Thứ Ba, 4 tháng 7, 2017

đôi mắt người xưa

đôi mắt người xưa
chiều buồn mây tím trôi sân ga
gió đổ lá rơi trước nắng tà
long lay đôi mắt chơi vơi nhớ
phảng phất hồn đưa nắng tình ta
đôi mắt nai em nhìn xa quá
mơ mơ mộng mộng nhở mây xa
gió lạnh hiu hiu tóc xoả dài
men rượu say nhoà chuốt khách qua
phận liểu em thơ dáng hửng hờ
môi yêu mộng thẩm nhở đang chờ
nụ hôn tình ấm ươm hoa nở
dặm liểu quan hà bao kẻ mơ
chiều nao ga nhỏ dường vắng lặng
u sầu mây thẩm nở tình xuân
đôi mắt ngày nào xa xâm thế
một trời quan tái dạ bâng khuâng
đôi mắt người xưa sao quá đẹp
in mãi trong lòng thời gian thép
nhử hỏi bây giờ ai có biết
một thời chờ đợi mắt nhung đen
anh quỳ xuống hôn lên đôi mắt
hôn tình xuân réo rắt tình ai
đôi mắt ấy vóc dáng u hoài
anh nhớ mãi một người mắt nai
đôi mắt nai gợi bao nổi nhớ
nhớ cả người nhớ cả hồn thơ
tận bây giờ anh vẫn còn mơ
đôi mắt nai thưở thời áo trắng

NHỚ VỀ ĐÔI MẮT

NHỚ VỀ ĐÔI MẮT
dạo nọ có lần như gặp em
đôi mắt nhung huyền trông rất quen
khuôn mặt ngây thơ hoa nhớ mãi
anh về khắc khoải mỗi từng đêm
mông những nàng ơi biết nổi lòng
hay như nàng ngở nhớ xa trông
lòng anh cứ mãi ôm tình nhớ
cô gái dưới trăng xây mộng hồng
có lần lần những nhở yêu ai
yêu nàng con gái đôi mắt nai
yêu má phớt hồng môi ươm mộng
yêu gió tung ai tóc xoã dài
có lần như nhở má em hồng
phải chăng em nghỉ đến anh đây
gây bao xao xuyến tim rung nhảy
rạo rực lòng anh dưới trăng gầy
có lần tôi những muốn chia tay
vĩnh biệt người đi quên đắng cay
nhưng sao tim nó không cho bỏ
một bóng hình ai đã bao ngày
có lần nghe con tim thổn thức
bao đêm thức trắng gửi hồn mây
một người con gái đơi mắt nai
hoa ngậm sương mơi má phớt hồng
có lần tôi mơ đôi mắt nai
hồn thơ dài mãi theo men rượu
trãi mộng đời tôi chuốt chén sầu
em ơi em có hiểu anh không
ngắt hoa nhớ dâng lên đôi mắt
thả vào em một thoáng suy tư
đôi mắt ấy từ thưở nào dư
nhả buồn man mác nát tan lòng
khăn tay hồng anh dâng mắt ngọc
chấm sao rơi từng giọt mắt mơ
và thơ thẩn hồn gửi chơ vơ
mắt gọi lòng xa xâm thỏ thẻ
một ngày xưa cũng đôi mắt ấy
nó dịu dàng ưu ái láng lay
nó chứa cả trời thương đôi mắt
gửi về anh nổi nhớ khôn phai
nếu đừng du dương về đôi mắt
đẹp dịu vời một cỏi trời hồng
giấc u hoài chôn kín hồn anh
ôi đôi mắt sao mà mơ mộng
tan trường về tha thiết theo đưa
đi gần nhau cảm thấy say sưa
nhớ đôi mắt anh đã thầm thương
thương mãi mãi đôi mắt người xưa
gió gợi nhớ đôi mắt diệu huyền
gió đưa hương ấm lan truyền tim
đôi mắt nào một thời xao xuyến
vẫn còn ghi biên biết lòng xuân

