Thứ Ba, 11 tháng 9, 2018

Ước

Ước
-
anh ước chi cây nọ liền nhau
hoa ưu ái nổi vui thành nguyện
một mối tình êm nhu như truyện
duyên nợ thành kết chỉ tơ hồng
-
anh ước thế mênh mông dâu bể
biết nên duyên chợt kể ai nghe
chỉ hàng cây cùng với lủ ve
chia sẽ nổi cảm thông anh vậy
-
em có nghe và em có thấy
biết làm sao tình ấy keo sơn
hay chỉ là giấc mộng gió vờn
thoáng chút đã vi vu vụt biến
-
em biết chăng đêm trường lưu luyến
nhớ về em nhớ cả dòng thơ
anh ước trong mơ tim nức nở
phải chăng em hơi thở lòng anh

Cỏ hồng

Cỏ hồng
cỏ hồng theo gió xuân đưa
chong chênh ngọn sóng tình ưa dạt dào
nhớ ai lệ đọng tim đau
vần thơ chẻ nữa trăng vào hiên thưa
tình anh theo gió nhắn đưa
trên trang fb sớm trưa nặng tình
gió tình anh viết riêng mình
đêm khuya ai đó nghỉ tình mở xem
vần com chữ thích tình em
vườn hồng rực nắng cỏ chen lối vào
hỏi rằng ngỏ nhỏ hôm nào
nay còn mở cửa hay rào tường cao
sầu dài dài mải rượu đào
thương ai thương mãi ai nào biết không
câu thơ có viết lòng vòng
vẫn là chữ ái mặn nồng em yêu
gió thu gió thổi hiu hiu
thổi tình ta lại một chiều phùng lai
chơn tình ta kết lâu nay
càng thân thân nữa niềm say bóng nàng
một mai tình dẫu bẻ bàng
vẫn còn hương ái trăng tàn thềm xuân
còn tình ta với gió trăng
còn trang thơ nhớ họa vần đêm thâu

Chều thu

Chều thu
chiều thu mây tím bay giăng
lá thu rơi rụng phải chăng thu buồn
nhớ người xưa củ sầu tuông
giọt mưa thu ấy ngập nguồn tâm tư
heo may hiu hắt buồn rươi
lạnh hồn gác trọ chơi vơi nổi lòng
thu buồn ngấn lệ lưng tròng
em ơi anh chết môi hồng em đây
thu về vóc liểu vai gầy
chôn sâu nổi nhớ ai nầy trăng khuya
mây bay xa tít mơ vìa
tượng hình mỹ nữ khôn lìa con tim
ghét thu sao cứ mưa thêm
hạt mưa loan ướt khó kìm lệ rơi
mưa thu lạnh buốt ngoài trời
mưa tình ngập lụt rả rời tâm can
ghét mưa ghét cả thu sang
ghét cơn gió lạ đưa nàng bay xa
chiều thu ngân ngấn cánh hoa
nhở nhường con sáo lượn là hồn thơ

Em đi tìm

Em đi tìm
em đi tìm ngôi nhà màu tím
tím từ tim tím lịm linh hồn
bước chân hoang rủ rười hoàng hôn
tìm khe nắng cuối thôn le lói
em đi tìm lúa vàng sáng chói
anh nông dân rắn rỏi hồn nhiên
đổ mồ hôi chẳng gợn u phiền
bên thôn nữ diệu hiền duyên dáng
em đi tìm cả vầng trăng sáng
bên dòng sông thấp thoáng thuyền nan
bên bến nước cỏi còm lạnh lẻo
đã từng ghi ký ức xa xâm
em đi tìm ánh mắt trăng rằm
của thương nhớ bao năm mẹ đợi
em đi tìm nổi nhớ chơi vơi
ngày thuở bé à ơi ru ngủ
em đi tìm lòng luôn nhắn nhủ
đi tim về ký ức xa xưa
ngày qua ngày in khắc trăng thưa
bao hoài niệm trong tim dỉ dảng
em đi tìm sóng tình biển rạng
ngọn gió ngàn bậu bạn mây thương
em tim chưa ký ức vấn vương
giàn thiên lý người thương chờ đợi
em đi tìm bóng hình ký gửi
tận con tim nhắc nhở nổi buồn
giọt thời gian dầu có mưa tuôn
không phai nhạt ngõ hồn tê buốt

Tự tình khúc

Tự tình khúc
xuân hởi gió trêu tà áo tím
trên giàn hoa bí đón xuân sang
tầm xuân biên biết màu xanh ngát
mấy dậm trường tình khối duyên mang
.
trăng sao đắm đuối trong sương nhạt
rực cánh mai vàng ngát gió xuân
tuổi đời chồng chất hoàn tay trắng
dạ nổi bâng khuâng phận cơ hàn
.
những muốn sang nhà xum hợp mặt
ngại ngần hai chữ khó đeo mang
công danh phía trước còn u ám
cam phận làm công dám thở than
.
đành phải làm thinh nổi nhớ nhiều
để nghe tim khóc tình câm lặng
dầu cả lòng tôi một màu trăng
đơn phương da diết mỹ nhân lòng
.
chỉ biết mình tôi thương nhớ thương
nhớ lên cánh nhớ nụ môi hường
đêm về e ngại tơ vương vấn
một mảnh hồng nhan cuối đoạn đường
.
cô liêu trơ cảnh bên trời hiếu
mẹ góa da nhăn lúc xế chiều
trách nhiêm đôi vai oằn hơi thở
thương người chữ hiếu vỗ sao kêu
.
đến nay như đã mấy xuân thêu
nhớ bạn văn thơ bấy cũng nhiều
gom hương quỳnh nở đêm khuya lụn
chờ đợi hồn xuân dậy sóng triều
.
trên dòng fb nào ai hiểu
hoa bí trổ vàng giọt lệ yêu
hởi người có biết tình tri kỹ
dào dạt hương quỳnh cánh gió xiêu

