Thứ Tư, 28 tháng 12, 2016

Tình chong chóng

Tình chong chóng
-
chong chóng em không rời xa nữa
chỉ chờ cơn gió của thương yêu
cơn gió nào say đắm hồn xiêu 
thổi mát nhẹ lòng em chong chóng
-
gió đi rồi chóng nọ buồn nhiều
cánh không xoay dầu biết bao gió
chóng chỉ chờ cơn gió tím chiều
chong chóng mát cánh xoay mừng gió
-
tình chong chóng ôm mộng từ đó
gặp gở chàng cơn gió ba sinh
chóng có tàn lòng vẫn chung tình
chờ cơn gió thân thương trở lại
cơn gió đó một thời ray rức
bay đi xa chong chóng chờ mong
dung nhan sầu dài thẩm nát lòng
chờ cơn gió thổi trong tim chóng
-
gió đi xa gió quên bé bỏng
chong chóng buồn ngấn lệ trong trong
chờ gió về hương mát con tim
chờ chờ mãi gió chìm sông biển
-
chong chóng buồn đứng im một điểm
cánh vàng hoe khô rát vành môi
ngày lẫn đêm khô lệ mong tìm
cơn gió nhỏ thân quen hờn dổi
-
gió ở tận trời xa sám hối
biết chóng chóng chờ mệt mỏi sầu
nào ai hiểu gió đạng bị bảo
bảo bạo tàn cuống gió cặp đôi
-
thổi ào ào cây đổ nhà trôi
gây tang tóc nhiểu nhương trần thế
gió hiền hòa gió bị kiềm chế
mảnh hổ lang khó thể trở về
-
chong chóng em mắt lệ nảo nề
xin xót gió nhiêu khê trăm nẻo
một ngày kia gió kéo thân tàn
đí đến chóng hồn tan xiêu vẹo
-
tình của gió chóng yêu nếu kéo
vớt tim lên gió héo gió tàn
một lời than chóng em anh chết
gió đi xa chong chóng nát tan
-

Mi ngoan nhé

Mi ngoan nhé

mi ngoan nhé đêm trường tim quạnh quẻ
chạnh lòng yêu với kẻ quá hửng hờ
nụ tầm xuân biên biết nở bao giờ
người giá lạnh ghét thương dường tượng đá...

mi ngoan nhé dầu trái tim băng giá
đã yêu ai tượng đá cũng lung lay
mong một ngày tươi rạng ánh nắng mai
ngọn gió mới trái tim chai thổn thức

mi ngoan nhé từng đêm mi ray rức
yêu một người sao dứt nổi nhớ mong
biết yêu là mi vương khổ trong lòng
sao quên được cành hồng bay trước gió

mi ngoan nhé dầu trái tim người đó
có lạnh lùng và tim có giá băng
tấm chân tình mộng tưởng bóng mỹ nhân
ngày nào đó hằng nga về chú cuội

mi ngoan nhé dã quỳ vương lệ tủi
yêu một người kết chuổi chữ hy sinh
khi đã yêu yêu cả tấm chơn tình
dầu chết cả đời mình người yêu ấy

mi ngoan nhé cho người ta nhận đấy
yêu một người dầu phải nhận thương đau
dầu gian nan gió bảo chẳng hề nao
trái tim đỏ đậm màu tình bất diệt

mi ngoan nhé gởi hồn lên mắt biếc
lên môi xinh tay xiêt chặt thân ngà
lên đôi má đậm đà hôn ngây ngất
cho tóc dài thơm ngát chất hương say

mi ngoan nhé dã qui lộng nắng mai
màu vàng rực chiếu dài chân trời mới
cho tình mi muôn ngàn sao sáng giới
trên trời đêm hồ hởi giữa rừng hoang

mi ngoan nhé nàng sơn nữ tây nguyên
vì người yêu chẳng màng chi cái chết
tim đẩm máu mũi tên đầy oan nghiệt
máu thành hoa truyền thuyết dã quì tên

mi ngoan nhé luật tang thường dâu bể
yêu người dưng xiết kể chữ hy sinh
để tình yêu trong sáng ánh bình minh
tim sáng chói màu vàng hoa chung thủy


Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2016

Anh và em (tiếp )

Anh và em (tiếp )
-
anh về đây ngập ngừng trên lối củ
nắng vương gầy khói phủ kín đầu non
dấu chân xưa in đậm lối cỏ mòn
anh ngây ngất quyện hồn theo mây trắng
-
vẫn đường xưa sao ngọt ngào tỉnh lặng
hương tình còn phảng phất ở đâu đây
dang đôi tay ôm trọn cả tháng ngày
bao kỹ niệm ấm hồn anh dạo ấy
-
trường xưa ơi mỗi mình anh trở lại
hương học trò thuở cũ chẳng phôi phai
giảng đường xưa hồn ngập cả lối gầy
màu mực tím như còn in trang vở
-
trường xưa ơi trong anh người muôn thuở
nơi đôi ta kỹ niệm đậm ân tình
nơi ấm nồng tình nghỉa của anh em
anh cứ ngỡ hồn mình như sống lại
-
anh về đây trường xưa đầy hoa dại
mây bềnh bồng phiêu lảng chốn xứ xa
lẫn trong gió bóng em nhở thoảng qua
hương tình củ mặn mà nghe ngây ngất
-
tiết đông hàn đâm chồi mưa gió bấc
nhìn ô kia chồng chất nổi buồn đau
em đi xa đã mấy độ đông nào
anh da diết hiên lâu sầu trăng khóc
-

Anh và em

Anh và em
-
em ơi một khúc tơ lòng
viết ra đở nhớ má hồng trong tim
đông về gió thổi tan phiền
hạt mưa thấm giọt rót miền nhân gian
-
vần thơ trút nhớ minh quang
gửi về nơi ấy biết nàng nhận không
buồn cho một cánh hoa hồng
tặng nhau tỉnh lặng mặn nồng với nhau
-
hoa kìa chưa nhạt sắc màu
người ta rẻ hướng nghẹn ngào xót đau
thời gian tim những hư hao
vầng trăng tròn khuyết rì rào lá rơi
-
mượn thơ gửi nhắn ươm lời
giọt sương thắm lộc cây thời đơm hoa
mưa sầu tiển biệt chan nhòa
chiếc ô nhỏ đó chờ ta chung đường
-
tiết đông tháng chạp mưa dường
chung ô em bước anh nhường bên em
lời thơ có chút hờn ghen
em xem hỹ xóa trăng đêm vắng hình
-
vọng lầu thơ thẩn một mình
nhìn làn nước chảy cái tình tan mây
tình anh ô nhớ em đây
cuối đông mưa đổ tràn đầy yêu thương
-
chiếc ô vương vấn làn hương
tóc mây vương sợi mỹ nương trong lòng
đông sầu mưa muộn má hồng
tình anh còn đấy theo chồng em đi
-

Noel buồn

Noel buồn

noel nay buồn dâng sông bể
tiếng tơ lòng khóc kể chúa nghe
giáng sinh sao tim thắt se se
như chia sẽ tim se lạnh giá

noel nay lòng tôi hóa đá
viết nét hờn loan tỏa không gian
mẹ mất rồi nổi nhớ mênh mang
tim tắt thở bẻ bàng hoa cỏ

đây kìa lá trầu têm hôm nọ
trầu thì xanh còn đó mẹ đâu
tiếng chuông ngân dường bảo ưu sầu
mừng thiên chúa ân sâu ban rọi

noel nay nổi buồn vòi vọi
đón giáng sinh trong cõi hoang tàn
mẹ đi xa dấu chấm bẻ bàng
hồn u uất khóc than nhớ mẹ

trái tim tôi ngậm sầu muôn lẽ
chúa hồng ân ban kẻ mồ côi
một tình thương ấm áp nhiệm mầu
con chiên nhỏ ân sâu thiên chúa

