Thứ Hai, 3 tháng 7, 2017

KỸ NIỆM TRƯỜNG SƠN

KỸ NIỆM TRƯỜNG SƠN
được tin anh ra tuyến đầu tổ quốc
gót bụi rừng đỏ thẩm bước chân đi
tây trường sơn cày tung bom giặc mỹ
chẳng sờn chân lẫn trái tim màu hồng
theo chân anh chiến tuyến trường sơn đông
em dũng cảm khai thông đường tiếp vận
hai con đường song song dài vô tận
đông trường sơn em nhớ tây trường sơn
mùa mưa đến hoa ban trắng nhiều hơn
cùng bướm trắng bay lượn vờn thâm thẩm
đoàn xe chuyển xuyên qua muôn ngàn dặm
tải quân lương vào tận chiến trường nam
nhớ thuở nao hai đứa học cùng ban
cùng kết ước chi lan xây mộng đẹp
vì chiến tranh tình yêu ta tạm khép
vượt trường sơn nung thép chí căm hờn
trường sơn tây ba lô sờn vai thép
hướng vào nam sử chép viết thành thơ
đuổi xăm lăng giử yên chốn cỏi bờ
nêu chí dũng ngàn thu lưu danh tiết
trường sơn đông em rạng danh hào kiệt
mở đường đi cho muôn chuyến xe hàng
gió xuân phong hoa trắng rừng bạt ngàn
danh liệt nữ kiên gan thành bia sữ
ngày khải hoàn trong niềm vui hôn sự
nắng chan hòa hoa trắng rực nụ cười
ngày đó chắc là ngày ngưng tiếng súng
thay thế vào pháo nổ má hồng tươi
hoa trắng trường sơn hương thơm thoát ngửi
mùi thanh thao chẳng khói đạn mịt trời
em e ấp nghiêng vành nón thay lời
niềm hạnh phúc cờ sao bay phất phới

BIÊN KHU NHỚ EM

BIÊN KHU NHỚ EM
giả từ bạn học bước ra đi
nung chí biên khu cứu biến nguy
tay súng tay cờ rung hồn địch
xẻ dọc trường sơn lá gan lỳ
mùa mưa đổ hạt rừng thay lá
hoa ban trắng xóa nắng chan hòa
tình anh dài mãi đàn bướm trắng
mơ màng mực đọng dáng giai nhân
anh đi chiến dịch vì sông núi
đánh giặc giử làng nước an vui
trong có tình em hậu phương ổn
là có ngần thương lẫn ngậm ngùi
nương ruộng lúa vàng thơm bát ngát
tre xanh tươi mát má em hồng
mùi hoa nhoài mái tóc bềnh bồng
em rực rở nắng trong buổi sáng
rừng trường sơn mây chiều bảng lảng
ngừng hành quân bên suối mơ màng
viết tên em bá súng cành lan
tưởng đến chiến trường ngưng tiếng súng
ngày thanh bình ta em đoàn tựu
bỏ lại sau khổ dụ tang thương
đất nước ta cờ đỏ ngát hương
niềm hoan lạc đôi tim mở hội

ĐỒNG LỘC DANH BIA HẬU THẾ

ĐỒNG LỘC DANH BIA HẬU THẾ
NHỚ VỀ 10 BÔNG HOA TRẮNG ĐỒNG LỘC
nay chúng ta ở vào thời hậu chiến
nhớ trường sơn trong huyền biến suy tư
phút nhở lòng như nhở chốn cỏi hư
mười bông hoa trắng rạng danh Đồng lộc
chiều Đồng lộc trời sầu than đất khóc
bom giặc thù gieo tang tóc thê lương
đây trường sơn khăn tang tiển má hường
mười chiến hửu can trường vào thanh sử
đường trường sơn vang lời ca khen ngợi
sự kiên cường vào thẩm trái tim son
các chiến sỹ quyết một mất một còn
nêu khí tiết các o xung chiến trận
hoa trắng như những lời thay uất hận
rừng trường sơn hào khí bổng trào dâng
vửng tay súng nhắm thẳng bọn xâm lăng
đánh mỹ cút ngụy nhào cho thỏa giận
hoa trắng trường sơn hào hùng bất tận
tô dáng các em tay xẻng tay cờ
tuổi đời trẻ chí hờn muôn vạn thuở
Đồng lộc ôi hồn ở mãi nghìn thu
đây những tháng năm nhang khói ngút mù
lòng hoài cảm ôn nhu người bạc mệnh
một quả bom mười hoa trắng thành tên
danh liệt sỹ vửng nền bia hậu thế