Hiển thị thêm cảm xúc

Chiều thu

Chiều thu
chiều hôm nay hồn đơn sao hoang vắng
tôi ước ao được ngấm bóng người xưa
một lần thôi dầu biết chẳng có thừa
bởi duyên phận bẻ bàng trong kiếp sống
tôi chợt tỉnh đây thật hay nằm mộng
ngấn hoa yêu bên trang blog hiện về
vẫn đượm màu trinh khiết thuở thuở đê mê
sưởi ấm lại hồn tôi bao năm tháng
entry nầy dành cho ai thời dĩ vảng
giờ post lại ghi dấu bóng người xưa
dầu chiều thu trời có đổ mưa thưa
vẫn thấy ấm tình tôi trong ký ức
cám ơn người vần thơ vương nét mực
màu trinh nguyên ray rức tháng năm xưa
hương thơ nhẹ rỉ rã trắng cơn mưa
khơi dỉ vảng trong hồn thơ miên viển
gánh hành trang bến đời nhiều lưu luyến
bụi thời gian phủ lấp tuổi mộng hồng
tôi một mình dong ruổi chốn mênh mông
khi hụp lặn giữa biển đời sóng gió
màu áo trắng không tàn phai tâm nó
mỗi khi buồn tôi mơ vọng mưa rơi
ngược thời gian theo dĩ vảng dòng đời
tôi nhớ lại áo trắng thời đi học
chiều thu nay lặng nhìn bên xóm vắng
chiếc cầu nghiêng nắng rắc lối xanh mờ
sợi nắng vàng quyện khói trắng vương tơ
tiếng chim hót trên nhành cau lảnh lót
hương lúa chín vọng đồng lang man mác
hàng dừa reo nặng trĩu trái đong đưa
mây nhở buồn bay chậm giữa trời trưa
lối mòn nhỏ thuở xưa chừng vương vấn
con kênh lặng cỏ vờn hoa chen lẫn
màu trong xanh hờ hửng chảy xuôi dòng
bờ kênh ấy say lòng trong giấc mộng
sóng vai kề đôi bóng thả hồn trôi
chiều thu nao in sâu vào ký ức
nét nguyên sơ ray rức trái tim son
dòng thời gian đậm lại mảnh tình con
dư âm vọng đam mê chiều thu lạnh
kỹ niệm xưa trong tâm dường muôn thuở
chẳng phai nhòa ký ức thuở nguyên sơ
dầu hôm nay hai đứa rẻ duyên tơ
chiều thu đến tình như bừng sống lại

Hiển thị thêm cảm xúc

Thứ Bảy, 1 tháng 9, 2018

Buồng chuối

Buồng chuối
-
chuối anh nhỏ trái em ơi
để xem để ngắm để lời nhớ nhung
anh trồng bên cạnh cội tùng
lung lay cơn gió chuối bùng lang thang
-
biết rằng rào dậu nhà nàng
chuối anh lại tọt sang ngang hởi trời
chuối anh trái nhỏ ngọt lời
một mai nó chín em thời có ăn
-
nhớ người bên cạnh bón chăm
sẽ chia ít nải tình thâm ấm tình
nhà em phong cách nghiêm minh
anh đây chẳng dám băng trình sang đâu
-
gia phong nức tiếng từ lâu
thầy me nghiêm khắc anh đâu dám lần
biết em phong tú mỹ nhân
tư dung nề nếp muôn phần đẹp xinh
-
thầm thương lén liếc trộm nhìn
nửa đêm thao thức bóng hình giai nhân
chuối ơi sao chuối hại thân
đất nhà không ở chen chân đất người
-
nói ra sợ thiên hạ cười
tiếc chuối lòng những buồn rươi chuổi lòng
muốn chặt cây chuối hư không
sợ vương ánh mắt má hồng hương lân
-
chuối ơi sao chuối hư thân
lang thang buồng bỏ bên sân nhà nàng
một mai mưa gió phủ phàng
nhở khuya ốm lạnh ai mang chăm mày
-
nhà nàng cắt cớ để đây
cho anh tiếc chuối sang ngay cầu tình
hay ơi duyên nợ chúng mình
khiến cho buồng chuối kết minh châu trần
-
ngẩn ngơ ngẫm nghỉ vần lân
chuối anh nhỏ trái tài lanh sang rào
thương chuối thương quá biết sao
thôi đành nhắm mắt phó vào hương lang
-
chờ khi buồng chuối chín vàng
nàng ơi có hái nhẹ nhàng giùm anh
gió đưa chuối chín giáp ranh
hương phang thanh thoảng tình anh rộn rào
-
nửa đêm trở giấc chiêm bao
tiếng êm như lụa ai nào bên tai
chuối anh em đưa lại này
tình em đưa cả anh rày nhận không
-
phòng đơn vụt thoáng bóng hồng
mùi hương phơn phớt ấm nồng làm sao
giựt mình mới biết chiêm bao
chuối mi gây bảo má đào giai nhân
-
sáng ra đứng tựa hiên sân
bên kia vang tiếng chuối anh chín nè
anh sang cắt chuối đem về
nhớ tình săn sóc cận kề hương lân
-
thầy me em nói ở gần
chuối nơ nó chín tình càng thêm thân
vô tình buồng chuối hiên sân
bắt cầu duyên ái mỹ nhân thi hào
-