Thứ Tư, 17 tháng 10, 2018

Đồi cát hoang

Đồi cát hoang
-
ai thơ thẩn trên đồi hoang cát trắng
nắng vương buồn ve vản bước chân ai
trời sang thu hòa quyện khách trang đài
lang thang bước dấu chân dài trên cát
-
rừng hoa cát cuộn hồn bay bàng bạc
dạo cung đàn lưu lạc dấu chân xưa
ai ngơ ngẩn làn cát trắng đu đưa
gởi theo gió mảnh hồn đơn lành lạnh
-
ai đứng lặng giữa đồi hoang cát trắng
dấu chân buồn ai dẫm bước chân tôi
từng bước in trong cõi mộng xa xôi
như run rẫy giữa sóng ngàn biển cả
-
màu cát trắng lung linh vương nắng lạ
ướp hồn tôi lả chả ngấn lệ vương
phút chia ly vương vấn cát bụi đường
hoài niệm cũ mịt mờ trong dĩ vảng
-
hồn bâng khuâng dưới chân đồi cát ấy
nắng se lòng hạt cát trắng lung linh
tít trên cao mây xanh bay lờ lửng
giữa trời trong nắng gọi cát hồn sầu
-
hoa cát cuộn thành hình theo gió thổi
biển vổ lòng ngõ tối dấu chân xưa
vang đâu đây nàng cát trắng nô đùa
theo cơn gió mảnh hồn câm rờn rợn
-
đồi cát trắng mảnh tình vừa chấp chớn
dấu than buồn đùa cợt mảnh tình tôi
từng bước chân trong cõi mộng xa xôi
như gợi lại tình sầu đồi cát lạnh
-
tim run rẩy trong cõi đời bất hạnh
hạt cát tình chấp cánh gió muôn phương
trăng thu buồn da diết cát nhớ thương
hoài niệm củ còn vương trong ký ức
-
đồi cát hoang bên sóng ngàn rạo rực
vổ vào bờ thao thức giữa đêm thu
dấu chân ai còn vương chút mờ lu
nhưng vẫn gợi bao ngày ta chung bước
-
đồi cát ôi ẩn tình muôn kiếp trước
bóng giai nhân thấp thoáng bước phiêu linh
sóng vổ bờ san phả dấu chân in
còn chăng ấy chuyện tình không phai nhạt
-

Đợi chờ

Đợi chờ
rượu sầu chưa niếm mà say
tim sầu nhoi nhói hình hài người xưa
tình hoa đông lại mưa thưa
tương tư người hởi như vừa chớm thu
nữa khuya gương ngọc ưu tư
thềm hương sương đọng giọt từ trong tim
nổi sầu vô cớ trăng huyền
phòng hoa gối cặp nhân duyên chưa tròn
đợi chờ hai chữ tình son
châu về hợp phố mõi mòn người ơi
đam mê trả lại cho đời
còn đâu hoa bướm thủa thời mới quen
trang thơ trãi đọc trước đèn
như in vóc tuyết hương sen lướt ngàn
mơ màng gió lộng tưởng nàng
người hoa muôn thuở mộng vàng tình nhân
đông về biến ảo phong vân
người đi sao lặng con chăng nổi buồn
ngoài trời bổng trút mưa tuôn
hạt mưa ào ạt gió luồn vào tim
nhớ ai thao thức trăng đêm
giọt châu tròn giọt lệ viền mắt hoen
dế than rên rỉ sang hèn
trơ trơ tượng đá màu đen trong lòng

