Thứ Năm, 3 tháng 9, 2015

Họa lại nếu một ngày



Họa lại nếu một ngày

nếu có một ngày em biến mất
trời ơi tan nát trái tim anh
nếu nầy đừng nếu hởi trời xanh 
anh là gió vờn quanh bóng mộ

ngày xum hợp tan thành mây khói
bờ môi ai hờn mát nụ hôn
con tim yêu ngọn lửa dập dồn
đốt thiêu hết vầng trăng kỹ niệm

tình đôi ta cung hàm bất biến
một nghiệm tình suy diễn con tim
điễm tiệm cận hơi thở im lìm
chung hòa nhịp đường dài tiếp tuyến

em có thành hạt mưa hoài niệm
vết hằn sâu lệ biến ngàn sao
trong màn đêm sao sáng má đào
anh sẽ ngắm tim đau oăn thắt

em ơi em xin đừng biến mất
cõi lòng anh rách nát nguồn tim
nơi đáy mộ em đã nằm im
nào có biết tim anh thổn thức

mặc thời gian chôn vùi ký ức
nén nhang lòng ray rức bóng hình
dưới mộ sâu vẹn chữ thâm tình
đơn gió lạnh trăng khuya sầu mộng

Em hãy đợi



Em hãy đợi

anh vẫn nhớ con đường ngày xưa ấy
kỹ niệm vàng ôm lấy bước chân ta
dưới tàn cây băng đá bướm vờn hoa
em e ấp ngã vai hòa hơi thở

anh vẫn nhớ mùa thu hoa cúc nở
buổi chiều tà nắng chở lá vàng rơi
nhìn mặt sông bầy cá kìm bơi lội
em hỏi rằng trông chúng tội không anh

anh mĩm cười nó sung sướng hơn anh
có bè bạn có nhân tình bơi cạnh
khuých cánh tay em huých dài đuôi mắt
có em đây sao lại ví cá kìm

kỹ niệm ấy trãi thành mối tình êm
giống như em anh thao thức bao đêm
nơi biên giới nghe niềm thương da diết
trăng biên thùy biên biếc vọng tình xa

đất nước ta mong ngày khải hoàn ca
anh trở lại trong nắng hoa sặc sở
cùng bên em lăng im tim nức nở
hạnh phúc tràn sung sướng nước bình an

em hãy tin đường tình ta sáng lạn
anh ra đi chứa chan tình tổ quốc
bóng hình em phảng phất ánh cờ đào
nuôi hy vọng ngọt ngào ngày xum hợp

lời sông núi từng chàng trai lớp lớp
biệt tình nhà lệ chớp nổi chia phôi
ngày thanh bình sung sướng nổi bồi hồi
ta viết tiếp bản tình ca dang dở

Tình ảo



Tình ảo

tôi đi tìm tình yêu muôn trạng thái
hòa nhập vào thế giới của online
thả hồn theo trên fb ngàn may
dâng cả con tim mình trong cõi ảo

tôi quen bạn chân tình người con thảo
vì nhân sinh biển bảo phải tha phương
mùa vu lan với trăm nhớ nghìn thương
trông cố quốc vấn vường hình bóng mẹ

câu hiếu đạo oằn vai người bạn trẻ
tận xứ xa buồn tẻ lúc đêm về
phút đắng lòng vân vạt ao hồn quê
tim bật khóc mẹ ơi nghe ảo nảo

mình quen nhau đổi trao trong chốn ảo
sẽ chia tình bậu bạn thật tim vàng
chẳng biết thôi nay biết chẳng muộn màng
tình thêm chặt mặc trăng tàn sao rụng

khi kết bạn mượn dòng thơ trào phúng
nhả dây duyên thao túng món nợ đời
hầu xã tres ngày chật vật ứ hơi
tam vui chốc chơi vơi miền hoa mộng

tôi đã thả những dòng thơ trào lộng
nơi chốn xa chúc bạn ấm trời đông
vết thương lòng nay bỗng biến tơ hông
niềm xúc cảm mênh mong trong gió lộng

cát bụi hư vô



cát bụi hư vô
trên đồi cát gió uốn mình trở lạnh
chữ hiếu nhân khía cạnh của tâm hồn
mồi tình ta vẫn giữ mãi màu son 
sống cho vẹn công ơn cao trời biển
thời thuở bé vương nổi sầu cực điểm
cảnh mất cha đau điếng mảnh tình sầu
ngần thiếu thốn mồ côi tình phụ tử
sống hẩm hiu mẹ góa cảnh cơ hàn
nêu khí tiết kiên gan gìn thanh bạch
sống phải đạo nhơn thánh mẹ dạy răn
dầu khó khăn giấy rách giữ công bằng
trời phù độ vượt băng cơn túng bách
tình mẫu tử hửu duyên liền chung mạch
tuy mất cha trong sạch chữ thẳng ngay
hôm nay khổ mai ngày trời phù độ
vượt phong ba hạnh ngộ phước nhân duyên
giữa bể đời nghịch cảnh quá truân chuyên
qua cơn bảo trời quang trong sáng lạng
mẹ tôi mất đời tôi lệ ngấn lang
dấu chân nhỏ bẻ bàng trong cát lạnh
trên cao cao đồi cát đời bất hạnh
tìm mẹ đâu di ảnh trở hư vô
khúc nhạc sầu hiu quạnh dưới nấm mồ
mẹ ơi mẹ thấu chăng con lại khóc
trãi năm tháng hồn vương trên mái tóc
mất mẹ rồi bỗng chốc tóc bạc màu
giờ lang thang bễ cát trắng phau phau
lòng nhớ mẹ tim đau ai rõ thấu
trăng khôn chữ ẩn mình dường xấu hổ
con nhạn khuya báng bổ lạc bầy kêu
giữa đêm khuya tỉnh mịch sóng vổ triều
se thắt buốt muôn điều tôi nhớ mẹ
dãi cát trắng nắng ngàn con chim lạ
in dấu hờn buồn bả trãi dài đây
biển vổ bờ bải cát trắng hình hài
xóa chân lạ đêm hoang ai dẫm bước

