Thứ Hai, 9 tháng 10, 2017

Thu trở về

Thu trở về
-
thu trở về ai nhớ ai trông
sắc lan tím anh mong anh đợi
nhặt lá vàng thu gọi cành rơi
giọt lệ nóng nghẹn lời khó tả
-
thu về nhặt lá kết trang thơ
bao nhiêu lá rụng bấy nhiêu chờ
hoa lòng êm ái trôi dĩ vảng
trăng nhớ tàn khuya bóng hửng hờ
-
thu xưa ly biệt màu hoang tím
se thắt bạn vàng khóc sương đêm
áo trắng thuở nào thời đi học
in đậm khắc sâu góc buồng tim
-
mưa ngâu gió lại mảnh thu gầy
người xưa bạn củ đường mây biệt
thu lại bi ai niềm da diết
tê tái thu buồn tha thiết đau
-
áo trắng giờ đây có nhạt nhàu
hương tình vẫn đậm nét xôn sao
nàng đi mang cả trời thu chết
để nhớ để thương mảnh tình đầu
-
gặp em một lần ngàn thu nhớ
thời gian trăn trở bấy thu chờ
ánh mắt nhìn nhau niềm lưu luyến
chiều thu cháy bỏng tuyệt vần thơ
-
cỏ hoa thấm ướt tàn thu mộng
tim mãi rung rung một bóng hồng
cái nhìn khoảnh khắc trong câm lặng
in đậm con tim vạn nhớ mong
-
em vui thu ấm cạnh bên chồng
bao nhiêu thơ nhớ thả trôi sông
thu nay ai khóc tình tan vở
mây tím thu tàn ngấn lệ trong
-
thu nay thu đến thu xa quá
bao lá úa vàng ngập ngỏ hoang
lòng anh như ngở từng thu chết
theo bóng em đi khuất nẻo đàng
-

Tiếc thu

Tiếc thu
thu về nhặt lá kết trang thơ
bao nhiêu lá rụng bấy nhiêu chờ
hoa lòng êm ái trôi dĩ vảng 
trăng nhớ tàn khuya bóng hửng hờ
thu xưa ly biệt màu hoang tím
se thắt bạn vàng khóc sương đêm
áo trắng thuở nào thời đi học
in đậm khắc sâu góc tim nầy
mưa ngâu gió lại mảnh thu gầy
người xưa bạn củ đường mây biệt
thu lại bi ai niềm da diết
tê tái thu buồn tha thiết đau
áo trắng giờ đây có nhạt nhàu
hương tình vẫn đậm nét xôn sao
nàng đi mang cả trời thu chết
để nhớ để thương mảnh tình đầu
gặp em một lần ngàn thu nhớ
thời gian trăn trở bấy thu chờ
ánh mắt nhìn nhau niềm lưu luyến
chiều thu cháy bỏng tuyệt vần thơ
cỏ hoa thấm ướt tàn thu mộng
tim mãi rung rung một bóng hồng
cái nhìn khoảnh khắc trong câm lặng
in đậm con tim vạn nhớ mong
em vui thu ấm cạnh bên chồng
bao nhiêu thơ nhớ thả trôi sông
thu nay ai khóc tình tan vở
mây tím thu tàn ngấn lệ trong
thu nay thu đến thu xa quá
bao lá úa vàng ngập ngỏ hoang
lòng anh như ngở từng thu chết
theo bóng em đi khuất nẻo đàng
giang đầu cơn sóng rẽ sang ngang
cất bước lên thoang giọt lệ tràn
mảnh tình da diết em để lại
để nhớ sầu thương bóng đài trang

THU TÀN

THU TÀN
chiều thu tan nát cõi tình
lá thu ngập lụt tim mình em ơi
mưa thu chan hạt lệ rơi
gió thu xẽ lá mây trời bay bay
đêm thu trăng sáng mộng say
sương thu giọt nhỏ tóc may vai gầy
dầu nàng ở tận chân mây
tình thu thơ gửi mắt nai môi hồng
gió sầu hiu hắt sóng lòng
còn chi êm ái ấm nồng thu qua
thuở nào như bướm vờn hoa
thuở nào say mộng tình ca thu chiều
thuở nào vui thả cánh diều
chiều thu lộng gió liêu xiêu tâm hồn
đắm say nhơ nhớ nụ hôn
dựa lưng dõi mắt môi son rạt rào
diêu tung ngọn gió trời cao
như tinh bay bổng má đào chơi vơi
em ta tình khởi bể khơi
tình cao như núi tơ trời se duyên
hồn say như lạc nước tiên
đam mê hoan lạc bên miền nhân gian
mộng lòng ghi khắc đá vàng
dầu sông có cạn ta nàng chẳng xa

THU TÀN ( tiếp )