đón giáng sinh lạnh lòng vạn thủa
phố đông người như thủa hoang sơ
đèn cờ hoa rạng rở vụt mờ
trong tâm tối lặng lờ di ảnh

chuông giáo đường ngân vang lanh lảnh
chúa ra đời khi mẹ đi xa
chua hiển linh ban phước chan hòa
yên hồn trẻ lệ nhòa nhớ mẹ

suốt đêm dài tồi tìm lặng lẽ
bóng từ nghiêm hiện mãi trong tim
dưới áng hương di ảnh mẹ hiền
tôi đón chúa nổi niềm sầu héo

noel về tiết đông lạnh lẻo
lạnh tái tê nếu kéo tâm con
mẹ mất đi ngậm đắng bồ hòn
hìn bóng mẹ tường tồn tim lạnh

chúa giáng sinh đêm đông giá lạnh
cứu chúng sinh thoát cảnh đau thương
mong hồng ân thiên chúa soi đường
an hồn trẻ niềm thương từ mẫu


Nhớ mẹ

Nhớ mẹ

tôi khóc bi ai tràn đêm đông lạnh
giọt lệ lòng sao cạn nổi thương đau
giọt nhó thương giọt nhớ dấu giọt sầu 
hồn đau buốt xót xa tình từ mẫu

ai có biết cõi lòng tôi ủ rủ
cách muôn trùng nhớ mẹ nổi nhớ nhung
nhớ đông nào bên mẹ buổi tương phùng
nay cách biệt sầu đông vây nặng trĩu

trong sâu lắng tiếng lòng kêu réo gọi
mẹ bây giờ mờ mịt ở phương xa
hình mẫu tử thiết tha chữ đậm đà
trăng khuya lạnh khó nhòa trong ký ức

tiết đông hàn hồn tôi nghe oi bức
kiếp nhân sinh quy luật chữ vô thường
ôm đau xót ngở ngang nổi đoạn trường
gây thương nhớ sầu đong nguồn tim lạnh

mẹ đi xa cõi lòng tôi hiu quạnh
trống vắng về trăng lạnh khóc sương đêm
nhớ mẹ hiền thao thức những từng đêm
ôi da diết nổi niềm mồ côi mẹ

biết sẽ chia cùng ai vơi lòng trẻ
mẹ chết là ta thành kẻ mồ côi
tìm mẹ đâu chỉ ở lúc đêm thâu
trắng hồn quạnh âu sầu bên di ảnh


Noel buồn

Noel buồn
-
thuở trời đất đông phong mưa bấc
tiết rét hàn lạnh ngắt tim da
tìm trong hương ấm của muôn hoa
un nóng con tim ai héo hắt
-
noel về trong niềm vui réo rắt
chuông ngân vang trong vắt tình thương
chúa ra đời ban phước muôn phương
trong tình ấm uyên ương trai gái
-
cùng với ai đường dài hướng phải
trái tim yêu rộn nhảy phập phồng
nụ hồn đầu trao gửi tình nồng
noel lại về trong duyên mới
-
chung đường nhau ta cùng đi tới
giáo đường xưa tình gởi niềm thương
thoảng cơn mưa mầu nhiệm lạ thường
cho ta lại xích gần thêm nữa
-
nếu chẳng gì hiểu lầm hai đứa
khó giải bày tự chửa chia lìa
kẻ vút bay xứ sở đài kia
người ở lại đầm đìa ngấn lệ
-
noel nay buồn dâng sông bể
tiếng tơ lòng khóc kể chúa nghe
giáng sinh sao tim thắt se se
ai nhớ kẻ phòng the lạnh giá
-
noel nay lòng ai hóa đá
viết nét hờn loan tỏa không gian
gửi gió mang tận xứ đài loan
cho tình nọ chan hòa hoa cỏ
-
nơi hương quê mảnh tình in rỏ
bóng mẹ già cô quả nhớ mong
em ra đi lòng có hoài trông
hương tóc bạc mẹ già còm cỏi
-
anh vẫn thường thay ai thăm hỏi
cho mẹ vui rắn rỏi hơn lên
noel mong thuyền về với bến
hạnh phúc tràn đôi lứa nên duyên
-
noel buồn gọi chẳng thành tên
bóng mẹ lại mõi mòn tựa cửa
trông tin em mẹ trông từng bửa
noel nầy em có về không em