Thứ Hai, 10 tháng 8, 2015

Hoa hồng cài áo

Hoa hồng cài áo

bông hồng cài áo trắng
tia nắng hòa mưa ngâu
vu lan ai còn mẹ 
còn cả tình thâm sâu

nhân đây xin chia sẽ
nghĩa tình mẹ hương cau
ngọt lịm đường mía lau
ấm áp sôi nếp một

vu lan vui biết bao
riêng tồi thầm lặng lẽ
hoa trắng cài thuơng đau
mẹ tôi không còn nữa

tê tái nổi nghẹn ngào
vu lan hồn hoang dại
qui luật kiếp nhân lai
biển đời là mộng ảo

mong mẹ đáo liên đài
hởi ai nay còn mẹ
trân trọng ngày hôm nay
hoa hồng cài trên áo

hiếu đạo sáng sao mai
sớm hôm nhớ viếng lai
phụng dưỡng mẹ ân cần
tàng dù che trẻ dại

Cúc tím



Cúc tím

cúc tím thu hình dưới nắng mai
cành hoa tim tím nét trang đài
anh đờn em hát vui ngày hội
ấm áp tình ta chẳng thể phai

vẫn mãi thu nao cúc tím nay
bướm lượn vờn hoa thoảng gió lay
bồng bềnh mái tóc hương thoang thoảng
anh ngắm dung nhan tim rức ray

thu nay biển nhớ tuông lệ nóng
cách biệt bạn lòng nổi chênh chong
tình thu xa bến con thuyền biệt
da diết nguồn tim một bóng hồng

thu nay lá rụng mơ hình bóng
giọt lệ lan nhòa ánh mắt trong
còn đâu hạnh phúc thu nào đó
hay còn thu héo buốt lạnh lòng

Ước gì



ước gì

vốn tôi sống cảnh ruộng đồng
tánh như phong khoát nắng hồng sương đêm
vần thơ vơi vả ưu phiền 
vào ra lưng thẳng thỏa niềm nhàn du

nhở quen tài nử ôn nhu
trói chân phong cách ngục tù con tim
nếu người thông hiểu cánh chim
xin rằng chớ trách trăng đêm hửng hờ

ước gì ta mãi giấc mơ
kết tình bạn hửu hòa thơ giải sầu
trường tiền có mấy nhịp cầu
hội an phố rủ hiên lâu kinh thành

dầu rằng cũng thể mày xanh
sắc hương gái huế trâm anh khoen cài
ra vào tỏ dáng trang đài
đúng nhà phong cách rào dày tường cao

ước gì câu ước hư hao
làm sao trọn ước má đào si mê
ước gì núi ngự vẹn thề
sông hương trong suốt em về với anh

Thứ Bảy, 8 tháng 8, 2015

Vần thơ người ấy



Vần thơ người ấy

đã bao lần nhìn hạt mưa ngâu
chạnh cảm đến chàng ngưu nàng chức
vì tình yêu cách xa lảnh vực
trời đọa đài mãi mãi xa nhau

cả hai người vẫn nhớ rạt rào
hằng năm đến nghẹn ngào tạn mặt
nhìn nhau mà chẳng nói nên lời
dòng lệ cứ rơi rơi trần thế

nếu quên được cớ nên dâu bể
khúc hận tình khóc kể thế gian
người tiên kia còn lắm truân chang
ta há lại quên càng sau được

dáng em yêu tựa cành thượt dượt
mắt mơ huyền xuyên suốt lòng anh
trời cao xanh như thể sẳn dành
hai trái tim lệ đoanh dòng ngọc

đã bao lần chúng ta thầm hỏi
nợ ba sinh len lõi hồn thơ
nhìn người yêu than thở thẩn thờ
yêu đến thế quên làm sao được

dầu trời đài như tình ô thướt
được bên nhau lệ mướt canh sầu
một năm trôi đàn quạ bắt cầu
ta sum hợp nhìn nhau cảm động

em đừng nghỉ biển trời gió lộng
trả lời chi hình bóng bên nhau
ngõ tình yêu muôn sắc muôn màu
tim vĩnh cửu nghẹn ngào ngưu chức

mùa thu về heo may thao thức
bao lá rơi ray rức cõi hồn
hãy tự nhiên rung cãm nụ hôn
thấm hương lệ tình luôn cao đẹp

Thứ Hai, 3 tháng 8, 2015

Mẹ ơi !



Mẹ   ơi !

tôi chợt tỉnh hay đây đang nằm mộng
vu lan nay hoa hồng trắng đeo mang
mẹ tôi đâu tôi lại chít khăn tang
ôi duyên phận bẻ bàng tôi xa mẹ

giờ đây tôi tìm mẹ trong dĩ vảng
trong mơ hồ ảm đạm quá khứ qua
tìm hình bóng thân yêu của mẹ già
trong ngấn lệ lan nhòa qua di ảnh

sanh với tử nhạt hình thiên thu vọng
một đời người sương khói phủ trắng tay
đến hay đi cũng một nắm hình hài
hòa cát bụi chuổi ngày dài vô định

tình mẫu tử bao đêm hằng khắng khít
sớm tối nhau trần tục cảnh phù vân
giờ chia tay ngõ rẽ biển hồng trần
ôi than thở trăm năm tàn cuộc mộng

tình mẫu tử trần gian làm khách trọ
hợp rồi tan cảnh đó mãi chơi vơi
đọng trong tâm triết lý một cảnh đời
hư huyển hóa lệ rơi vương thọ khổ

