Thứ Sáu, 9 tháng 9, 2016

Thu tím

Thu tím

vừa mở blog vần thơ ai đó
họa thân thương lời nọ nhớ thương
tưởng xa cách đôi bờ sông tương
giờ gặp lại láng lay vui xiết

thu trở về trên đôi mắt biếc
ngấn lệ chan tha thiết sầu mong
nhớ thu nào lối xưa chung bóng
đi bên nhau ươm mộng tương lai

con đường dài tay lại trong tay
lan hương tóc hoa nhoài thơm ngát
trăng khuya dường như chờ khúc nhạc
bản tình ca muôn thuở không phai

hò hẹn nhau tình mãi bền dai
chun rượu ấm men say tình ái
câu vàng đá khắc sâu tim mãi
yêu trọn đời yêu mãi không thôi

có ai ngờ giông bảo chia phôi
người im lăng sang cầu xứ lạ
chiếc xe hoa con tim tàn tạ
lời thề kia ai đã vội quên

một nổi buôn khó gọi thành tên
chiều thu tím bừng lên cay đắng
ánh thiều dương dường còn thiếu nắng
lạnh buốt tim tình nặng người xa


Thu nay

Thu nay

cúc tím thu hình dưới nắng mai
cành hoa tim tím nét trang đài
anh đờn em hát vui ngày hội
ấm áp tình ta chẳng thể phai

vẫn mãi thu nao cúc tím nay
bướm lượn vờn hoa thoảng gió lay
bồng bềnh mái tóc hương thoang thoảng
anh ngắm dung nhan tim rức ray

thu nay biển nhớ tuông lệ nóng
cách biệt bạn lòng nổi chênh chong
tình thu xa bến con thuyền biệt
da diết nguồn tim một bóng hồng

thu nay lá rụng mơ hình bóng
giọt lệ lan nhòa ánh mắt trong
còn đâu hạnh phúc thu nào đó
hay còn thu héo buốt lạnh lòng

heo may hơi lạnh lan thu sớm
cúc tím đầu sân nở hứng sương
thu sầu than khóc rẻ uyên ương
tình ta xa cách nhường ly biệt

mưa ngâu tuông giọt loen mắt biếc
ươn ướt bờ môi tiếc hôn tân
lối xưa đôi bóng quấn bên chân
nay lại hờn lân cỏ úa vàng

trăng thu còn đấy nàng phiêu bạt
đem giết tình nhau chẳng tiếc than
thôi xin trả lại ngày thơ dại
đọng ở tâm hồn bạn hường nhan


Em bảo

Em bảo

em bảo anh rằng đừng nhớ nữa
đôi chân hờ hửng bước đường xưa
rặng trúc sao như buồn héo đọt
tợ nhở lòng anh chết nắng trưa

sợi nhớ sợi thương tim rức ray
hình ai còn mãi trái tim gầy
thu lại về đây nổi nhớ ai
nhớ lại tình ta ở những ngày

em ơi em có hiểu chăng em
anh thức hồn dâng điếu thuốc đêm
phà khói quyện thành em kiều diểm
tìm lại hình em trong trái tim

Anh ước

anh ước chi cây nọ liền nhau
hoa ưu ái nổi vui thành nguyện
một mối tình êm nhu như truyện
duyên nợ thành kết chỉ tơ hồng

anh ước thế mênh mông dâu bể
biết nên duyên chợt kể ai nghe
chỉ hàng cây cùng với lủ ve
chia sẽ nổi cảm thông anh vậy

Em có nghe

em có nghe và em có thấy
biết làm sao tình ấy keo sơn
hay chỉ là giấc mộng gió vờn
thoáng chút đã vi vu vụt biến

em biết chăng đêm trường lưu luyến
nhớ về em nhớ cả dòng thơ
anh ước trong mơ tim nức nở
phải chăng em hơi thở lòng anh

Giờ nầy đâu

giờ nầy đâu trơ vành trăng khóc
gió lay hờn thổi tróc nguồn si
bòng nàng thơ xa tít phân kỳ
lệ tròn giọt sầu bi lẻ bạn

nàng thơ nay lạnh nhạt chân hoang
người nghoảnh mặt bước sang lối mới
bỏ tháng năm thâm tình chới với
hoa tím lòng đành đoạn rêu phong

kỹ niệm xưa em nhớ hay không
chiếc ô nhỏ chung mưa mở hội
giờ cớ chi nàng ra đi vội
để sau lưng trái ấu u sầu


Người đẹp

Người đẹp

người đâu sắc nước nghiêng mây
mắt nai lóng lánh sao mai trên trời
má đào phơn phớt sương mơi
cánh môi thắm đỏ khêu lời ái ân

ngắm nhìn lòng những bâng khuâng
con tim vô định ngấm dần hương yêu
nhìn trong đáy mắt diểm kiều
cỏi tình chết ngất mắt yêu của nàng

dịu dàng hương tóc lâng lang
sợi bay theo gió sợi chàng quang tim
lượt là tha thướt áo xiêm
trông như phảng phất nàng tiên hạ phàm