NỮ DU KÍCH

NỮ DU KÍCH
thuở nước nhà còn trong tay giặc
bao cuộc bố ruồng thảm khóc sầu
giặc đến gái trai ùn bỏ chạy
còn trẻ cụ già với hàng cau
máy bay rồ dại thả bom khùng
chết chóc bao trùm nhà cháy nát
người già trẻ nhỏ giặc tàn sát
pháo nả vào dân chúng thỏa hờn
nhớ ấy em chừng như mười sáu
tham gia du kích công đồn giặc
dẫn dắt dân công tải đạn về
giặc thù kiếm bắt miết liên thôi
anh ở chiến khu tam giác sắt
nhở tưởng quê ta giặc chiếm rồi
nhiều đêm lửa cháy nơi xóm nhỏ
chắc giặc bố càng đốt nhà thôi
một bửa bộ đội tiến quân về
đã viện công đồn súng nổ mê
xác giặc lê thê phơi chiến hào
trận ấy quân thù bỏ xóm quê
mừng say chiến thắng dân công hát
nghe có giọng ai như rất quen
anh đến ô kìa em gái nhỏ
một xả đội trưởng chẳng lính quèn
đồng đội của anh tắm tắc khen
nàng tiên sắc nước tợ hoa sen
má hồng ngực nở đen tà áo
bộ đội anh em chợt say men
một đêm xum hợp lại chia tay
đoàn quân tách gót chiến khu lai
còn lại dân quân em đội trưởng
tạm biệt nhìn nhau ngấn lệ dài
đất trời hôm đó vui vui lắm
nhà cửa mới lên trong nắng ấm
cây cỏ nô đùa chim réo gọi
bánh trái dân cho ấm tình thâm
anh đi chiến đấu khắp mọi vùng
vẫn nhớ bóng hình em khôn ngăn
súng khoát bên vai cổ vấn khăn
áo bà ba đen da trắng ngần
dạo nọ tiến quân về xóm đạo
gặp chút người thân mới hỏi thăm
cô xã đội trưởng làng an thuận
em đã hy sinh ngót một trăng
tin ấy nghe như dạ xót đau
giặc đến đốt nhà giết dân nao
dũng cảm em cùng năm chiến hửu
nổ súng căm hờn loang máu đào
nhìn trời đêm tối mấy ngàn sao
chẳng sáng bằng sao lúc em đi
em chết tên ghi danh liệt sĩ
đồng chí từ đây biệt nữ hào

NỤ CƯỜI KHÚC KHÍCH

NỤ CƯỜI KHÚC KHÍCH
thoảng một lần nghe cười khúc khích
chỉ một lần da diết bóng hình
mắt đen láy môi mộng má xinh
cướp đi mất hồn anh từ dạo
đi đến nhà em dưới hàng cau
nghe khúc khích xôn xao gió bảo
nụ cười yêu khúc khích hôm nào
anh nhớ mãi vòng tay rộng mở
trái tim anh dường chừng nghẹt thở
khúc khích cười răng bắp trắng ngần
họa vần thơ lòng lại lâng lâng
vọng trong tim khúc khích đắm say
một nổi yêu khúc khích nhớ hoài
theo anh suốt đêm dài thao thức
nhớ em nhiều lửa tình hừng hực
khúc khích cười ngọn bút xoáy tim
làm sao anh thả nụ cười em
khúc khích răng ngà mắt trong đen
một mai ai hỏi anh sao thế
khúc khích nụ cười nghe ấm êm
thưở nhỏ cùng chơi trò ú tim
anh tìm phương trốn em kiếm tìm
em bắt được anh.. cười khúc khích
nhìn em má ửng lòng vui lên
ngày nọ bên nhà em có giổ
đông người hỷ hả em ngồ ngộ
họ khen đẹp quá em đẹp quá
khúc khích em cười xinh phết cô
từ ấy lòng anh tựa mưa đổ
ướt đẩm trong tim ướt đẩm đồ
khúc khích hôm nào hoa nhớ mãi
nụ cười duyên nợ mấy ai hồ

Hoa phượng đỏ

Hoa phượng đỏ
hoa phượng đỏ rơi đầy sân trường củ
anh ngậm ngùi tim thắt nhớ xa xôi
bóng người xưa hò hẹn băng đá ngồi
nay tan tác ôm câu lời vĩnh biệt
bóng em nhòa hoa rụng hồn da diết
màu u tàn hối tiếc mảnh tình chung
giọt bi ai thương nhớ cánh hồng nhung
tim rỉ máu bảo bùng màu phượng đỏ
cánh phượng ép mấy độ mùa hạ đến
vẫn tươi xinh trìu mến thấm làn môi
một giấc mơ hoa mộng sóng lòng tôi
em có nhớ hay rồi xa kỹ niệm
tình nhở đã phai màu hoa phượng đỏ
xác phượng rơi hồn chết lịm hư vô
ôm dĩ vảng bến đò không thuyền đỗ
kéo bụi mờ hạ đỏ mảnh cô liêu
tình xưa đã hạ chiều buông màn xám
mảnh hồn say hạ rám cánh phượng tàn
còn lại chăng bảng lảng bóng đài trang
trong trí nhớ bẻ bàng màu phượng đỏ

Hoa phượng đỏ ( tiếp )

Hoa phượng đỏ ( tiếp )
phượng hồng khoe sắc nồng nàng
trăng thanh gió mát hạ tàn chớm thu
bên anh tháng bảy mưa ngâu
một trời mưa gió âu sầu nhớ nhung
cánh phượng ướt đẩm sương cùng
tái tê hương sắc tim rung má đào
nổi sầu xen lẫn niềm đau
chiều xô xát gió nghẹn ngào hôn tân
niềm sầu cách biệt giai nhân
cho đây nhớ đó bâng khuâng cháy lòng
hạ tàn phai nhạt phượng hồng
em đi xa xứ bảo dong một thời
con tim héo úa chơi vơi
nát lòng xót dạ kẻ thời nơi xa
xứ người em với người ta
an vui hạnh phúc mặn mà lửa duyên
còn chăng một khối tình riêng
anh ôm hoài mộng lương duyên lỗi nguyền
lối xưa xác phượng ưu phiền
bước chân vô niệm biết tìm em đâu
trang thơ của thuở xa xôi
nhưng đầy kỹ niệm thuở hồi mới quen
bảo anh lảng mạng ý em
ve kêu đỏ cánh phượng đem vào lòng
vần thơ chờ đợi phượng hồng
học trò thơ mộng bềnh bồng xa xưa
chờ nhau ngày hóa năm vừa
đong đầy nước mắt cạn chưa tình nồng
sân trường phượng đỏ sầu đông
hàng cây in bóng người trông dại khờ
dẩu là muôn gió ngàn mơ
con tim vẫn nhớ vẫn chờ giai nhân