Thứ Hai, 3 tháng 7, 2017

NỤ CƯỜI KHÚC KHÍCH

NỤ CƯỜI KHÚC KHÍCH
thoảng một lần nghe cười khúc khích
chỉ một lần da diết bóng hình
mắt đen láy môi mộng má xinh
cướp đi mất hồn anh từ dạo
đi đến nhà em dưới hàng cau
nghe khúc khích xôn xao gió bảo
nụ cười yêu khúc khích hôm nào
anh nhớ mãi vòng tay rộng mở
trái tim anh dường chừng nghẹt thở
khúc khích cười răng bắp trắng ngần
họa vần thơ lòng lại lâng lâng
vọng trong tim khúc khích đắm say
một nổi yêu khúc khích nhớ hoài
theo anh suốt đêm dài thao thức
nhớ em nhiều lửa tình hừng hực
khúc khích cười ngọn bút xoáy tim
làm sao anh thả nụ cười em
khúc khích răng ngà mắt trong đen
một mai ai hỏi anh sao thế
khúc khích nụ cười nghe ấm êm
thưở nhỏ cùng chơi trò ú tim
anh tìm phương trốn em kiếm tìm
em bắt được anh.. cười khúc khích
nhìn em má ửng lòng vui lên
ngày nọ bên nhà em có giổ
đông người hỷ hả em ngồ ngộ
họ khen đẹp quá em đẹp quá
khúc khích em cười xinh phết cô
từ ấy lòng anh tựa mưa đổ
ướt đẩm trong tim ướt đẩm đồ
khúc khích hôm nào hoa nhớ mãi
nụ cười duyên nợ mấy ai hồ

Nụ tầm xuân

Nụ tầm xuân
-
trên gác lạnh cõi hồn tôi trống trãi
giấc mơ về em gái chốn xa xâm
đã bao thu ôm ấp mảnh tình câm
lòng hiu hắt buốt dầm từng đoạn ruột
 -
thuở hè nào thề thốt giữa trời mây
giờ ly biệt tim nầy đau nhoi nhói
nhớ nụ cười ánh mắt như thầm nói
ta yên nhau và mại mãi chẳng rời xa
 -
tiết hạ sao buốt giá lạnh tình ta
nàng cất bước vui ca bên người lạ
còn những gì buồn bả và cay đắng
vành môi giờ phai nhạt nụ tầm xuân 
-
một mùa hạ rũ phong vân ngày hội
nay nát lòng trôi nổi cánh hoa yêu
người thương ôi như một cánh đò chiều
vương gió lạ căng bườm ra biển lạnh
 -
tình thắm duyên nhở nhàng hạt mưa lệ
khóc cho người sầu bể chữ chia ly
còn gì đâu ngân ngấn mặn rèm mi
mùa hạ củ tàn đi ngày tháng nhạt
-

Tôi đã nghe

Tôi đã nghe
tôi đã nghe nỗi buồn từ em đấy
nó không như từ hải biệt kiều nhi
nhưng đắng cay khúc chiết quá lâm ly
xin chia sẽ ai bi dòng lệ mặn
ông trời chiều hôm nay sao sớm lặn
như trốn em mang nắng lẫn vào đêm
hạt ưu tư hằn thêm vầng trán mõng
gượng mĩm cười bến mộng nhở buồn thêm
em hãy vui dầu ngấn lệ quanh viền
tim đau sót bên em còn anh nửa
hãy gắng lên ngày mai trời sáng sủa
khoảng trống nầy người thủa ấy còn đây
anh tin rằng cánh nhạn bắn tin lai
con thuyền cũ sẽ quay về bến mộng
ông trời cao còn cho ta hy vọng
vui lên nào giấc mộng sẽ thành thôi
sang sẽ chia ghi dòng chữ bồi hồi
trãi nhung nhớ từng câu từ tim trái
nhành lộc quế xuân về mầm sống lại
trời trong xanh ríu rít tiếng chim vang

ÁO TRẮNG

ÁO TRẮNG
chiều hôm nay hồn đơn sao hoang vắng
tôi ước ao được ngấm bóng người xưa
một lần thôi dầu biết chẳng có thừa
bởi duyên phận bẻ bàng trong kiếp sống
tôi chợt tỉnh đây thật hay nằm mộng
ngấn hoa yêu bên trang blog hiện về
vẫn đượm màu trinh khiết thuở đê mê
sưởi ấm lại hồn tôi bao năm tháng
entry nầy dành cho ai thời dĩ vảng
giờ post lại ghi dấu bóng người xưa
dầu chiều nay trời có đổ mưa thưa
vẫn thấy ấm tình tôi trong ký ức
cám ơn người vần thơ vương nét mực
màu trinh nguyên ray rức tháng năm xưa
hương thơ nhẹ rỉ rã trắng cơn mưa
khơi dỉ vảng trong hồn thơ miên viển
gánh hành trang bến đời nhiều lưu luyến
và bụi thời gian phủ lấp tuổi hồng
tôi một mình dong ruổi giữa mênh mông
khi hụp lặn giữa biển đời sóng gió
màu áo trắng không tàn phai tâm nó
mỗi khi buồn tôi mơ vọng mưa rơi
ngược thời gian theo dĩ vảng dòng đời
tôi nhớ lại áo trắng thời đi học

