Thứ Hai, 16 tháng 10, 2017

Chiếc ô duyên nợ

Chiếc ô duyên nợ
-
sao em ghét hạt mưa hôn má 
sao chẳng thương anh đã trao ô 
cạnh bên nhau chung bước mưa đưa 
sao ấm thế hơi nàng trinh nữ
-
giót nước nào giọt thương giọt nhớ
giọt mưa nào giọt ở tóc em
giọt lăn dài đôi má thoa kem
anh hạnh phúc chậm từng giọt nhớ
-
thật bất ngờ cửa lòng chợt mở
mắt nhìn nhau trong mắt nụ cười
em bẻn lẻn vân vê tà áo
anh ngai ngùng thoảng chút hổ ngươi
-
con đường mưa như chỉ hai người
chiếc ô nhỏ nhân duyên muôn thưở
nợ ba sinh chỉ thắm cột đôi
chiếc ô ơi...chiếc ô duyên nợ
-
mỗi độ thu về dạ bồi hồi
điếm từng hạt nhớ giọt mưa ngâu
tương tư gắn kết liền mưa bảo
theo lá vàng rơi lụt nẻo sầu
-
chiếc ô tình ái có còn đâu
ám ảnh tình ta mãi đi thôi
nhớ mùa thu đó mưa tầm tả
tan học đường về em với tôi
-
chung ô chung lối hạt mưa trôi
hơi lạnh con tim dường nóng bỏng
gió thổi tóc xòa má em hồng
chiếc ô duyên nợ ai biết không

Lụa đào

Lụa đào
-
lụa đào phơ phất nắng hồng
bên anh chờ đợi gió lòng lụa rơi 
ngước trông dằn dặt sao trời 
bấy lâu sao tỏ nguyệt dời tri âm
-
vần thơ chưa cạn con tâm
lụa sao phơ phất mưa dầm lụa bay
nhớ về cánh lụa mắt nai
cái môi cái má bờ vai lụa về
-
trông ai cánh lụa si mê
phải chăng lụa đã cận kề mây xa
giờ còn nổi nhớ lụa qua
vần thơ còm cõi ngân hà mông lung
-
tưởng đâu lụa thủy lụa chung
ai ngờ lụa đã vào khung mỹ toàn
hạ sầu ray rức hoa xoan
dày dầu cánh phượng nát tan lụa tình
-
lụa kia hương sắc nguyên trinh
không phai mờ nhạt bóng hình xa xưa
giọt sầu gửi gió lụa đưa
bấy lâu bóng lụa tim ưa tay nào
-
nhìn lụa lòng những nghẹn ngào
vết trăng khuyết nữa hư hao tim nầy
đêm tàn ngóng lụa hồn đây
trở trăn cơn gió lụa bay ngõ nào
-

Hiển thị thêm cảm 

Tháng mười

Tháng mười
-
tháng mười về mong em bên cạnh
nụ hôn nồng tẻ lạnh đêm đông
bỏ tháng ngày xa cách bạn lòng
xóa nhung nhớ má hồng ấm áp
-
tuy hôm nay tiết trời bảo táp
hạt mưa buồn trấn áp trần gian
tận xứ người nhớ bạn đài trang
mong thu cuối nắng tràn tình cảm
-
tháng mười ơi sao mi ảm đạm
chẳng mau về chuốt cạn chén say
cơn quốc biến uất nghẹn đắng cay
nơi hải đảo tim chai sóng cả
-
kìa tàn thu lá vàng bay lả
vội lìa cành chồi lá đâm mầm
đón mùi vị chuyển tiết đông lâm
hòa hơi lạnh se se êm ấm
-
tiết chớm đông in đậm bóng hình
khung cửa sổ lung linh khánh ngọc
tiếng leng keng con tim sẽ dọc
nổi nghẹn ngào ai đọc hàng văn
-
mái trường xưa phảng phất tình thân
trên băng đá hiên sân đôi bóng
tựa bên nhau hơi thở ấm lòng
hương thoảng tóc say trong mắt ngọc
-
lối nhỏ xưa thuở còn đi học
hàng keo xanh trêu chọc đôi ta
đi bên nhau ngắm bướm vờn hoa
môi tìm môi tim hòa chung nhịp
-
tháng mười về trái tim rộn rạo
nhớ về em khẻ dạo cung đàn
khúc nhạc tình chung bạn đài trang
mong xum hợp tình chàng ý thiếp
-
tháng mười nay lòng rung mong đợi
chữ thanh bình hồ hởi niềm vui
tay chung tay quên nổi ngậm ngùi
bỏ xa cách những ngày trăn trở
-
đóa hồng nhung hồ hởi bạn lòng
bên cửa cổng má hồng bẻn lẻn
kỹ niệm xưa còn in lời hẹn
tháng mười về trọn vẹn tình ta
-
anh và em tợ bướm vờn hoa
mong tình cảm chan hòa nhịp thở
tháng mười nay đôi ta rạng rở
pháo nổ dòn mắc cở cô dâu
-
vui bên tai vang lời cầu chúc
sống bên nhau hạnh phúc bạc đầu
em e thẹn đỏ bừng bối rối
nép bên anh tay nắm chặt thôi