đời danh lợi phủ quanh bầu giông tố
nẻo luân hồi xoay chuyển chữ tử sanh
trên bục thờ di ảnh đấng sanh thành
tâm tình gởi dòng lệ nhòa uất nghẹn

thuyền giải thoát bến bờ minh giác ngạn
cõi niết bàn sang lạc cảnh tây phang
cầu hương linh cho mẹ được vảng sanh
mùa báo hiếu vu lan con hiếu để

bên hương án dòng thơ nhòa ngấn lệ
kỹ niệm xưa mẹ để lại lòng con
bao nổi nhớ nhở dường đang lẩn trốn
khách hồng trần một chốn tùy duyên câu

biết tử sanh chuyện cảnh kiếp luân hồi
nhung nhớ vẫn nghìn sầu câu mẫu tử
vu lan về trong niềm thương pháp lữ
đóng tròn vai hai chữ mẹ con ta

ngày hôm nay vĩnh biệt cảnh ma ha
lòng trẻ dại cách xa hình bóng mẹ
đêm từng đêm con luôn gọi khe khẻ
mẹ luôn là bóng cả mãi che con —.

Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2015

Thơ sầu



Thơ   sầu

thơ sầu tưởng viết sẽ bớt sầu
càng viết càng sầu ai biết đâu
lệ lòng tuông chảy tình lang chức
rớt xuống trần gian hạt mưa ngâu

bao lần em bảo ngưng tay bút
chẳng viết thơ sầu khúc chuyển vui
nhưng hởi lòng em tình luôn tủi
thơ vui chưa viết lệ ngậm ngùi

thôi nhé chân trời mây tím kéo
tim gan úa héo ánh mây theo
thơ sầu đeo đẳng tình ta mãi
viết đại cho rồi sầu bớt đeo

rượu với sầu như gió mả ngưu
trông lay láng tránh đâu cho khỏi
đã bao ngày lòng anh mệt mõi
tua dụng tửu sầu càng sầu thêm

mượn vần thơ sầu lên trang giấy
viết cho lòng vơi bấy nổi sầu
càng viết nhiều tim nhói từ đâu
trang giấy bổng ướt nhầu nước mắt

mượn cung đàn so dây réo rắt
giữa đêm khuya héo hắt sầu phai
nhưng hởi ôi sầu vẫn u hoài
thương bạn ngọc láng lai sầu nhớ

cũng như ai thơ sầu than thở
muốn dứt đi rảnh nợ cô liêu
muốn thảnh thơi dạo nắng tàn chiều
sao khó thế tim yêu buồn nọ

trái tim kia một lần bỏ ngỏ
bến đò xưa hồn đó bâng khuâng
nhớ êm ả ngọn gió hôn tân
còn lưu cảm trong tâm man mác

chiều đồi sim như chừng khúc hát
tay trong tay bản nhạc cuồng yêu
cánh sim tím suối tóc nâng niu
em e thẹn ngất ngây má ửng

trăng có khuyết nhưng còn lơ lửng
nhìn hai ta trăng chựng chút hờn
choàng tay nhau mây gió mừng hơn
chúc hạnh phúc tình loan duyên phụng

vần thơ yêu cung sầu nặng nợ
chữ tơ duyên hoa nhớ tình ươm
nước mắt thương sung sướng vô thường
ta uống cạn dòng thơ muôn thuở

sao có lúc khi mờ khi tỏ
khúc bi ai chuốt bỏ nhịp sầu
ai rộn ràng áo cưới cô dâu
vui duyên mới dứt câu tình củ

nổi buồn dài chén say quan tái
lụt lối nhà pháo đỏ xác phơi
tự nhiên đâu tim chết tàn hơi
chữ ngang trái chơi vơi tình hận

bước xuống đò em còn ngó lại
nhìn xem anh tê tái phải chăng
một chữ sầu anh nhặt u hoài
mong ai đấy vui say mộng đẹp

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2015

Vu lan



Vu  lan

vu lan nay tôi cài hoa hồng trắng
mẹ đi xa trong chết lăng tâm hồn
giọt lệ buồn len nổi nhớ cô đơn
màu hoa trắng tình thương mẹ bất diệt

tôi lặng lẻ âm thầm bên chánh điện
lén nhìn người cài hoa đỏ lệ len
tôi cúi đầu mắt chẳng dám nhìn lên
thương nhớ mẹ nhịp tim mình thổn thức

tận nguồn tim nghèn nghẹn như ngăn tức
một nổi buồn mặn đắng lệ rèm mi
tôi lặng im nhìn thiên hạ hoan hỷ
màu hoa đỏ bông hồng còn cha mẹ

trong sâu lắng tâm hồn tôi kêu mẹ
mẹ ơi mẹ mãi mãi ở trong con
nghĩa tình mẹ chan chứa ngập cả hồn
hình từ mẫu ngàn thu con nhớ mãi

vu lan nay hồn tôi như hoang dại
tiết đông buồn cướp mất đấng sanh thành
vẫn biết rằng quy luật chữ tử sanh
nhưng tôi vẫn khôn ngăn dòng lệ chảy

ngày vu lan nhớ mẹ tim rung nhảy
dâng nén hương cầu nguyện đến mẹ hiền
mong trời phật đưa mẹ cảnh tây thiên
sống thanh thản an nhiên miền cực lạc

trên chánh điện tưởng mẹ trong mặc niệm
lòng kính thành dâng đốt nén tâm hương
cầu cho mẹ vảng sanh cảnh tây phương
là mong ước lòng con vu lan đẹp

đây vần thơ vu lan con ghi chép
nhớ mẹ hiền con khép nép cầu xin
nhờ phật trời ban bủa hộ phù minh
tiếp dẫn mẹ vảng sinh miền cực lạc

vu lan về cõi hồn con ngơ ngác
mẹ đâu còn tiếng nhạc của lòng con
mẹ đâu còn hiện tại chữ sắc son
chỉ nhớ mẹ lệ tràn qua di ảnh