TÌNH BĂNG GIÁ

TÌNH BĂNG GIÁ
cơn sóng nhỏ chạy dài biển vắng
cánh hải âu lượn nắng trời cao
hơi thở nào ngọt lịm thơm thao
gây nhung nhớ chẻ đôi tóc rẻ
hồn rên la gọi khẻ em yêu
cánh rừng sim bạt gió mây chiều
chim sãy cánh buồn hiu về tổ
nhớ về ai lệ đổ khê nhiêu
vườn hồng nay hoa nở mỹ miều
ngàn cánh bướm dập diều bay lượn
thoáng như dường hương sương nắng sớm
lóng lánh hình hoa bướm người xưa
áo trắng bay trong gió phất qua
em trinh kiết men say lộng lẩy
nét đẹp xinh hình nhở thơ ngây
hoa lá lại tình xây đôi lứa
trong hơi gió như vừa ai đó
thoảng hương thơm tựa lọ nàng thơ
ôm lấy gió lòng mơ bóng ngọc
ngất ngây tình bọc lộ duyên tơ
một mai kìa tháng năm thắm tỏa
nét trúc mai ngẩn ngở ngây nhìn
em thuở nào nay quá đẹp xinh
anh như thể cỏi tình lạc bước
em lộng lẩy như hoa thượt dượt
khiến nguồn thương bùng nổ trong tâm
ngày sau dầu chia rẻ sơn lâm
anh vẫn nhớ tri âm bạn ngọc
trang thơ củ dầu em chưa đọc
mãi tim anh dáng vóc diệu hiền
bao kỹ niệm tiềm tàng bất biến
mãi tôn thờ lưu luyến người xưa
mười tám xuân em vừa nhút nhát
khối tình ta băng giá tim chai
yêu nhau tưởng yêu nhau mãi mãi
nào ngờ thay tang hải chia phôi

Tình huynh muội

Tình huynh muội
thấm thoát thoi đưa tháng ngày qua
tình huynh nghĩa muội ấm chun trà
yêu thương tràn ngập hồn thơ trẻ
nổi nhớ người đi ngấn lệ nhòa
từ ngày huynh muội giã biệt nhau
cũng mùa đông ấy gió lao xao
hơi lạnh len buốt vào tâm khảm
một gánh hành trang vạn nổi đau
hởi người xa xứ nhớ chăng đây
trường xưa đường nhỏ lối xưa gầy
cánh phượng học trò thêu lối mộng
nổi nhớ hương tình trong đắm say
hôm nay cũng tiết đông xưa vậy
cũng gió lao xao cũng trăng gầy
lối mòn bít cỏ người xa tái
nổi nhớ bùng lên mảnh tình ngây

Phút chia ly

Phút chia ly
dưới ánh trăng huyền đẹp xiết bao
thẩn thơ gốc liểu mộng má đào
nhìn trời cao vút trên môi đẹp
thoáng gợn nét buồn tim xuyến xao
người ơi gặp gở làm chi thế
đêm về trằn trọc nổi đê mê
cửa sổ vô tình in bóng ngọc
ngẩn ngờ tim hỏi nẻo đường về
người hởi ngờ chi duyên chỉ thắm
tình cờ đối mặt bạn tri âm
vì sao nổi nhớ như bùng nổ
trái tim cằn cổi bổng yêu thầm
ai đã nâng cằm xem biển lệ
lặng nhìn ánh mắt tim tái tê
cánh nhạn lẻ loi bay cô độc
đánh rơi hạt nhớ của si mê
làm sao định nghĩa chữ tình yêu
sầu chi sâu đậm nghe nặng chiểu
thổn thức trăng thề hồn chết lặng
tim tím mây buồn gió đìu hiu
dưới ánh trăng nghiêng phủ hơi sương
cung đàn lạc khúc rẻ cung thương
hai ta hơi ấm chuyền tay nóng
thoáng thoảng tóc em ngát làn hương
nhớ lúc cùng đi dưới cơn mưa
điếm từng hạt nước điếm say sưa
em bảo tình ta sao đẹp quá
như chàng du mục đuổi cừu trưa
rồi một ngày kia hồn nước gọi
tạm biệt nàng yêu trong lửa khói
khoát súng biên cương chống kẻ thù
mắt nhìn nhau mắt luyến lòng thôi
nắng nhạt len mắt lệ lăn đi
hương xuân hoa úa nổi chia ly
mây sầu ôm gió chợt thở dài
trăng buồn nhung nhớ nào hiểu chi
chia tay chốc đã mấy thu sang
bước nẻo hành quân anh rẻ ngang
vườn xưa trở gót chinh nhân lại
thăm nhớ người yêu ngã xế tàn
hoa bướm ngậm ngùi lệ chứa chan
khắng khít ngày nào mộng tình lang
xum hợp nổi vui đôi đã nhớ
tách gót lên đường biệt hương nàng
mắt mắt nhìn nhau tay nắm mãi
tim yêu rồ dại khóc liên hoàn
nhìn lệ em rơi lòng tan nát
nợ nước đành thôi biệt bạn vàng
vuốt lệ mắt em tim anh nhói
hẹn ngày thanh bình yên bờ cỏi
anh về nối lại cung đàn lở
đẹp mãi duyên tình thắm em tôi
phút chia ly sao đấy bùi ngùi
giọt dắn giọt dài hờn mây núi
tình ta nặng nợ bước quân hành
hẹn ngày thanh bình thỏa mộng vui