TÌNH BIỂN CÁT

TÌNH BIỂN CÁT
anh không dám ví anh là biển
anh mong em bờ cát phẳng phiêu
bờ cát dài theo áng mây chiều
soi sợi nắng lên trên cát mịn
trái tym đỏ vẻ trên bờ cát
sóng vô tình xóa mất tym yêu
cát buồn hiu khóc nghẹn bửa chiều
đổ tội biển làm tan tim cát
bờ cát em xin đừng hờn mát
trách biển anh tội nghiệp lòng anh
biển sao đành nhìn cát lệ đoanh
hồn day dứt do cô gió loạn
có chàng mây nghiêm trang làm chứng
biển lòng anh thực bụng yêu nàng
gió hờn ghen tạo sóng nát tan
xóa tym nhớ tan hoang cát mộng
bờ cát em xin đừng giận biển
hảy nhận đây đợt sóng nhu êm
ru bờ cát trắng xóa bao đêm
nụ hôn biển in môi cát mịn
thương bờ cát biển luôn hôn mãi
hôn miên man khuôn mặt cát xinh
hôn mãi mãi người tình thiên định
giữa trời cao dào dạt biển lòng
có những lúc nụ hôn cháy bỏng
hôn cuồng điên nghiền nát môi hồng
hôn vội vàng khi lúc trăng nghiêng
trên bờ môi em cát tình nồng
anh mong muốn anh biển trong lành
trên bờ cát em màu thiên thanh
một mối tình trường ca chàng biển
của thủy chung bờ cát biển xanh
có bao giờ nụ hôn trắng xóa
vì gió hờn thổi tạt lung tăng
nụ hôn nào vẫn nụ hôn tân
tình anh biển dành em bờ cát
tình ta đẹp muôn lời ca hát
điệu ru nào cũng điệu tình ca
tình bao la trãi rộng bờ xa
yêu bờ cát tình ca của biển

LÁ DIÊU BÔNG

LÁ DIÊU BÔNG
mình nhỏ hơn người năm lá rơi
ngoài thời gọi chị lòng tả tơi
vui đùa cùng chị chơi cút bắt
quên hết tháng ngày thưở thiếu thời
một mùa đông đến xuân lại sang
chị trông xinh đẹp dáng nghiêm trang
bao chàng trai lén nhìn chị đấy
đôi mắt nhung huyền mái tóc ngang
chị nhở năm nay hai mấy đông
bao đứa trêu trêu muốn làm chồng
mình nhỏ nhưng lòng xao xuyến lạ
chị ơi làm chồng chị được không
chi cười ánh mắt chị trong trong
chị bảo khi nào tìm diêu bông
đưa đến tận tay thay sính hỏi
không lá diêu bông chẳng làm chồng
tưởng thật lên đường tìm kiếm lá
vượt rừng vượt núi vượt biển sông
khi gặp chiếc lá muôn màu sắc
đem về chị nói chẳng diêu bông
lặng lẻ mình đi nặng chiểu lòng
quyết tìm cho được lá diêu bông
hỏi người già cả về chiếc lá
tìm hoài chẳng thấy buồn mênh mông
nơi ở quê nhà chị ngược dòng
pháo hoa rực rở chị sang sông
thắm thoát thời gian năm năm chẳng
khi tìm được lá... chị lấy chồng
tay cầm chiếc lá lệ đoanh tròng
gió ngàn vi vút tình tan mộng
lời hứa ngày nào chị quên sao
diêu bông ơi.. chiếc lá diêu bông

