Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2016

Họa lại nếu một ngày

Họa lại nếu một ngày

nếu có một ngày em biến mất
trời ơi tan nát trái tim anh
nếu nầy đừng nếu hởi trời xanh 
anh là gió vờn quanh bóng mộ

ngày xum hợp tan thành mây khói
bờ môi ai hờn mát nụ hôn
con tim yêu ngọn lửa dập dồn
đốt thiêu hết vầng trăng kỹ niệm

tình đôi ta cung hàm bất biến
một nghiệm tình suy diễn con tim
điễm tiệm cận hơi thở im lìm
chung hòa nhịp đường dài tiếp tuyến

em có thành hạt mưa hoài niệm
vết hằn sâu lệ biến ngàn sao
trong màn đêm sao sáng má đào
anh sẽ ngắm tim đau oăn thắt

em ơi em xin đừng biến mất
cõi lòng anh rách nát nguồn tim
nơi đáy mộ em đã nằm im
nào có biết tim anh thổn thức

mặc thời gian chôn vùi ký ức
nén nhang lòng ray rức bóng hình
dưới mộ sâu vẹn chữ thâm tình
đơn gió lạnh trăng khuya sầu mộng


Nếu một ngày




Nếu một ngày
Nếu một ngày
thời gian nhẹ rớt mây sầu
vô thường đọng giọt bên cầu tử sanh
nếu một ngày em mất anh
trăm năm bọt biển tan thành sương lan
giả từ ánh mắt nồng nàng
biệt ly má ngọc tim vàng đài trang
thời gian quán trọ vương mang
tóc xanh phút đã biến sang bạc đầu
nếu một ngày chẳng có tôi
vô thường sanh diệt mộng sầu xưa nay
xác thân vùi dập cỏ cây
hồn sầu ray rức trần ai muộn phiền
nhở khuya ngưng bút hoa tiên
nếu mai tôi mất cõi huyền thảnh thơi
còn chăng hơi hướm để đời
vần thơ trên blog vẻ vời bướm hoa
biệt ly cái nợ trần hà
chuyển vào vạn cảnh di đà tây phương
thế gian quán trọ vô thường
tử sanh là cái chuyện thường thế gian

Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2016

Họa dấu chân trên cát

Họa dấu chân trên cát

tôi đứng lặng giữa đồi hoang cát trắng
dấu chân buồn ai dẫm bước chân tôi
từng bước in trong cõi mộng xa xôi
như run rẫy giữa sóng ngàn biển cả

màu cát trắng lung linh vương nắng lạ
ướp hồn tôi lả chả ngấn lệ vương
phút chia ly vương vấn cát bụi đường
hoài niệm cũ mịt mờ trong dĩ vảng

rừng hoa cát cuộn hồn bay bàng bạc
dạo cung đàn lưu lạc dấu chân xưa
ai ngơ ngẩn làn cát trắng đu đưa
gởi theo gió mảnh hồn đơn lành lạnh

tôi thơ thẩn trên đồi hoang cát trắng
nắng vương buồn ve vản bước chân ai
trời sang thu hòa quyện khách trang đài
lang thang bước dấu chân dài trên cát

hồn bâng khuâng dưới chân đồi cát ấy
nắng se lòng hạt cát trắng lung linh
tít trên cao mây xanh bay lờ lửng
giữa trời trong nắng gọi cát hồn sầu

hoa cát cuộn thành hình theo gió thổi
biển vổ lòng ngõ tối dấu chân xưa
vang đâu đây nàng cát trắng nô đùa
theo cơn gió mảnh hồn câm rờn rợn

đồi cát trắng mảnh tình vừa chấp chớn
dấu than buồn đùa cợt mảnh tình tôi
từng bước chân trong cõi mộng xa xôi
như gợi lại tình sầu đồi cát lạnh

tim run rẩy trong cõi đời bất hạnh
hạt cát tình chấp cánh gió muôn phương
trăng hạ buồn da diết cát nhớ thương
hoài niệm củ còn vương trong ký ức


Thu xưa

Thu xưa

thu xưa hai đứa thương say đắm
ngồi tựa vai nhau thả cánh diều
ngây ngất men tình vọng tiếng yêu
chỉ nghe tim đập trong ngây ngất

là mật ngọt ngào hạnh phút đây
thầm thì em bảo tình ta đẹp
và thả hồn theo cánh mây bay
ôi sao xinh thế thơ ngây thế

một cảnh chiều thu ánh xế tây
gió giởn nô đùa gom lá rơi
như tim nức nở cánh hoa rơi
nghèn nghẹn hạnh phút hồi vô tưởng

một thoáng thu về vương vấn vương
rồi lại một thu buồn da diết
xe hoa em bước trời ly biệt
tan vở nhạt nhòa hoen ngấn lệ

bỏ lại tình anh vạn bể cừu
gió thu réo rắt lá cành xa
tình ta nhở chết trong hoang vắng
nhặt cánh hoa tàn mơ kẻ xa