đêm về giấc mộng ưu đam
tái tê hương ái lượn làm hương ân
càng nhìn say đắm muôn phần
nụ hôn như muốn kề gần người tiên

bờ vai trắng nuột nhu êm
như trêu ghẹo khách nợ duyên lửa tình
trông hình say ngất hương trinh
ước chi tạn mặt trời tình đảo điên

vần thơ thô thiển nổi riêng
khôn ngăn lửa ái hương duyên trang đài
đêm dài ôm gối tưởng ai
ngấn hương còn động hương say bên lòng


Thứ Năm, 8 tháng 9, 2016

tự tình








    tự tỉnh
    lời thơ ấy tự tình chung thủy
    phút đăng trình lòng nghỉ đến ai
    đường phiêu bạt gió heo may
    con tim lưu luyến đắm say bóng hình
    đôi mắt ấy ẩn tình thầm hỏi
    dầu cuộc đời đá sõi chớ quên
    thương rồi thương lại thương lên
    thương dâng mắt biếc thương viền môi thơm
    vấn vương lắm tình ươm hạt nhớ
    ngọn sóng lòng sao nở chia phôi
    tay nầy tay lại bồi hồi
    mắt trao lưu luyến dạ thời bâng khuâng
    gót thu đến bao lần lá đổ
    hạt mưa ngâu lệ nhỏ liên tuông
    tình đôi ta da diết buồn
    chưng cách trở vì nước non cất bước
    gió khôn nhở như lời minh ước
    ánh trăng huyền sương ướt vai gầy
    đành giả biệt bạn trang đài
    đáp tình sông núi hẹn ngày tao ngộ
    anh đi ngày ấy trời mưa đổ
    ngấn lệ chan thổ lộ vì ai
    bước quân ca theo gió bay
    đưa tiển tình ta đáp bài sông núi
    khi lên xe lòng luôn sầu tủi
    trai tim còn gắn gủi mày ngày
    hạt lệ nhòa lan bóng ai
    ngần bao kỹ niệm phất tay tiển biệt

Gió heo mai

Gió heo mai

heo may gió thổi lạnh lòng
nhớ người tôi bổng trong lòng nghẹn đau
nhớ dòng sông nhỏ lao xao
nhớ con đê ấy cùng nhau nhìn trời

nhớ bao thương nhớ tuyệt vời
nhớ hàng dừa rủ của thời thiếu niên
nhớ màu áo trắng hồn nhiên
nhớ khuôn trăng ngọc diệu hiền thơ ngây

nhớ ai thuông xỏa tóc mây
nhờ bờ môi mộng mắt nai trong ngần
nhớ thương thương nhớ hôn tân
chung tay tan học đường gần có nhau

thu nay nhớ mãi thu nào
nhớ sương thấm giọt rạt rào hương khuya
bao mùa xuân hạ thu chia
chớm thu gợi nhớ hồn vìa bên nhau

nào ngờ gió dập hoa đào
nghìn năm tình khúc nghẹn ngào bướm hoa
diễm xưa thuyền lở bến xa
rong rêu nổi nhớ nắng tà tiếc thương

người đi mang nhớ vô thường
chén sầu ta chuốt đoạn trường cưu mang
tương tư canh cánh thu tàn
hồn ta hóa gã Trương lang si tình


Nàng thơ

Nàng thơ

nghe gió lạ ngở thu về muộn
thoảng hương quen lôi cuốn tâm hồn
ngoài hiên song bóng hồng tài nữ
mến lưu tình chợt nhử tạt ngang

hương thơm ngát trời đêm bàng bạc
nhở quỳnh hoa vụt nở vườn hồng
nào ngờ đâu người đến hiên song
ghi dòng chữ ghé thăm bạn hửu

đêm nhở khuya sợ ai mất ngủ
đến và đi lưu trú thơ xinh
hẹn gặp lại thỏa tình tri kỹ
vài hàng văn ý chỉ chờ mong

nàng đến ta dầu ở hiên song
tình nghĩa ấy tấm lòng ghi nhận
đến nhà nàng biết bao nhiêu bận
vẫn then cài cửa đóng vắng trông

vài hàng văn kèm đóa hoa hồng
xin hầu đáp tình trong đêm ấy
một vần thơ đến người xem thấy
tấm lòng say hương đấy hoài mong

trái tim tôi luôn mở cửa lòng
đón hình bóng giai nhân kỳ mỹ
một bóng hình từ lâu tim rỉ
máu loang tình tri kỹ hồn thơ

giờ ngở ngàng tợ thể cơn mơ
người đã đến hiên song trăng nở
tôi vô tình kẻ ở người đi
hiên song lạnh tinh lưu muôn thuở