Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2016

Huế yêu

Huế yêu

Hạ đắng trong tim nổi nhớ mong
vầng trăng thôn vỹ phút chạnh lòng
bóng tà áo tím vương núi ngự
gợn sóng sông hương gợn má hồng


anh mơ xứ huế trong tim thuở
mái tóc thon dài phủ kín vai
đôi môi mộng thắm tình duyên lại
dung dẳng trong tay phố cổ về


hôm nay trời huế nắng đẹp xinh
như hương lan huệ ngát hương trinh
bên em nghe thắm tình thương huế
ghi mãi trong tim một bóng hình


xứ huế tim anh rất tuyệt xinh
có tình o nhỏ áo tím cà
có trăng thôn vỹ ngát hương hoa
nơi anh xa thẩm lòng in đậm


vọng huế từ tim vọng bóng hồng
anh vẫn một lần chưa đến huế
trong lòng mơ huế chọn làm quê
sông hương núi ngự tình hoài niệm


lộng lẩy tuyệt vời ánh trăng đêm
bóng nàng o huế thon kiều diễm
in mãi lòng anh nét diệu hiền
huế yêu huế đẹp lịm hồn thơ



Sông hậu quê em

Sông hậu quê em

đêm khuya nào chỉ mình em thao thức
chốn quê đây anh bức rức khôn nguôi
vị thanh ta mùa nước đổ ngậm ngùi
từng làng mạc chôn vùi trong dòng nước

dòng sông hậu vùng cao cơn sóng ngược
nước từ nguồn vùng vụt vượt dâng lên
thương hàng dậu hôm qua mẹ làm nên
nay một đêm bỗng chửng tan tành ngã

nơi phương xa em được tin bảo đã
gió mưa hòa dòng lệ mặn ngậm ngùi
đất cần thơ vùng vị thanh vị thủy
cơn bảo về kéo lũ nước dâng cao

gió mưa sao héo úa nổi nghẹn ngào
không biết đấy mẹ già ra sao những
nhớ mẹ nhiều nổi nhớ tận tâm trung
thương mẹ già cao tuổi gối chân rung

e sức khỏe khó an cơn gió lạnh
xứ xa xôi dõi mắt hướng vị thanh
vùng đất ngọt nhiều cam nhiều quít bưởi
biết thế nào lành dữ nổi sầu quanh

thương cảnh nghèo giông gió phủ mái tranh
mùa nước nổi khổ chồng sầu hiu quạnh
lại cầu trời ban phước được an lành
chẳng cuống trôi xóm nhà ươm nhiều khổ

mẹ ơi mẹ biết chăng con lệ đổ
nhớ quê nhà nhớ dáng mẹ lưng còng
hơi lạnh buốt nhứt xương khi gió lộng
đêm từng đêm cánh vỏng nhớ mong con

nơi xứ người gian nan con chẳng màn
tận tâm sức gắng làm nên sự nghiệp
kiếm đồng ngân dành dụm gửi về quê
để mẹ dùng qua cơn thời dâu bề

tuy phận gái khó khăn em nào kể
xứ vị thanh gốc rễ thắm thân tình
mẹ yên vui sức khỏe được khang ninh
con hạnh phúc thuốc trường sinh tăng sức

tin cơn bảo vừa qua lòng ray rức
nghe mẹ hiền mạnh sức thật mừng ghê
nhơ ơn trên trời phật ban phước về
lòng trẻ dại nhẹ niềm thân hoan lạc

đây lời thơ cõi lòng anh thù tạc
sẽ chia nhau tẻ nhạt nổi buồn lo
cùng với em trong giây phút khôn dò
tình thân hửu thắt sâu tình thân hửu

trong lòng anh còn vương niềm ủ rủ
thương cảnh đời mưa lủ nhận phù sa
thương cho ai chạnh thấm mảnh tình ta
quê hương mẹ cầu qua cơn bảo lủ