Mộng xuân

Mộng xuân

anh gửi hồn thơ lên mắt ngọc
lên chừng môi mộng má hây hây
cho tim anh ngủ trong nhan sắc
lộng lẩy tuyệt vời suối tóc mây

anh mơ anh nắm bàn tay mộng
nghe mát từ tay thấm cả lòng
nghe từng hơi thở thơm tho quá
nghe ấm tình xuân nổi nhớ mong

mộng mơ dài suốt đêm trường vắng
cùng nắm tay nhau dạo dưới trăng
em chỉ trông kìa trăng tròn đẹp
anh cười ngắm mắt em tung tăng

tan mộng ngồi nhìn sông nổi sóng
sóng của sông hay sóng của lòng
anh đang hối tiếc tình ta đẹp
trời bổng xui chi em lấy chồng

xuân nay thiếu vắng người trong mộng
nghe xót bên thiềm ánh trăng trong
trách chi tạo hóa vẻ cung cong
khiến kẻ lìa xa kẻ nhớ mong

nhớ hội hoa xuân đình hát bội
tay nắm tay nhau chợt bồi hồi
má hồng ngây ngất mắt em mơ
nhìn em tim rộn ấm tình côi

xuân đã qua rồi xuân vẫn còn
trăng thề biển hẹn chữ sắc son
em ở bên chồng lo phận vợ
anh buồn tiếc mãi mảnh trăng non

xuân nầy thả bước trở lại quê
nhớ chuyện ngày xưa sao tái tê
em giờ như đã hoa thu nở
còn đâu ngày ấy tóc mây thề

lối nhỏ nhà em chừng xích lại
nhớ em chân bước vô tình lai
con tim nhoi nhói hình em đó
chợt buốt chợt đau em có hay

từ dạo em đi đi lấy chồng
anh cũng đi theo tiếng núi sông
nhớ em anh vùi vào công vụ
sao lòng vẫn mơ cánh hoa hồng

xuân về nắng ấm ánh mây trôi
anh vẫn là anh của em thôi
nhớ về kỹ niệm bao ưu ái
chạnh nổi âu sầu em biết đâu


Thứ Năm, 1 tháng 9, 2016

mừng ngày quốc khánh 2| 9

CỐ NHÂN
mừng ngày quốc khánh 2| 9

dưới bóng trăng nghiêm nặng chữ ân
lần theo lối củ lối vườn thanh
bên thềm kỹ niệm lầu tây ấy
ôn lại ngày vui bên cố nhân

thời gian vửng chảy thời gian trôi
hằng năm đúng lệ trong ngày đó
chiến hửu về đây nhớ chiến công
để rồi cười vang chén rượu nồng

chén thù chén tạc bên bạn hửu
mặc người trong thế mặc khen chê
mặc kẻ về sau viết sử hồng
mặc cả lời phê mặc lời phê

bạn ta thế hệ vẫn sống còn
bao năm chiến trận tạo nét son
một thuở viết tên vào trang sử
chấm dứt điêu tàn trên nước non

ta bổng cười trêu ánh nắng hồng
cười vang ngạo nghể dưới mưa đông
cười cho ngày ấy ra đi đó
cứu quốc giết thù tặng núi sông

bao năm theo tiếng gọi núi sông
đem chí bình sanh viết sử hồng
đuổi giặc vung cao cờ quyết thắng
ta giết quân thù lập chiến công

nay đất nước ta gồm một cỏi
mang gió thanh bình trên nước non
cởi lớp phong sương vui thú nhàn
mỉm cười thỏa chí tấm lòng son

mỗi năm cứ ngày hai tháng chín
chén rượu thâm tình nổi ai bi
thanh bình một cõi vui tình trọn
đồng đội người còn kẻ ra đi

hôm nay lòng những bâng khuâng nhớ
nhớ bạn anh hùng nổi vẫn vơ
ngày 2 tháng 9 ngày cao cả
tình thân cố cựu ngút khói mờ

ta bổng cười lên trong nổi nhớ
mắt loen ngấn lệ biệt vần thơ
ngày nay vui trọn tình thống nhứt
len lỏi lòng ta nổi ngẫn ngơ


SAY TRĂNG

SAY TRĂNG

làm sao nhốt được mảnh trăng gầy
sóng lệ giai nhân chớm đã say
trăng chếch lung linh trong chén rượu
lại nhở nàng thơ lỏa thể đây

nhướng mắt thu về mang lá úa
hồn vương sợi nhớ mảnh tình cay
tìm trong men rượu dáng trang đài
ôm chén rượu sầu nhở ôm ai

phòng trọ canh khuya còn khách viếng
vần thơ hòa vận nghĩa trúc mai
lung linh ánh nến tình thân ái
tay lại cầm tay trăng ngã vai

trăng đẹp tinh anh thoát hương say
con tim ray rức tóc trăng dài
mơ lên đôi má trăng bầu bỉnh
một chút hương tình hôn mắt nai

ngắm trăng ta ngắm toàn cơ thể
ngắm vút tâm hồn với si mê
phải trăng là vợ trong ảo ảnh
hay hoa đài cát nghĩa phu thê

nàng trăng chênh nghếch sương khuya lạnh
vóc ngọc thân ngà tuyết pha lê
ngã lòng hàn khách tình dâu bể
xin ấm thâm tình thắm hương môi

rượu nồng trăng hãy cạn giao bôi
uống đi trăng uống uống cùng tôi
uống cho trắng xóa hồn trăng dại
tôi lại tình say ánh trăng sầu

trăng ơi trăng toát nét hương ngà
vòng tay rộng mở đón trăng ta
ta trăng phỉ thúy duyên cầm sắc
gác lạnh từ nay ấm trăng hoa