Yêu trăng

Yêu trăng
-
một thuở nào mơ trăng lỏa thể
nét thanh tân toát thế ngọc ngà
hồn thu lạnh giữa phố chiều tà
ta tìm lại nàng hoa kỳ mỹ
-
lộng bóng nước ánh trăng thủ thỉ
chàng ơi chàng chung thủy trăng không
hay tim chàng phảng phất trăng hồng
đang chờ đợi men say tình ái
-
giọt lệ trăng lành lạnh ngấn dài
vương khóe mắt u sầu trăng đấy
vóc trăng gầy tợ liểu phất phơ
nổi đau xót trăng hờn lệ chảy
-
ngắm trăng buồn sao khuya múa nhảy
bản tình ca trên dãy ngân hà
ôm nàng trăng khiểu vủ muôn hoa
trong vòng tay xiết chặt bóng hình
-
lòng u tưởng nàng tình trăng mộng
tay trong tay đi trong gió lộng
nụ hôn nồng trao tặng trên môi
như tặng cả trái tim nóng bỏng
-
trăng nhở nghiêng tình vẫn mặn nồng
chén quan tái say má trăng hồng
say người tình nhỏ ánh trăng gầy
say đình ái non mây khát vọng
-
thi nhân lảng man trái tim đông
ngắm trăng và ngắm cả dòng sông
say trăng quá trầm mình tự tử
chết mĩm cười ôm ánh trăng trong
-
trăng lỏa thể sắc hồng muôn ánh
hồn thi nhân chấp cánh trăng khuya
ôm trăng lòng những mơ vìa
tình chồng vợ trúc mai nặng nợ
-
trăng nguồn hơi thở mối tình si
nâng chun rượu hồn đi ngất ngưởng
vạn lần thương muôn vạn lần thương
trăng đẹp thế ôm trăng vào mộng
-
tình thi nhân và nàng trăng trong
thật tuyêt dài mãi tận hư không
từ ngàn xưa đến lại hôm nay
vẫn gắng chặt tình nghĩa trăng hồng

Đồi cát hoang

Đồi cát hoang
-
ai thơ thẩn trên đồi hoang cát trắng
nắng vương buồn ve vản bước chân ai
trời sang thu hòa quyện khách trang đài
lang thang bước dấu chân dài trên cát
-
rừng hoa cát cuộn hồn bay bàng bạc
dạo cung đàn lưu lạc dấu chân xưa
ai ngơ ngẩn làn cát trắng đu đưa
gởi theo gió mảnh hồn đơn lành lạnh
-
ai đứng lặng giữa đồi hoang cát trắng
dấu chân buồn ai dẫm bước chân tôi
từng bước in trong cõi mộng xa xôi
như run rẫy giữa sóng ngàn biển cả
-
màu cát trắng lung linh vương nắng lạ
ướp hồn tôi lả chả ngấn lệ vương
phút chia ly vương vấn cát bụi đường
hoài niệm cũ mịt mờ trong dĩ vảng
-
hồn bâng khuâng dưới chân đồi cát ấy
nắng se lòng hạt cát trắng lung linh
tít trên cao mây xanh bay lờ lửng
giữa trời trong nắng gọi cát hồn sầu
-
hoa cát cuộn thành hình theo gió thổi
biển vổ lòng ngõ tối dấu chân xưa
vang đâu đây nàng cát trắng nô đùa
theo cơn gió mảnh hồn câm rờn rợn
-
đồi cát trắng mảnh tình vừa chấp chớn
dấu than buồn đùa cợt mảnh tình tôi
từng bước chân trong cõi mộng xa xôi
như gợi lại tình sầu đồi cát lạnh
-
tim run rẩy trong cõi đời bất hạnh
hạt cát tình chấp cánh gió muôn phương
trăng thu buồn da diết cát nhớ thương
hoài niệm củ còn vương trong ký ức
-
đồi cát hoang bên sóng ngàn rạo rực
vổ vào bờ thao thức giữa đêm thu
dấu chân ai còn vương chút mờ lu
nhưng vẫn gợi bao ngày ta chung bước
-
đồi cát ôi ẩn tình muôn kiếp trước
bóng giai nhân thấp thoáng bước phiêu linh
sóng vổ bờ san phả dấu chân in
còn chăng ấy chuyện tình không phai nhạt
-

