Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2016

bảng lảng hàng văn

bảng lảng hàng văn

ngồi trước máy bâng khuâng với máy
thả hồn trôi biến cải không gian
viết gì đây dòng chữ bẻ bàng
như mất hút điểm đen vũ trụ

trâm ngâm dài màn đêm ủ rũ
hàng chữ nào lưu trú trong tôi
tiếng ve kêu phượng hồng hấp hối
một vần thơ úp vội vào đây

giọt sương non lóng ánh trăng gầy
cành quỳnh nọ ô hay vụt nở
thoảng chút hương hờ hửng loan mờ
như nhắc nhở vần thơ hé gọi

đã từ lâu tim tôi mệt mõi
biết viết gì lụt lội bằng không
hằng dảy py biển cả cầu vòng
gom quỷ tích mặn nồng tiếp điểm

nàng thơ ơi tôi đang tìm kiếm
giọt đài trang chợt điểm môi son
hạt phấn kia phảng phất hương còn
ngây ngất cả ánh thư tuyệt tác

hương nước nhượt như còn man mác
bóng mỹ nhân đài các kiêu sa
gót tiên nương thoát chừng mới lạ
đài liên hoa sánh cả đôi gương

con én nhỏ chập chường vổ cánh
kéo mùa xuân rọi ảnh thế nhân
bước chong chinh nhíp sóng vổ chân
hạt lệ nhỏ vô tình rớt giọt

nàng thơ ơi bèo dạt nơi đâu
bâng khuâng sao bao nổi bồi hồi
viết gì dây trang giấy mông lung
gọi cho nhau quá khứ ảo sầu

gợi ảnh nhớ từng câu niệm khúc
mảnh tình chung hoa chúc diệu kỳ
nay còn chăng lệ lụt tràn mi
ai có biết con tim đang khóc


ĐÊM HẠ

ĐÊM HẠ

vịnh cành phượng thắm họa vần thơ
hạ đỏ còn dây với nổi chờ
trăng treo một góc thầm im lặng
gió hạ sầu theo đám bụi mờ

sương khuya rời rạc từng giọt rụng
đọng lại thềm hoa biến hạt châu
nàng hoa thổn thức trong đêm tối
giọt hạ tàn rồi em ở đâu

đêm hạ phượng đỏ thắm sân trường
trăng tà nghiên rọi dáng giai nhân
hương ngàn man mác cành phượng đỏ
gợi nhớ gợi thương cánh môi hường

nổi nhớ nầy đây hởi cố nhân
lá rụng ngoài hiên tưởng bước chân
hoa buồn rã lệ ngàn ray rức
nguyệt quế vọng sầu khúc hương trần

Đêm hạ thênh thang giọt ngắn dài
Giọt này giọt lệ khóe mi cay
Giọt này gột rửa…lòng tê tái
Một kiếp hồng nhan chẳng đổi thay

Đêm hạ thanh vắng tỉnh mịch sầu
Cuộc đời - bể khổ tợ biển sâu
Đã bao năm trường em ngụt lặn
Bao nhiêu thăng trầm bấy đớn đau.

đêm hạ trăng khuya ánh nụ cười
nhìn em rạng rở nét xuân tươi
anh say ngây ngất bên khung cửa
nhìn ánh sao trời nhớ bạn thơ

canh vắng xa xâm tiếng thạch sùng
gỏ nhịp vọng sầu chạnh mong lung
đêm hạ trơ trọi lòng hoang vắng
mơ bóng đài trang kết thủy chung


ÁO TÍM

ÁO TÍM

chẳng phải anh yêu màu sim tím
màu tím hoa sim tím buồn hiu
vì em thường mặc áo tím cà
trông đẹp trông buồn thoạt mến yêu

em bảo em cánh hoa trong gió
tóc đen huyền buông xỏa bờ vai
nét ôn nhu mê mệt tim ai
em lại bảo đêm trường trống trải

tà áo dài màu tím ngây thơ
anh mộng mơ lòng còn e ngại
bởi em sang cao cả trang đài
chẳng dám nghỉ u hoài thân phận

ngỏ nhà em thường lui mấy bận
vấn vương tình ngân ngấn lệ cay
bổng ngày nao biển giận hờn day
em cất bước vu loan biền biệt

