Thứ Ba, 22 tháng 12, 2015

Em ở đâu (tiếp )

Em ở đâu (tiếp )

đêm đông trăng sáng tỏa hiên song
nâng chén trà sen nhớ bạn lòng
em ở đâu sao mờ sao tỏ
nổi nhớ buồn len ánh mắt trong ...

tha phương mấy nẻo sầu cay đắng
năm tháng nghe chừng cũng quá xa
em ở đâu lệ ngấn chan nhòa
hồn chua chát mân mê tình cũ

chiều đông lạnh bâng khuâng nổi nhớ
cánh thơ xuân vụt nở lệ lòng
bút nghiêng ngã đôi dòng trắc ẩn
em ở đâu trời hận tình mong

thương ai hởi bềnh bồng nhịp khúc
màn đêm dông bảo lụt nội tâm
em ở đâu từ tận xa xâm
hiểu chăng nào tơ tầm đứt đoan

em ở đâu nhìn hoa thạch thảo
bảo tố nguồn tim bảo tố lòng
trời đông dịu vời ngần mây ảnh
bao nổi u phiền chạnh sầu mong

em ở đâu cơn bão cõi lòng
một cánh bèo trôi ảo nảo đây
con tim anh héo từ đông ấy
theo bóng ai đi dấy tơ sầu

Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2015

Sầu đông

Sầu đông

sầu bi giọt lệ vắn dài
đông sầu chia cách láng lai hai hàng
vần thơ vương vấn đài trang
hai đầu nổi nhớ mơ màng gió đông

từ ngày em bước sang sông
làm dâu xứ lạ mặn nồng với ai
là bao ngày tháng đắng cay
trái sầu anh giữ tim chai vì nàng

còn đâu duyên lứa đá vàng
còn đâu lối nhỏ chung đàng tay nhau
bờ sông ngồi tựa ngắm sao
trao lời hương ái vàng thau chung tình

nay anh cánh nhạn linh đinh
cô đơn một cõi chập chình tới lui
giọt sầu đông nhớ bùi ngùi
mà thương thương mấy ngược xuôi một mình

nhớ ai mơ tưởng bóng hình
thấy lai cành trúc vọng tình giai nhân
trách ai quên vội tình thân
làm dâu xứ lạ xa dần quê hương

Thứ Bảy, 19 tháng 12, 2015

Em ở đâu

Em ở đâu

vùng ký ức của một thời niên thiếu
cơn dổi hờn bên áo trắng thư sinh
em ở đâu giữa biển tình chợt tỉnh 
mảnh hồn rên thổn thức cõi hoang vu -

trước mắt tôi đất trời như sụp đổ
muốn gào to nhưng chẳng thốt nên lời
em ở đâu lệ ngấn kém hoa tươi
trăng bàng bạc chơi vơi thành niên cổ -

đông thao thức ghi chút lời tỏ lộ
tình tha nhân mấy độ đón đông hồi
em ở đâu có nhớ nổi vạn sầu
tim buốt giá khôn cầu câu hỷ mạn -

mùa đông đến gió lạnh tim buốt giá
ánh trăng nghiêng vàng vọt hạt sương trong
phong cảnh rủ gọi hồn vào giấc mộng
người xa ta sầu đọng nghẹn nguồn tim -

con đường nhỏ lặng lẻ bước chân êm
hàng cỏ dại dẩm nát ngã nghiêng bên
hai trái tim thổn thức chừng loạn nhịp
người và tôi dan díu lối đường mềm -

người thơ thẩn ngàn sao đêm lấp lánh
sầu dâng cao sương lạnh gió đông lan
lệ vương má ngấn chan tình tri ngộ
tận cuối thôn gà gáy điểm đêm tàn -

em ở đâu chẳng lần câu giả biệt
nổi vu vơ da diết phút chia ly
vương ngấn lệ lăn đi làn mi khép
tay đan tay mộng đẹp thuở ban đầu -

trời xui chi giông bảo ngập thương đau
cho tình tan vở nghẹn ngào hối tiếc
em ở đâu bao niềm sầu mắt biếc
trọn đời nay vỉnh biệt bến giang đầu

Thứ Năm, 17 tháng 12, 2015

sầu (tiếp )

sầu (tiếp )

rượu với sầu như gió mả ngưu
trông lay láng tránh đâu cho khỏi
đã bao ngày lòng anh mệt mõi
tua dụng tửu sầu càng sầu thêm

mượn vần thơ sầu lên trang giấy
viết cho lòng vơi bấy nổi sầu
càng viết nhiều tim nhói từ đâu
trang giấy bổng ướt nhầu nước mắt

mượn cung đàn so dây réo rắt
giữa đêm khuya héo hắt sầu phai
nhưng hởi ôi sầu vẫn u hoài
thương bạn ngọc láng lai sầu nhớ

cũng như ai thơ sầu than thở
muốn dứt đi rảnh nợ cô liêu
muốn thảnh thơi dạo nắng tàn chiều
sao khó thế tim yêu buồn nọ

trái tim kia một lần bỏ ngỏ
bến đò xưa hồn đó bâng khuâng
nhớ êm ả ngọn gió hôn tân
còn lưu cảm trong tâm man mác

chiều đồi sim như chừng khúc hát
tay trong tay bản nhạc cuồng yêu
cánh sim tím suối tóc nâng niu
em e thẹn ngất ngây má ửng