Con tim sỏi đá

Con tim sỏi đá
gió ngàn thông gọi đỉnh cao
tình lên phố núi má đào ửng say
thu về trút cả mưa dai
em xinh xứ lạnh đọa đài tim ai
nét thu phố xá mày ngài
hồ thu soi ánh trăng gầy trang nghiêm
nhớ thu chung bước thảo nhiên
gió nâng tà áo vườn thiền tơ duyên
bên em ngày ấy nước tiên
nụ hôn vô niệm môi viền lâng lang
thu nay xứ lạnh tình mang
còn chăng thu héo trăng tàn đêm thâu
thu nay hiu quạnh thu sầu
lộng nhìn sóng nước tim xao má hường
cánh hồng giờ tận xa phương
còn chăng viên sõi nhớ thương tim buồn
gió ngàn trút giận mưa tuông
phố xưa đường vắng héo huông vỏ vàng
anh là viên đá giữa đàng
lở vương lở vấn bóng nàng thuở nao
biết yêu từ thuở thu nào
dầu tim rong bám hư hao bóng hình
vọt vàng viên đá lòng anh
trăng khuya hờ hẳng một cành hoa khôi
xứ người ở tận nơi đâu
biết chăng quê củ chén sầu ai mang
đá anh chợt nổi xốn xang
yêu người in đậm hình nàng trong tim
rong rêu một thuở vương tìm
con tim sỏi đá nổi niềm tim anh
xứ người xa tít trời xanh
ôm bao ưu ái anh dành riêng ai
rừng thông đá bổng chông gai
đỉnh cao nghiều nghiệu nắng chai tình nàng
ngõ xưa cỏ úa ghim đàng
gió ngàn xao xát lá vàng bay xa
giờ nhìn sóng nước chiều tà
bên hồ than thở còn ta một mình
đèn khuya in bóng tạo hình
nhở như em đã chúng tình có đôi
cỗng trường khép kín từ lâu
mơ tìm tà áo trắng nào xa xâm
thoạt nhiên ưu niệm tự tâm
tim anh hóa đá chai bầm từ đây
đá anh chợt thấy tim gầy
biết yêu ai đó có hay chăng nào
lối xưa trơ trọi trăng vào
vọng trên khung cửa má đào trong tim

Đá biết yêu

Đá biết yêu
anh là đá trên cánh đồng dong ruổi
vẫn mơ em say đắm lúc trời chiều
nén tym gầy trãi rộng cỏ xanh rêu
dầu tim đá vẫn in hình mỹ nử
hòn đá anh lăn qua cơn sóng dữ
dạt bên bờ ngậm hai chữ đắng cay
những rong rêu đeo bám dáng trang đài
tim của đá mơ ngày câu loan phụng
đêm mịt mờ trăn trở những mong lung
em mỹ nữ họa cùng rong rêu bám
dưới trăng huyền ảm đạm bóng tiên nương
đau xót nhở đá anh tim hoài tưởng
rong rêu yêu chớ cười anh đá ngượng
muốn mong chờ rêu nở cánh hoa xinh
để con tim chung đập một nhịp tình
hòa với gió bình minh bừng sáng lang