Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2015

THỜI ÁO TRẮNG

THỜI ÁO TRẮNG
thời áo trắng còn ghi trong nổi nhớ
bốn năm qua sen nở tận tâm hồn
mai đây rồi đôi ngã chiếc sự buồn
hương tình ấy tôi luôn luôn nhớ mãi
.
mỗi buổi chiều nắng tà xuyên cửa sổ
phảng má hồng tình trổ nụ duyên nồng
chợt nhìn em tâm hồn như bay bổng
học đường ôi đôi bóng chẳng rời xa
.
hai con tim chan hòa chung nhịp khúc
nổi tương phùng ánh chúc giữa đêm đen
thời áo trắng biêt bao nhiêu ước hẹn
thổn thức lòng tim bén lửa yêu đương
.
hồi hộp nhứt bên nhau mỗi mùa thi
cả hai ta ước hẹn bảng khoa kỳ
mong đừng rớt lạy trời xin phù hộ
sự hoài mong chẳng phụ tưởng viễn ly
.
thấm thoát thoi đưa nhở bốn năm dài
tình thương thấm thiết tràn ngập hương say
yêu nhau trang trãi mảnh hồn thơ trẻ
giảng đường như chia sẽ hướng tương lai
.
thời áo trắng ngày nay bừng bảng hổ
gánh hành trang loang lổ giấc mơ sầu
khi ra trường hai đứa lại chia phôi
nàng quay đi dành tôi màn đêm tối
.
thôi nhé mai đây giả biệt nhau rồi
kỹ niệm nào bóng câu qua cửa sổ
yêu nhau chi ngẩn ngở ôm nổi khổ
thổn thức sầu lệ đổ bóng người đi
.
ai về trường củ u hoài mơ vọng
bốn năm dài áo trắng tuổi thư sinh
ướp hoa yêu lối mộng lắm nặng tình
trong tim đọng dư âm thời áo trắng
.
nổi xót đau xóa tan hồn cay đắng
bốn năm dài hoa mộng thấm tình xuân
còn chăng nào biên biết cái vị tân
thời áo trắng xóa dần trang tình hận

Thứ Tư, 18 tháng 11, 2015

Kỹ niệm ngày nhà giáo VN

Kỹ niệm ngày nhà giáo VN

thời gian thấm thoát lẳng lặng trôi
xa thầy cách bạn mấy thu rồi
20 - 11 ngày nhà giáo 
bao nhiêu ưu ái bấy bồi hồi -

bạn bè có đứa đã thành nhân
có đứa xa rồi thật bâng khuâng
có người thành đạt vui vui đấy
thoạt nghỉ buồn vui nổi lâng lâng -

hôm nay ngẫm nghỉ công thầy dạy
ân nặng vô ngần quí hóa thay
nhớ thầy dâng kính hoa hồng đỏ
tôn sư trọng đạo chẳng hề phai -

đêm lạnh tàn canh dưới ánh đèn
tôi trầm tư lặng lăng lòng xem
nhớ thầy thảo ít dòng lưu niệm
gợi ảnh thời gian đã cuốn rèm

Đông buồn trên gác lạnh

Đông buồn trên gác lạnh

trên gác lạnh cõi hồn tôi trống trãi
giấc mơ về em gái chốn xa xâm
đã bao thu ôm ấp mảnh tình câm
lòng hiu hắt buốt dầm từng đoạn ruột -

thuở đông nào thề thốt giữa trời mây
giờ ly biệt tim nầy đau nhoi nhói
nhớ nụ cười ánh mắt như thầm nói
ta yên nhau và mại mãi chẳng rời xa -

tiết đông về buốt giá lạnh tình ta
nàng cất bước vui ca bên người lạ
còn những gì buồn bả và cay đắng
vành môi giờ phai nhạt nụ tầm xuân -

một mùa đông củ phong vân ngày hội
nay nát lòng trôi nổi cánh hoa yêu
người thương ôi như một cánh đò chiều
vương gió lạ căng bườm ra biển lạnh -

tình thắm duyên nhở nhàng hạt mưa lệ
khóc cho người sầu bể chữ chia ly
còn gì đâu ngân ngấn mặn rèm mi
mùa đông củ tàn đi ngày tháng nhạt


ANH TRỞ VỀ

ANH TRỞ VỀ

anh trở về nổi lòng ô thước
hạt mưa ngâu lệ ướt bờ mi
đàn quạ kia có tội tình chi
làm cầu nối chàng ngưu nàng chức 

-
anh trở về ngậm ngùi bức rức
giữa hồn anh ngày ấy tình em
một chiều sâu quá khứ dày đen
tà áo tím tóc dài ký ức 

-
thầm tiếc nuối trãi dài nét mực
loang máu hồng màu hoa phượng đỏ
mái trường xưa người yêu bé nhỏ
ta giả từ dứt bỏ tòng chinh 

-
đời thư sinh khoát màu áo lính
đem an lành thành phố bính an
chuông nhà thờ đổ nhịp ngân vang
người trai trẻ sa tràng đuổi giặc 

-
trăng biên thùy lạnh lùng không sắc
gió hạ sầu se thắt nguồn tim
mơ trở về màu tím hồn nhiên
em trinh trắng diệu hiền xa thẩm