TÌNH BĂNG GIÁ

TÌNH BĂNG GIÁ

cơn sóng nhỏ chạy dài biển vắng
cánh hải âu lượn nắng trời cao
hơi thở nào ngọt lịm thơm thao
gây nhung nhớ chẻ đôi tóc rẻ

hồn rên la gọi khẻ em yêu
cánh rừng sim bạt gió mây chiều
chim sãy cánh buồn hiu về tổ
nhớ về ai lệ đổ khê nhiêu

vườn hồng nay hoa nở mỹ miều
ngàn cánh bướm dập diều bay lượn
thoáng như dường hương sương nắng sớm
lóng lánh hình hoa bướm người xưa

áo trắng bay trong gió phất qua
em trinh kiết men say lộng lẩy
nét đẹp xinh hình nhở thơ ngây
hoa lá lại tình xây đôi lứa

trong hơi gió như vừa ai đó
thoảng hương thơm tựa lọ nàng thơ
ôm lấy gió lòng mơ bóng ngọc
ngất ngây tình bọc lộ duyên tơ

một mai kìa tháng năm thắm tỏa
nét trúc mai ngẩn ngở ngây nhìn
em thuở nào nay quá đẹp xinh
anh như thể cỏi tình lạc bước

em lộng lẩy như hoa thượt dượt
khiến nguồn thương bùng nổ trong tâm
ngày sau dầu chia rẻ sơn lâm
anh vẫn nhớ tri âm bạn ngọc

trang thơ củ dầu em chưa đọc
mãi tim anh dáng vóc diệu hiền
bao kỹ niệm tiềm tàng bất biến
mãi tôn thờ lưu luyến người xưa

mười tám xuân em vừa nhút nhát
khối tình ta băng giá tim chai
yêu nhau tưởng yêu nhau mãi mãi
nào ngờ thay tang hải chia phôi


Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2016

Em ở đâu

Em ở đâu

đêm đông trăng sáng tỏa hiên song
nâng chén trà sen nhớ bạn lòng
em ở đâu sao mờ sao tỏ
nổi nhớ buồn len ánh mắt trong

tha phương mấy nẻo sầu cay đắng
năm tháng nghe chừng cũng quá xa
em ở đâu lệ ngấn chan nhòa
hồn chua chát mân mê tình cũ

chiều đông lạnh bâng khuâng nổi nhớ
cánh thơ xuân vụt nở lệ lòng
bút nghiêng ngã đôi dòng trắc ẩn
em ở đâu trời hận tình mong

thương ai hởi bềnh bồng nhịp khúc
màn đêm dông bảo lụt nội tâm
em ở đâu từ tận xa xâm
hiểu chăng nào tơ tầm đứt đoan

em ở đâu nhìn hoa thạch thảo
bảo tố nguồn tim bảo tố lòng
trời đông dịu vời ngần mây ảnh
bao nổi u phiền chạnh sầu mong

em ở đâu cõi lòng cơn bão
một cánh bèo trôi ảo nảo đây
con tim anh héo từ đông ấy
theo bóng ai đi dấy tơ sầu


Hoa mướp vàng

Hoa mướp vàng

đêm vào khuya em nào biết nào hay
căn gác nhỏ gió heo may rét lạnh
bông hoa mướp nở vàng trong nắng sớm
và nhớ nhiều cô gái mắt trong xanh

sự bình yên khi con tim hiu quạnh
bao nhớ nhung bao bất hạnh lòng ai
mượn men đắng quên những gì sót lại
kỹ niệm nào hai đứa mới yêu nhau

giờ còn chăng nổi nhớ đã nhạt nhàu
qua năm tháng tô màu son tiệc cưới
nhìn em cười hạnh phúc rất vô tư
anh se buốt rả rời tim tan nát

lên xe hoa còn để lại vấn vương
hương thơm tóc thơm môi thơm má hường
thơm ánh mắt thơm nụ cười sao xuyến
thơm bao nhiêu lưu luyến bấy bao thương