THU TÀN ( tiếp )
bổng đâu chiến sự can qua
dứt tình bin rịn lệ nhòa tùng chinh
sa trường chinh chiến linh đinh
nhớ người chỉ biết mơ nhìn trăng treo
xa xa vọng mắt hồn theo
chốn xưa ưu ái nước bèo gặp nhau
mong ngày tan cảnh binh đau
chinh nhân trở gót tay trao nhẫn tình
thu về hiu hoạnh một mình
hồn dâng biển nhớ bóng hình đài trang
thu nay đất nước bình an
chinh nhân quay lại mộng vàng rả tan
chiến tranh ngày tháng điêu tàn
thôn trang giặc chiếm bạn vàng phiêu bay
lối xưa ngập ngụa cỏ may
người xưa mờ mịt tim ray thu sầu
nhà nàng mái ngói trở màu
người dưng xa lạ nhạt nhàu bóng ai
thở thần mơ cánh diều bay
hồn xoay kỹ niệm thở dài thu tang
cõi tình chết lặng nghĩa trang
bơ vơ tim chết thu sang đông sầu
gom mây nhặt gió cơ cầu
tìm trong hư ảo bóng câu qua miền

Thu nhớ

Thu nhớ
gặp em một lần ngàn thu nhớ
thời gian trăn trở bấy thu chờ
ánh mắt nhìn nhau niềm lưu luyến
chiều thu cháy bỏng tuyệt vần thơ
cỏ hoa thấm ướt tàn thu mộng
tim mãi rung rung một bóng hồng
cái nhìn khoảnh khắc trong câm lặng
in đậm con tim vạn nhớ mong
em vui thu ấm cạnh bên chồng
bao nhiêu thơ nhớ thả trôi sông
thu nay ai khóc tình tan vở
mây tím thu tàn ngấn lệ trong
thu nay thu đến thu xa quá
bao lá úa vàng ngập ngỏ hoang
lòng anh như ngở từng thu chết
theo bóng em đi khuất nẻo đàng
mưa ngâu gió lại tiết thu sang
người xưa bạn củ đường mây biệt
thu lại bi ai niềm da diết
tê tái thu buồn tha thiết đau
áo tím giờ đây có nhạt nhàu
hương tình vẫn đậm nét xôn sao
nàng đi mang cả trời thu chết
để nhớ để thương mảnh tình đầu

Thu hồng ( tiếp )

Thu hồng ( tiếp )
muộn màng muôn nổi đớn đau
chữ chờ anh gửi trăng sao bể ngàn
thu nay cánh nhạn lạc đàng
chơ vơ ngọn gió phụ phàng xót xao
vu vơ ngọn gió rì rào
sương vương ngấn lệ hạt nào vương mi
thu xưa bao nổi mê si
lá hoa quấn quít rù rì gió giông
biết rằng em đã có chồng
thuyền em tách bến dòng sông hai bờ
hồng nhan da diết tim chờ
hạt sầu trăng khuyết sao mờ hắt hiu
tình ta tan vở ngậm ngùi
nghe đau đau điếng ngược xuôi cánh chuồng
như trăm ngọn gió thu buồn
hạt thương lắm nổi tự nguồn trào dâng
chén say hồn chếch lâng lâng
lời thơ đọng rớt trong ngần giọt thương
lòng ai tợ bãi chiến trường
ngày nào êm ai nay dường nát tan
bây giờ em đã sang ngang
mà sao cứ nhở như là của anh
thu trao lòng bấy chơn thành
muốn bồng muốn bế một cành hoa tiên
thu về vương nổi u phiền
nhánh hồng chiết gửi bên miền xa xôi
nụ hoa tơi tả héo sầu
tình ta tan vở bèo trôi giữa dòng
thu nay tợ nhở bảo giông
con tim buốt giá má hồng xót xa
em vui hương lửa người ta
còn ai ray rức trăng tà đêm khuya

Thu hồng

Thu hồng
giọt thơ ai oán nảo nùng
đêm thu sương lạnh mưa dầm giá băng
nổi lòng bày tỏ cùng trăng
giọt sầu vương má cũng bằng giọt thương
giang đầu cách bến sông tương
ngọc thơm hoa bưởi má hường ngất ngây
thoảng giờ suối tóc vờn mây
nụ cười hàm tiếu đắm say tim nầy
tình xưa ong lả bướm chầy
nửa vầng trăng vở tháng ngày nhớ nhung
dầu nay xa cách nghìn trùng
dây tơ lở đứt tình chung phủ phàng
chiều thu mây tím giăng ngang
ngậm ngùi xa cách ta nàng thảm đau
mộng vàng tan vở hư hao
sổ lồng con sáo bay cao cuối trời
đắng cay cam chịu rả rời
tình say một cõi quên thời tái tê
người đi chiều lở thu về
còn người ở lại đọa đài đớn đau
phải lòng nhau thuở thu nào
hai ta thương nhớ rạt rào hương xưa
đã yêu hơn bát nước dừa
gừng cay muối mặn ngày vừa sẽ chia
đã từng lệ đắng đêm khuya
bao nhiêu kỹ niệm đường vìa có nhau
chung lòng thương nhớ ngọt ngào
tình ta đẹp tợ chiêm bao giữa đời
kể từ bướm lạ vườn mơi
sắc hoa dường nhở quen hơi bướm tình
canh tàn trăng xế vọng hình
thu nay nàng đã chiết kinh xứ người
trời in mây biếc gió lơi
tình tan trăm mảnh chơi vơi cõi lòng
niềm riêng rời rả thu hồng
qua cầu con sáo sổ lồng bay cao