một trời sầu tối sầm tim tím
tím từ tim tím lịm tình anh
dòng sông lạnh trăng nghiêng tự tử
màu tím yêu đành gửi trời xanh

cạnh bên chồng yến oanh vui vẻ
nơi chốn xa có kẻ tương tư
màu tím buồn từ dạo bao chừ
theo anh mãi đọa đài anh mãi

có dạo nhận thơ em biên lại
coi tình chết xin hãy quên nhau
màu áo tím nay đã nhạt nhàu
đổi thương nhớ xem nhau tình bạn

nhận thư em lòng mừng vô hạn
xem xong rồi lệ cảm tuông tuông
thôi từ nay anh nhặt chữ buồn
đem nhốt kín con tim muôn thuở


CHÂN TRỜI DALAT

CHÂN TRỜI DALAT

bóng nàng áo tím thơ ngây
chân trời dalat tim nầy còn ghi
hồ hương băng ghế còn đây
thác rem còn đó trăng gầy lung linh

bâng khuâng hạ thắm phượng tình
thuở nào áo tím chúng mình nhở quen
phố xưa rủ ánh muôn đèn
chén trà hoa bưởi cơ hàn nhâm nhi

tơ tình nghiêng bút khắc ghi
không hề phai nhạt tình si dại khờ
trải bao năm tháng mịt mờ
xa chân em bước nổi chờ mông lung

hạ về nhớ cảnh tương phùng
nhớ nàng con gái mắt nhung thuở nào
nhiêu đêm trăn trở chiêm bao
tưởng ai tương ái ngạt ngào làm sao

vần thơ u nhả hư hao
mơ người áo tím má đào dễ thương
hạ về quay lại sân trường
rêu phong phủ lớp vấn vương tình sầu

giờ người tận mãi đâu đâu
xứ người xa tít vần châu ngậm hờn
nắng thưa trên mái tóc thơm
nắng rơi phớt má nắng vờn môi xinh

hồ hương in bóng nhân tình
phố xưa mơn gót vọng hình giai nhân
đường dài mây phủ bước chân
vườn hoa e thẹn em lần đi qua

thác rem đỉnh hú thông già
kỹ niệm ngày ấy đậm đà tình yêu
đồi thông gió rít bóng chiều
nghiêng nghiêng hướng gió cô liêu cõi hồn

bờ môi e ấp nụ hôn
trăng treo dốc núi mây dồn người yêu
thương bao nhiêu đợi bao nhiêu
lòng tôi uất nghẹn cuối chiều khuyết trăng

mơ về môi mộng hôn tân
giấc mơ tim rủ giai nhân cận kề
bềnh bồng sóng nước đam mê
hồ xanh như cỏ ghế thề hôm nao

em đi nổi nhớ rạt rào
làn hương hơi thở nhẹ vào trong tôi
có gì trong mắt xa xôi
nửa vầng trăng khuyết chia đôi cuộc đời

có gì vương bước xa vời
nhìn trăm ngọn núi cạn lời nhớ thương
còn gì mặn ảo môi hường
còn chăng sương lạnh đêm trường hè vương


MỘNG THƯỜNG

MỘNG THƯỜNG

chiều buồn ra đứng bờ sông
trông sang bến nhớ trong lòng xót xa
xa xa bìm tím hoa cà
tím màu ngọt ngất mặn mà dễ thương

nhớ ai áo tím vấn vương
tơ tầm đoạn ruột đêm trường trở trăn
xuân tàn hạ đến khôn ngăn
mơ màng áo tím giọt lăn lệ tràn

bến sông tương khúc phụ phàng
thuyền ai cuốn gió băng ngàn xứ xa
chạnh lòng thương tiếc cành hoa
phong ba gió bảo lọ là tư nhương

mong sao hoa chớm bén sương
sắc hoa vẫn thấm mùi hương vẫn nồng
hai ta cùng một dòng sông
tương tư uẩn khách má hồng vào tim

lặng nghe cánh vạc ăn đêm
tiếng kêu lạc bạn ưu phiền xót đau
vọng sầu liên tưởng hư hao
vành tang trắng xóa cành đào ươm tơ

ngó lên sao tỏ sao mờ
ngó xuống thui thủi lặng lờ đêm hoang
thoảng đâu giàn mướp hoa vàng
vườn cà ra nụ ngở ngàng tình xuân

thương ai da diết bâng khuâng
con tim ray rức ngạt ngần cánh hoa
gần nhau gang tấc nhở xa
lòng sầu vương vấn nhạt nhòa lệ lăn