đời nghiệt ngã theo nẻo đường hai hướng
hướng em đi vui sướng chữ vu quy
hướng anh là sầu bi trong da diết
từ nay con tim dẩy chết dần đi

thương bao nhiêu sầu cũng bấy nhiêu khi
tự tình khúc chiết ly trong màn lệ
căn gác nhỏ đêm buồn rên khóc kể
đêm khuyết trăng trùng dế khóc chia tan

con đường xưa vương lan hai đôi bóng
vẫn ngạt ngào hương mướp gió heo may
nẻo vào thu giọt lệ khóe mắt cay
còn đâu nửa hình ai xa ngàn dậm


ANH TRỞ VỀ

ANH TRỞ VỀ

anh trở về nổi lòng ô thước
hạt mưa ngâu lệ ướt bờ mi
đàn quạ kia có tội tình chi
làm cầu nối chàng ngưu nàng chức

anh trở về ngậm ngùi bức rức
giữa hồn anh ngày ấy tình em
một chiều sâu quá khứ dày đen
tà áo tím tóc dài ký ức

thầm tiếc nuối trãi dài nét mực
loang máu hồng màu hoa phượng đỏ
mái trường xưa người yêu bé nhỏ
anh giả từ dứt bỏ tòng chinh

đời thư sinh khoát màu áo lính
đem an lành thành phố bính an
chuông nhà thờ đổ nhịp ngân vang
người trai trẻ sa tràng đuổi giặc

trăng biên thùy lạnh lùng không sắc
gió hạ sầu se thắt nguồn tim
mơ trở về màu tím hồn nhiên
em trinh trắng diệu hiền xa thẩm

gìn giang sơn hậu phương yên ấm
trong có em và lắm người thân
dầu hy sinh tôi cũng chẳng cần
da sạm nắng tình yêu vẫn nở

rừng đêm khuya dế trùng than thở
hạ đã qua thu nhở lạnh lùng
thương dĩ vãng biền biệt tình chung
để hoa súng nảo nùng mắt ngọc

anh trở về sương đêm chợt khóc
hình bóng ai nắng mai chia sầu
chiến tranh chi biến cải chia phôi
rêu phong lại con tim đen thẩm

rừng biên khu một chiều đêm tối
hận quân thù căm giận sài lang
gây chiến tranh chia cách ta nàng
sầu quan tái ngút ngần khí tiết

anh trở về môi hồng mắt biếc
dáng trang đài trinh khiết thơ ngây
mong hòa bình hạnh phúc vui thay
hoa phượng đỏ tim ray xum hợp


ANH KHÔNG TIN

ANH KHÔNG TIN

anh không tin mình lại thương đau
mới hôm qua cười nói ngọt ngào
hoa hồng nhung tặng em hạnh phúc
anh và em mãi mãi bên nhau

đóa hồng nhung chưa tàn em lại
ngảnh mặt đi theo kẻ lạ kia
hạt mưa buồn tháng bãy đầm đìa
loan dòng lệ ngõ về lạnh lẻo

hoa hông nhung vẫn tươi tim héo
nhìn em cười mây kéo thu sầu
chim lẽ bạn lạc giọng buồn âu
nơi xứ lạ ước câu song hỹ

những ngày tháng chúng mình ươm mộng
giờ trở thành gió lộng biển ngàn
chiếc ô nhỏ cất tiếng thở than
không che bóng bạn vàng chung bước

nhở tình ta như lan thượt dược
ai có ngờ nẻo ngược hoa ngàn
trăng thu buồn nghiêng ngã đêm hoang
cơn gió lạnh đài trang vỉnh biệt

họa đôi dòng chân thành lưu luyến
tiển tình ta mặc niệm thời gian
sẽ chia nhau nổi nhớ miên man
hoa hồng nhung chưa tàn tình hận