tình mẹ

tình mẹ
tình mẹ đó bài ca muôn vạn thuở
dầu không lời nổi nhớ chẳng hề vơi
tình mẹ sâu thâm thẩm tợ đất trời
bên đời trẻ mẹ âm thầm lặng lẽ
giọt mồ hôi từng hạt rơi nhè nhẹ
thấm mặn nồng ướt đẫm cả trang thư
vòng tay mẹ ôm trọn cả lòng từ
con thơ daị tuổi thơ nào đâu hiểu
vùng ký ức của một thời niên thiếu
con dỗi hờn bên áo trắng thư sinh
tuổi mộng mơ con nào nhớ bóng hình
mẹ vất vả cả đời vì con trẻ
đêm thầm lặng bên lời ru của mẹ
trông lớn dần mơ ước của đời con
mưa tầm tả bóng mẹ cuối đường mòn
vai gồng gánh nuôi con buồn ngấn lệ
thời gian qua mẹ tuổi già bóng xế
tóc phai màu bạc trắng nếp nhăn sâu
nhưng tình mẹ vẫn ấm thuở ban đầu
dưới mắt mẹ con luôn còn non dại
dầu hôm nay và mãi mãi ngày dài
con vẫn bé thời thơ ấu năm xưa
nghiã tình mẹ tả biết mấy cho vừa
tình mẹ mãi bản tình ca bất diệt
nhớ thương mẹ lòng con nghe biên biết
biển đông còn da diết mảnh tình son
trời bao la tình mẹ đó vẫn còn
theo con trẻ đời con luôn có mẹ

Chiều thu

Chiều thu
chiều thu nắng nhạt vọng cố nhân
gió thổi lá rơi nổi bâng khuâng
mây chiều vương vấn bên vòm núi 
phủ trắng hồn thương bước ngại ngần
hương thu phơn phớt lan theo gió
mộng đỏ đào nguyên má ửng hồng
tóc xỏa phủ giăng chân trời rộng
nhặt bóng chiều thu tưởng mỹ nhân
hồi tạ quay về chốn phố xưa
chung tay thả gót dưới cơn mưa
trống lòng như đã men say đắm
quyến luyến bờ môi nụ hôn ưa
em xinh má ửng chợt thẹn thùa
mắt nhìn mãi tận cõi xa đua
con tim hòa nhịp mùa thu trước
vọng ảnh thu nầy hương ái lùa
nghìn thu lá khép mộng tan bay
thu nát tình ta hạt đắng cay
em đã sang ngang về bến lạ
giọt hận thu sầu nặng trên vai
ngơ ngẩn đêm thu gió heo may
lác đác mưa ngâu chạnh u hoài
gác hờn lẻ bạn chừng hoang vắng
thao thức canh sầu ai hởi ai

Thứ Hai, 3 tháng 7, 2017

KỸ NIỆM TRƯỜNG SƠN

KỸ NIỆM TRƯỜNG SƠN
-
được tin anh ra tuyến đầu tổ quốc
gót bụi rừng đỏ thẩm bước chân đi
tây trường sơn cày tung bom giặc mỹ
chẳng sờn chân lẫn trái tim màu hồng
-
theo chân anh chiến tuyến trường sơn đông
em dũng cảm khai thông đường tiếp vận
hai con đường song song dài vô tận
đông trường sơn em nhớ tây trường sơn
-
mùa mưa đến hoa ban trắng nhiều hơn
cùng bướm trắng bay lượn vờn thâm thẩm
đoàn xe chuyển xuyên qua muôn ngàn dặm
tải quân lương vào tận chiến trường nam
-
nhớ thuở nao hai đứa học cùng ban
cùng kết ước chi lan xây mộng đẹp
vì chiến tranh tình yêu ta tạm khép
vượt trường sơn nung thép chí căm hờn
-
trường sơn tây ba lô sờn vai thép
hướng vào nam sử chép viết thành thơ
đuổi xăm lăng giử yên chốn cỏi bờ
nêu chí dũng ngàn thu lưu danh tiết
-
trường sơn đông em rạng danh hào kiệt
mở đường đi cho muôn chuyến xe hàng
gió xuân phong hoa trắng rừng bạt ngàn
danh liệt nữ kiên gan thành bia sữ
-
ngày khải hoàn trong niềm vui hôn sự
nắng chan hòa hoa trắng rực nụ cười
ngày đó chắc là ngày ngưng tiếng súng
thay thế vào pháo nổ má hồng tươi
-
hoa trắng trường sơn hương thơm thoát ngửi
mùi thanh thao chẳng khói đạn mịt trời
em e ấp nghiêng vành nón thay lời
niềm hạnh phúc cờ sao bay phất phới
-