-
gìn giang sơn hậu phương yên ấm
trong có em và lắm người thân
dầu hy sinh tôi cũng chẳng cần
da sạm nắng tình yêu vẫn nở 

-
rừng đêm khuya dế trùng than thở
hạ đã qua thu nhở lạnh lùng
thương dĩ vãng biền biệt tình chung
để hoa súng nảo nùng mắt ngọc 

-
nhớ người thương sương đêm chợt khóc
hoài bóng củ nắng mai chia sầu
chiến tranh mi biến cải chia phôi
rêu phong lại tim tôi đen thẩm 

-
rừng biên khu một chiều đêm sẩm
hận quân thù căm giận sài lang
gây chiến tranh chia cách ta nàng
sầu quan tái ngút ngần khí tiết 

-
anh trở về môi hồng mắt biếc
dáng trang đài trinh khiết thơ ngây
khi hòa bình hạnh phúc vui thay
hoa phượng đỏ tim ray xum hợp

Thứ Ba, 17 tháng 11, 2015

Mơ màng

Mơ màng

bên tôi trời trở sang đông
giọt sương còn đọng hiên song rực màu
vần thơ tôi gửi má đào
vẫn vơ trăng thẹn nhường sao lập lòa

biết không ngày tháng lặng lờ
có người hiên cửa còn chờ thu sang
lá vàng từ giả cành mang
dòng thơ tôi gửi đến nàng theo trăng

đêm khuya thảnh thót chuông ngân
tiêng vang vọng nhở từ âm bồ đề
cà phê nhỏ giọt đê mê
lâng lang giọt nhớ ngỏ về trong tim

hay chăng đã những bao đêm
canh tàn thao thức mơ tìm bóng ai
mõi mòn ánh mắt cay cay
lá lay nhở tưởng trang đài vương hương

gió ơi xin gửi cành thương
nụ hôn môi thắm vấn vương cửa tình
biết chăng trong cõi ba sinh
người dưng cắt cớ tim mình rức ray

nhớ nhung chén rượu men cay
lập lờ sóng nước hình ai mĩm cười
mộng mơ ánh mắt một người
trong sâu đáy mắt vẻ vời chử thương

ANH TRỞ VỀ


ANH TRỞ VỀ

anh trở về nổi lòng ô thước
hạt mưa ngâu lệ ướt bờ mi
đàn quạ kia có tội tình chi
làm cầu nối chàng ngưu nàng chức 

-
anh trở về ngậm ngùi bức rức
giữa hồn anh ngày ấy tình em
một chiều sâu quá khứ dày đen
tà áo tím tóc dài ký ức 

-
thầm tiếc nuối trãi dài nét mực
loang máu hồng màu hoa phượng đỏ
mái trường xưa người yêu bé nhỏ
ta giả từ dứt bỏ tòng chinh 

-
đời thư sinh khoát màu áo lính
đem an lành thành phố bính an
chuông nhà thờ  đổ nhịp ngân vang
người trai trẻ sa tràng đuổi giặc 

-
trăng biên thùy lạnh lùng không sắc
gió hạ sầu se thắt nguồn tim
mơ trở về màu tím hồn nhiên
em trinh trắng diệu hiền xa thẩm

-
gìn giang sơn hậu phương yên ấm
trong có em và lắm người thân
dầu hy sinh tôi cũng chẳng cần
da sạm nắng tình yêu vẫn nở 

-
rừng đêm khuya dế trùng than thở
hạ đã qua thu nhở lạnh lùng
thương dĩ vãng biền biệt tình chung
để hoa súng nảo nùng mắt ngọc
-

nhớ người thương sương đêm chợt khóc
hoài bóng củ nắng mai chia sầu
chiến tranh mi biến cải chia phôi
rêu phong lại tim tôi đen thẩm 

-
rừng biên khu một chiều đêm sẩm
hận quân thù căm giận sài lang
gây chiến tranh chia cách ta nàng
sầu quan tái ngút ngần khí tiết 

-
anh trở về môi hồng mắt biếc
dáng trang đài trinh khiết thơ ngây
khi hòa bình hạnh phúc vui thay
hoa phượng đỏ tim ray xum hợp

Thứ Hai, 16 tháng 11, 2015

Mơ màng

Mơ màng

bên tôi trời trở sang đông
giọt sương còn đọng hiên song rực màu
vần thơ tôi gửi má đào
vẫn vơ trăng thẹn nhường sao lập lòa

biết không ngày tháng lặng lờ
có người hiên cửa còn chờ thu sang
lá vàng từ giả cành mang
dòng thơ tôi gửi đến nàng theo trăng

đêm khuya thảnh thót chuông ngân
tiêng vang vọng nhở từ âm bồ đề
cà phê nhỏ giọt đê mê
lâng lang giọt nhớ ngỏ về trong tim

hay chăng đã những bao đêm
canh tàn thao thức mơ tìm bóng ai
mõi mòn ánh mắt cay cay
lá lay nhở tưởng trang đài vương hương

gió ơi xin gửi cành thương
nụ hôn môi thắm vấn vương cửa tình
biết chăng trong cõi ba sinh
người dưng cắt cớ tim mình rức ray

nhớ nhung chén rượu men cay
lập lờ sóng nước hình ai mĩm cười
mộng mơ ánh mắt một người
trong sâu đáy mắt vẻ vời chử thương