Thứ Năm, 2 tháng 3, 2017

Gió xuân

Gió xuân
-
nửa đêm giấc ngủ mơ hoa
ngờ đâu hương gió thoang qua bên rèm
vội vàng ôm gió dịu êm
hít hương gió ấm con tim ngạt ngào
-
gió nầy gió ở phương nào
gió xa xa thẳm rạt rào nhớ thương
gió ơi hương gió vấn vương
ôm vào xiết chặt say hương người tình
-
nhở hình lưu cảm bóng hình
môi kề môi gió men trinh ngất lồng
gió lồng mái tóc má hồng
hương thơm bát ngát trong lòng xuyến xao
-
nắm bàn tay gió nao nao
tình hoa phơi phới dạt dào đê mê
xuân phong gió lạnh bay về
phảng trong bóng gió tái tê tim sầu
-
ngờ đâu gió lả qua cầu
gió đem ray rức ngắt câu nghĩa tình
nhìn kìa bóng gió điêu linh
tình hoa tan tác đôi mình chia xa
-
giờ là hương gió người ta
không còn hương gió nàng hoa thuở nào
gió buồn xót dạ thương đau
nhặt sầu theo gió hư hao trăng gầy
-
gió giờ khuất nẻo đường dài
vấn vương gió lả đọa đài hồn thơ
gió giờ lạc ngọn đường tơ
nhạt nhòa hương ái phai mờ gió lai
-
gió là gió đắng men cay
còn đâu bóng gió trang đài xa xưa
gió theo gió lạ đong đưa
gió tan tác lạnh gió chừa ngàn đau
-
đêm xuân nghe gió lùa vào
nghe như ngàn ngọn chanh chua ngập tràn
không như gió thuở xuân sang
chỉ còn hư ảo canh tàn gió trôi

Chiều xuân

Chiều xuân
-
chiều xuân nắng nhạt phấn hoàng hôn
cánh bướm lênh đênh lối cỏ mòn
mây chiều nghiêng bóng bên vòm núi
phủ trắng hồn thương mộng nước non
-
điệp khúc tình xuân vọng cố nhân
đào nguyên sơn thủy mấy phong trần
lang thang lối cũ chân trời tím
gửi nhớ về ai họa mấy vần
-
chiều xuân thoáng như làn gió thoảng
nay người mỗi xứ kẻ lang thang
hồn xuân nhóm lại hương lửa ấm
kỹ niệm ấu thơ giấc mộng vàng
-
vượt biển băng rừng trong tin bạn
ngàn mai nở rộ mấy xuân sang
cánh nhạn nơi nào sao xa thẩm
giờ nghe trắc trở bờ vai mang
-
nhặt sỏi bỏ vào trong nổi nhớ
mượn chén rượu hờn lệ buốt ta
hận người tim đã trao kẻ lạ
kéo lết men say ngấn lệ nhòa
-
chiều xuân mượn cốc rượu chiều say
nhìn cốc rượu sầu nhớ đến ai
tôi uống rượu lòng tôi uống cạn
uống người trong mộng uống lệ cay
-
hương rượu nồng long lanh mắt ngọc
sóng bủa tình mời mọc hôn tân
môi chưa niếm hồn đã lâng lâng
say chếch choáng môi son người mộng
-
chiều xuân cánh én bay trời rộng
hạt nhớ bên lòng ai biết không
vần thơ tôi chép về ai đấy
nuốt cạn bầu sầu giấy viết ngông
-

Xuân xa xứ

Xuân xa xứ
-
xuân xứ xa một sáng xuân lãng đãng
ngắm mây trời hòa quyện sắc hoa mai
vẫn nhớ người theo nhịp bước chân ai
gửi theo gió mảnh hồn chan ấm lạnh
-
lòng bở ngở khi nhìn hoa đào nở
nhớ về em chợt ở chốn phương xa
xuân đã về trên khắp đất nước ta
còn em lại bôn ba nơi xứ lạ
-
xuân xứ xa vui chăng hay buồn bả
em dang tay buông thả nổi sầu hoang
đường em đi rải thảm hạt trăng vàng
sao than thở nhở nhàng tim sỏi lạnh
-
xuân xứ xa muôn màu hoa lấp lánh
cớ chi em ví vảnh hoa cải vàng
trời xuân vui lại nghỉ tiết ngưu lang
anh ray rức con tim hoi nắng hạn
-
em buồn chi cho tràn đêm xuân lạnh
giọt lệ lòng sao cạn nổi thương đau
giọt tang thương giọt nhớ quyện giọt sầu
hồn đơn buốt xót xa tình đôi lứa
-
em buồn chi cho vơi niềm chan chứa
hạt sương trong lóng lánh ánh trăng mờ
ta ôm em thổn thức nổi dại khờ
sầu vây trĩu lặng lờ em hãy khóc
-
nhớ thương người vần thơ như xẽ dọc
bờ vai nầy em khóc mãi đi em
giọt thời gian còn vương ở bên rèm
nổi xa xứ buồn thêm anh chia sẽ

