đến và đi lưu trú thơ xinh
hẹn gặp lại thỏa tình tri kỹ
vài hàng văn ý chỉ chờ mong

nàng đến ta dầu ở hiên song
tình nghĩa ấy tấm lòng ghi nhận
đến nhà nàng biết bao nhiêu bận
vẫn then cài cửa đóng vắng trông

vài hàng văn kèm đóa hoa hồng
xin hầu đáp tình trong đêm ấy
một vần thơ đến người xem thấy
tấm lòng say hương đấy hoài mong

trái tim tôi luôn mở cửa lòng
đón hình bóng giai nhân kỳ mỹ
một bóng hình từ lâu tim rỉ
máu loang tình tri kỹ hồn thơ

giờ ngở ngàng tợ thể cơn mơ
người đã đến hiên song trăng nở
tôi vô tình kẻ ở người đi
sorry nhé vương phi muôn thuở