Thứ Tư, 2 tháng 9, 2015

Họa dấu chân trên cát



Họa dấu chân trên cát
tôi đứng lặng giữa đồi hoang cát trắng
dấu chân buồn ai dẫm bước chân tôi
từng bước in trong cõi mộng xa xôi
như run rẫy giữa sóng ngàn biển cả
màu cát trắng lung linh vương nắng lạ
ướp hồn tôi lả chả ngấn lệ vương
phút chia ly vương vấn cát bụi đường
hoài niệm cũ mịt mờ trong dĩ vảng
rừng hoa cát cuộn hồn bay bàng bạc
dạo cung đàn lưu lạc dấu chân xưa
ai ngơ ngẩn làn cát trắng đu đưa
gởi theo gió mảnh hồn đơn lành lạnh
tôi thơ thẩn trên đồi hoang cát trắng
nắng vương buồn ve vản bước chân ai
trời sang thu hòa quyện khách trang đài
lang thang bước dấu chân dài trên cát
hồn bâng khuâng dưới chân đồi cát ấy
nắng se lòng hạt cát trắng lung linh
tít trên cao mây xanh bay lờ lửng
giữa trời trong nắng gọi cát hồn sầu
hoa cát cuộn thành hình theo gió thổi
biển vổ lòng ngõ tối dấu chân xưa
vang đâu đây nàng cát trắng nô đùa
theo cơn gió mảnh hồn câm rờn rợn
đồi cát trắng mảnh tình vừa chấp chớn
dấu than buồn đùa cợt mảnh tình tôi
từng bước chân trong cõi mộng xa xôi
như gợi lại tình sầu đồi cát lạnh
tim run rẩy trong cõi đời bất hạnh
hạt cát tình chấp cánh gió muôn phương
trăng hạ buồn da diết cát nhớ thương
hoài niệm củ còn vương trong ký ức

Thu xưa

thu xưa
thu xưa hai đứa thương say đắm
ngồi tựa vai nhau thả cánh diều
ngây ngất men tình vọng tiếng yêu
chỉ nghe tim đập trong ngây ngất
là mật ngọt ngào hạnh phút đây
thầm thì em bảo tình ta đẹp
và thả hồn theo cánh mây bay
ôi sao xinh thế thơ ngây thế
một cảnh chiều thu ánh xế tây
gió giởn nô đùa gom lá rơi
như tim nức nở cánh hoa rơi
nghèn nghẹn hạnh phút hồi vô tưởng
một thoáng thu về vương vấn vương
rồi lại một thu buồn da diết
xe hoa em bước trời ly biệt
tan vở nhạt nhòa hoen ngấn lệ
bỏ lại tình anh vạn bể cừu
gió thu réo rắt lá cành xa
tình ta nhở chết trong hoang vắng
nhặt cánh hoa tàn mơ kẻ xa

Thứ Ba, 1 tháng 9, 2015

CỐ NHÂN

CỐ  NHÂN
mừng ngày quốc khánh

dưới bóng trăng nghiêm nặng chữ ân
lần theo lối củ lối vườn thanh
bên thềm kỹ niệm lầu tây ấy
ôn lại ngày vui bên cố nhân

thời gian vửng chảy thời gian trôi
hằng năm đúng lệ trong ngày đó
chiến hửu về đây nhớ chiến công
để rồi cười vang chén rượu nồng

chén thù chén tạc bên bạn hửu
mặc người trong thế mặc khen chê
mặc kẻ về sau viết sử hồng
mặc cả lời phê mặc lời phê

bạn ta thế hệ vẫn sống còn
bao năm chiến trận tạo nét son
một thuở viết tên vào trang sử
chấm dứt điêu tàn trên nước non

ta bổng cười trêu ánh nắng hồng
cười vang ngạo nghể dưới mưa đông
cười cho ngày ấy ra đi đó
cứu quốc giết thù tặng núi sông

bao năm theo tiếng gọi núi sông
đem chí bình sanh viết sử hồng
đuổi giặc vung cao cờ quyết thắng
ta giết quân thù lập chiến công

nay đất nước ta gồm một cỏi
mang gió thanh bình trên nước non
cởi lớp phong sương vui thú nhàn
mỉm cười thỏa chí tấm lòng son

mỗi năm cứ ngày hai tháng chín
chén rượu thâm tình nổi ai bi
thanh bình một cõi vui tình trọn
đồng đội người còn kẻ ra đi

hôm nay lòng những bâng khuâng nhớ
nhớ bạn anh hùng nổi vẫn vơ
ngày 2 tháng 9 ngày cao cả
tình thân cố cựu ngút khói mờ

ta bổng cười lên trong nổi nhớ
mắt loen ngấn lệ biệt vần thơ
ngày nay vui trọn tình thống nhứt
len lỏi lòng ta nổi ngẫn ngơ