trăng có khuyết nhưng còn lơ lửng
nhìn hai ta trăng chựng chút hờn
choàng tay nhau mây gió mừng hơn
chúc hạnh phúc tình loan duyên phụng

vần thơ yêu cung sầu nặng nợ
chữ tơ duyên hoa nhớ tình ươm
nước mắt thương sung sướng vô thường
ta uống cạn dòng thơ muôn thuở

sao có lúc khi mờ khi tỏ
khúc bi ai chuốt bỏ nhịp sầu
ai rộn ràng áo cưới cô dâu
vui duyên mới dứt câu tình củ

nổi buồn dài chén say quan tái
lụt lối nhà pháo đỏ xác phơi
tự nhiên đâu tim chết tàn hơi
chữ ngang trái chơi vơi tình hận

bước xuống đò em còn ngó lại
nhìn xem anh tê tái phải chăng
một chữ sầu anh nhặt u hoài
mong ai đấy vui say mộng đẹp


sầu

sầu

cố nuốt sầu lòng sao nặng thêm
nổi sầu trăn trở những từng đêm
muốn sao thấp sáng nguồn tư tưởng
để vơi bớt sầu tận đáy tim

sầu cao như núi sầu mông mênh
sầu ai trùng điệp sầu không tên
nhử muốn chôn sầu trong huyệt lạnh
trùng dế rỉ than sầu trăng lên

sầu cho một kiếp mơ hóa đá
cho ai hương lạ nát tim ta
sầu người phụ bạc hoài xứ mộng
nổi sầu tơ liểu bước xe hoa

còn đâu duyên lứa nay tan rả
sầu kiếp thân tàn bãi tha ma
hương khói ở đâu nghi ngút tỏa
ngậm sầu mộ vắng lạnh trăng tà


Nổi buồn mất mẹ

Nổi buồn mất mẹ

tiết đông chuyển gió cơn bảo lạnh
rét hồn bất hạnh mẹ ra đi
cơn bạo bệnh đàm ngăn nghẹn ngất
một chiều buồn hiu hắt lìa dương

chữ hiếu đạo con dường chưa đáp
công sanh thành biển lấp sao đầy
tình cao cả núi cao chất ngất
mẹ đi xa u uất hồn con

nhớ thuở cha hy sinh vì nước
con trong nôi mẹ khổ dường nao
lo tần tảo nuôi con khôn lớn
mong ngay sau thành đạt danh cao

giờ thành nhân con chưa phận hiếu
mẹ mất rồi nặng chiểu lòng con
trước áng linh mờ ảo hương son
hình ảnh mẹ diệu dàng trìu mến

như nhìn con nhắn đến điều chi
bên di ảnh lòng những lâm ly
còn đâu nửa hình hài từ mẫu
mất mẹ rồi như mất hướng đi

mẹ ơi con gào to gió lạnh
tiết đông sầu hiu quạnh lòng con
mảnh khăn tang chít nổi bồn chồn
nghĩa trang lạnh trắng hồn trẻ dại

vẳng bên tai cung đàn tang hải
khóc cho mình biến cải ai bi
mất mẹ rồi trắng xóa chia ly
câu sanh tử từ dây xa cách

tìm mẹ trong đêm khuya mộng mỵ
gió lay cành rụng khóc sương đêm
tiếng dế than thể tiếng từ nghiêm
như nhắn gởi niềm thương từ mẫu

phút đắng lòng màn đêm tăm tối
đom đóm lòe tưởng mẹ đâu đây
mẹ ơi mẹ có biết hay hay
con nhớ mẹ lệ cay khóe mắt

kể từ nay đời con nghẹn thắt
mất mẹ rồi tìm gặp được đâu
mong cầu trên trời phật nhiệm mầu
rước hồn mẹ vảng sanh nước lạc

tây phương lạc cảnh mẹ an nhàn
bên chân phật vỉnh hằng phước báo
con khờ dại thành tâm cầu đáo
mong mẹ hiền ngộ đạo siêu sinh

Thứ Ba, 15 tháng 12, 2015

Tình anh

Tình anh
anh về thưa với mẹ cha
cho anh làm rễ bên nhà em không
tiết đông hàn lạnh chút đông
cho hoa hương sắc má hồng mơn mơn
nhớ nào se thắt cô đơn
nhớ sao mai nọ gió vờn phòng khuê
nặng tình mắt biếc si mê
gương nga vọng nguyệt lời thề còn vương
trái tim nữa cái thê lương
nữa kia ray rức nảo nường giai nhân
gió ơi gởi gió hôn tân
gởi về nổi nhớ mấy tầng mây yêu
đường trần vạn lối khê nhiêu
gian truân nặng nợ cô kiều lòng ai
tình anh như chén rượu cay
bàn tay chưa nắm đã say má đào
phiêu diêu hương ái ngạt ngào
mộng sầu em gái tình đầu nhở trao
tiền giang sóng vổ ba đào
với thương thương đã đã nào trao duyên
thơ tình anh họa hoa tiên
họa vần thơ nhớ môi viền trái tim
họa ai đài các thiên nhiên
hồn reo sắc bướm hửu duyên hoa tình
một ngày tươi rạng ánh minh
chung tay xây mộng ba sinh trọn nguyền
tình anh ví nhở con thuyền
luôn mơ bến củ thỏa nguyền ba sinh