MỘNG THƯỜNG ( tiếp )

MỘNG THƯỜNG ( tiếp )

mồng tơi rào giậu phân ngăn
gia phong khuôn phép ngại ngằn khó qua
tôi thời thương đấy e là
còn ai dạ thể nhận ra được nào

em về còn để lao xao
lời thương nhè nhẹ bay vào con tim
dòng thơ nép bóng trăng đêm
sao lòng muốn nói ngại hiềm lòng ai

sông sâu biển rộng chẳng rày
núi cao cách trở nhớ ngày trông đêm
vườn cà hoa tím buồn thêm
tầm xuân xanh biếc u phiền xa xâm

thương người chủ ở cái tâm
đoan trang ôn hậu tri âm cuộc tình
biết rằng ta mãi linh đinh
chỉ riêng một bóng gập ghình bóng mơ

ta em mỗi đứa đôi bờ
vần thơ nhung nhớ trăng chờ sương khuya
nhặt sầu tê tái ai kia
hư hao vóc ngọc mơ vìa biển thương

vườn lan ngập lối sầu vương
duyên tình tách gót chia đường đôi ta
nhớ nhung cánh nhạn bay xa
nhớ lên mái tóc chan hòa mắt nai

nhớ ai trắc trở lá lay
khăn tay ẩn dấu lệ dài giai nhân
trai khôn tìm bạn tri âm
gái ngoan chọn lấy cái tâm kẻ hiền

trầu cay chưa niếm say tiên
rượu nồng chưa cạn môi mềm vì đâu
chén sầu trong cảnh bồi hồi
trang đài mơ mộng nổi sầu bên tâm

nàng thơ én lượn xuân thầm
nâng cao gió nhớ đi tầm nguồn thương
ai về xin gửi tơ vương
nói rằng người đó mộng thường quỳnh hoa

nói gì duyên bướm tình hoa
bướm hoa vương vấn không nhòa trong tim
vần thơ trãi nhớ nợ duyên
mộng thường trăn trở bao đêm vắn dài


NHỚ AI

NHỚ AI

nhớ ai mái tóc thon dài
đôi môi mộng thấm tim ray rức lòng
nhớ ai đôi má ửng hồng 
khuôn soan đầy đặn bềnh bồng sương khuya

nhớ ai tình nhở ngở chia
con tim hai nửa bên kia bên nàng
nhớ ai bướm lượn chiều hoang
cỏi lòng man mác cưu mang bóng hình

nhớ ai trăng chuốt ánh minh
chứng tri hai đứa nặng tình trăm năm
nhớ ai trăn trở khôn ngăn
cành khuya lay gió gối chăn muộn màng

nhớ ai trăm nhớ thương ngàn
con tim khóc mướt canh tàn đơn côi
nhớ ai nổi nhớ về đâu
nhớ trong đôi mắt chiều sâu tâm hồn

nhớ sầu trăng lặn cuối thôn
còn chăng một cỏi vô hồn ai ôi
nhớ nàng tin nhắn xa xôi
người ta post gửi tặng tôi ảnh nầy

hôm nay lụt lại trang gầy
giai nhân ai nở bỏ rày blog xưa
nhìn hình tim nhớ tim ưa
tim tôi vụt sáng cơn mưa phủ phàng

hình ai thon thả cao sang
môi son má phớt mịn màng nét duyên
nhở như hương ngọc dáng tiên
càng nhìn say khước tận miền non thai

phải chăng ngọc nữ giáng lai
say lòng kẻ ngắm càng say kẻ nhìn
nàng ơi biển nhớ trời tình
trói chân hàn khách bóng hình giai nhân

vần thơ họa lại bâng khuâng
nhớ ai lưu cảm lâng lâng tâm hồn
thăng trầm năm tháng dập dồn
hình ai mực đọng bên dòng tương tư