Trăng và Em

Trăng và Em
-
trăng non vắt vẻo cành cao
bóng em tha thướt thanh thao dậy thì
vô tình ngữa mặt trăng bi
dáng em gió lả tay ghì ánh trăng
-
trăng tròn trăng khuyết thâm trầm
khuôn soan vẫn thắm mịm màng hương sen
mây kia che nửa trăng đêm
lá rơi lác đác bên thềm trăng treo
-
tựa vai ánh mắt trong veo
long lanh sóng gợn hồn theo trăng tròn
trăng tròn in nét môi son
mảnh trăng biên biếc thuyền con giữa dòng
-
dáng nghiêng tóc xỏa hương nồng
nghiêm trang thùy mị má hồng kén duyên
trăng cao lỡ khuyết vành khuyên
người xưa lỡ bước xuống thuyền xa khơi
-
còn đâu sắc nước hương trời
còn chăng chỉ thắm nữa vời tơ vương
hởi người sao cắt chữ thương
hởi trăng sao núp bên tường rêu phong
-
để em nay vội theo chồng
để trăng úp mặt má hồng trong mây
nhìn trăng dạ nhớ mai gầy
trông trăng lòng tủi liểu nầy xa xôi
-
trăng em biến cải bồi hồi
trong tim anh mãi hạt sầu ươm mơ
dầu cho trăng lặn sao mờ
dầu em xa tít vẫn chờ trăng em
-

CHIỀU XUÂN

CHIỀU XUÂN
chiều xuân con én đưa tin
đắng cay nên nghĩa chữ tình nên thương
xuân xưa yêu má em hường
yêu môi mộng chín yêu nhường tóc đen
xuân nay yêu chén trà sen
yêu đôi tay ngọc yêu em hơn nhiều
gió xuân phớt má mây chiều
mưa xuân thấm mát dáng kiều đam mê
bềnh bồng biển sóng xuân kề
mắt xanh biên biếc bốn bề lao xao
chiều xuân gót ngọc dạt dào
đường thơ chớm gọi má đào chơi vơi
hương trinh thơm ngát em ơi
muốn thơm cái tóc cái môi hửu tình
xuân thêu một cõi linh chinh
mảnh mai một cánh in hình người dưng
bao nhiêu thương nhớ mấy chừng
người dưng thấp thỏm tim rung bởi nào
hay chăng bị bỏ bùa vào
lang thang nổi nhớ má đào cưu mang
trùng dương vổ sóng tim can
nghe đau đau nhói gọi nàng xuân yêu
bóng đi bóng ở hiên chiều
lá rơi như tưởng xuân kiều bên chân
chờ nhau ngày hóa thành năm
hoa mai rơi rụng tưởng chừng bóng em
tơ duyên đâu đã dành riêng
cội tùng cành liểu nghiêng nghiêng vai gầy
dẩu là gió dẩu là mây
chiều xuân mong đợi tình nầy trúc mai
trói anh với kẻ mày ngài
phải lòng nhau đấy xuân nầy nên duyên
cầm tay nhìn lặng tình quên
chiều xuân gió thổi nàng tiên vào lòng
thương hau gửi nụ xuân hồng
hoa reo khoe sắc mặn nồng gió xuân

Trăng và Em

Trăng và Em
trăng non vắt vẻo cành cao
bóng em tha thướt thanh thao dậy thì
vô tình ngữa mặt trăng bi
dáng em gió lả tay ghì ánh trăng
trăng tròn trăng khuyết thâm trầm
khuôn soan vẫn thắm mịm màng hương sen
mây kia che nửa trăng đêm
lá rơi lác đác bên thềm trăng treo
tựa vai ánh mắt trong veo
long lanh sóng gợn hồn theo trăng tròn
trăng tròn in nét môi son
mảnh trăng biên biếc thuyền con giữa dòng
dáng nghiêng tóc xỏa hương nồng
nghiêm trang thùy mị má hồng kén duyên
trăng cao lỡ khuyết vành khuyên
người xưa lỡ bước xuống thuyền xa khơi
còn đâu sắc nước hương trời
còn chăng chỉ thắm nữa vời tơ vương
hởi người sao cắt chữ thương
hởi trăng sao núp bên tường rêu phong
để em nay vội theo chồng
để trăng úp mặt má hồng trong mây
nhìn trăng dạ nhớ mai gầy
trông trăng lòng tủi liểu nầy xa xôi
trăng em biến cải bồi hồi
trong tim anh mãi hạt sầu ươm mơ
dầu cho trăng lặn sao mờ
dầu em xa tít vẫn chờ trăng em

Chiều xuân

Chiều xuân
chiều xuân con én đưa tin
đắng cay nên nghĩa chữ tình nên thương
xuân xưa yêu má em hường
yêu môi mộng chín yêu nhường tóc đen
xuân nay yêu chén trà sen
yêu đôi tay ngọc yêu em hơn nhiều
gió xuân phớt má mây chiều
mưa xuân thấm mát dáng kiều đam mê
bềnh bồng biển sóng xuân kề
mắt xanh biên biếc bốn bề lao xao
chiều xuân gót ngọc dạt dào
đường thơ chớm gọi má đào chơi vơi
hương trinh thơm ngát em ơi
muốn thơm cái tóc cái môi hửu tình
xuân thêu một cõi linh chinh
mảnh mai một cánh in hình người dưng
bao nhiêu thương nhớ mấy chừng
người dưng thấp thỏm tim rung bởi nào
hay chăng bị bỏ bùa vào
lang thang nổi nhớ má đào cưu mang
trùng dương vổ sóng tim can
nghe đau đau nhói gọi nàng xuân yêu
bóng đi bóng ở hiên chiều
lá rơi như tưởng xuân kiều bên chân
chờ nhau ngày hóa thành năm
hoa mai rơi rụng tưởng chừng bóng em
tơ duyên đâu đã dành riêng
cội tùng cành liểu nghiêng nghiêng vai gầy
dẩu là gió dẩu là mây
chiều xuân mong đợi tình nầy trúc mai
trói anh với kẻ mày ngài
phải lòng nhau đấy xuân nầy nên duyên
cầm tay nhìn lặng tình quên
chiều xuân gió thổi nàng tiên vào lòng
thương hau gửi nụ xuân hồng
hoa reo khoe sắc mặn nồng gió xuân