Yêu trăng

Yêu trăng
-
một thuở nào mơ trăng lỏa thể
nét thanh tân toát thế ngọc ngà
hồn thu lạnh giữa phố chiều tà
ta tìm lại nàng hoa kỳ mỹ
-
lộng bóng nước ánh trăng thủ thỉ
chàng ơi chàng chung thủy trăng không
hay tim chàng phảng phất trăng hồng
đang chờ đợi men say tình ái
-
giọt lệ trăng lành lạnh ngấn dài
vương khóe mắt u sầu trăng đấy
vóc trăng gầy tợ liểu phất phơ
nổi đau xót trăng hờn lệ chảy
-
ngắm trăng buồn sao khuya múa nhảy
bản tình ca trên dãy ngân hà
ôm nàng trăng khiểu vủ muôn hoa
trong vòng tay xiết chặt bóng hình
-
lòng u tưởng nàng tình trăng mộng
tay trong tay đi trong gió lộng
nụ hôn nồng trao tặng trên môi
như tặng cả trái tim nóng bỏng
-
trăng nhở nghiêng tình vẫn mặn nồng
chén quan tái say má trăng hồng
say người tình nhỏ ánh trăng gầy
say đình ái non mây khát vọng
-
thi nhân lảng man trái tim đông
ngắm trăng và ngắm cả dòng sông
say trăng quá trầm mình tự tử
chết mĩm cười ôm ánh trăng trong
-
trăng lỏa thể sắc hồng muôn ánh
hồn thi nhân chấp cánh trăng khuya
ôm trăng lòng những mơ vìa
tình chồng vợ trúc mai nặng nợ
-
trăng nguồn hơi thở mối tình si
nâng chun rượu hồn đi ngất ngưởng
vạn lần thương muôn vạn lần thương
trăng đẹp thế ôm trăng vào mộng
-
tình thi nhân và nàng trăng trong
thật tuyêt dài mãi tận hư không
từ ngàn xưa đến lại hôm nay
vẫn gắng chặt tình nghĩa trăng hồng

Họa lại lụa đào

Họa lại lụa đào
xứ người dằn dặt nhớ quê
mượn trang nhật ký vọng về cố hương
lụa đào phất phơ má hường 
thuyền quyên hoài mộng chiều vương bến tình
nét trang đài cát in hình
vần thơ lưu dấu lung linh lệ nhòa
duyên xưa phỉ thúy thời xa
ngàn mai mấy nẻo phù hoa sớm tàn
lầu son gác tía mộng vàng
nhốt chân dáng ngọc hồn sang gió ngàn
lụa đào tơ ấy mịm màng
tuy còn son sắc tim tàn theo trăng
ngược dòng lướt sóng mây giăng
an nhiên rẽ ngọn bụi trần thế nhân
cánh môi phơn phớt hôn tân
một thời hoa phượng tình thân học trò
tan trường chung bước hẹn hò
lối tình mở ngõ con đò ngàn khê
lụa đào rợi lệ bên lề
nợ duyên bỗng chốc rẽ về đôi phương
xa thì nhớ mộng vô thường
gần trong gang tấc hai đường hai nơi
lụa em lưu lạc xứ người
tình em còn gửi nụ cười tình chung
lụa đào nhớ khách anh hùng
cái môi cái má bảo bùng người ta
ước chi cánh lụa nở hoa
vui loan hiệp phụng đôi ta chan hòa
e chi lòng dạ người ta
vẫn thương vẫn tiếc thân hoa xứ người
blog đây tình vẫn tuyệt vời
đưa trên ngọn bút tỏ lời nhớ nhung

Chiếc ô tình

Chiếc ô tình
mưa thu vần vũ giọt mưa sầu
đứng lặng nhà em chết hồn tôi
cửa đóng then cài hai khóa bóp 
buồn dâng ô nọ gợi tình sâu
em bảo rằng thôi không khóa blog
cớ chi nghẹn mất cổng vườn hồng
nhân mưa buồn bả nhìn bong bóng
chợt nhớ ngày nao họa ô tình
chiếc ô lưu luyến bao mộng đẹp
tay ngà nắm chặt mắt lung linh
bên nhau hơi ấm ngất men tình
quên cả đêm dài trăng khuyết chinh
mỗi lần nghe mưa đổ hiên song
tự nhiên cảm giác buồn mênh mông
nhớ ai tim buốt dường kim nhọn
hòa quyện hư không trắng xóa lòng
bài thơ xưa củ tình sâu nặng
viết lại gơi lên mối tình căm
ai có hiểu chăng tình xưa củ
họa đối thơ văn chiếc ô nồng
xin gửi em chiếc ô duyên nợ
tuy không tạn mặt lòng vẫn chờ
mỗi khi mưa đến tim ray rức
chợt nhớ nàng thơ nổi ngẩn ngờ
chiếc ô ngày ấy mình trừu tượng
trong án văn chương blog vấn vương
đường vắng tim dường hoa nở mộng
bên kia trang blog má em hồng
chiếc ô vụt biến màu nhung nhớ
màu hồng xinh mộng bờ môi cong
tim anh rạo rực theo con chữ
theo dòng thơ họa em biết không
nay lại tàn thu núp hiên song
nhớ người xưa ấy dậy sóng lòng
chiếc ô còn đấy người đâu mất
ngấn lệ loan nhòa hạt mưa trong

Chiếc ô tình (tiếp )

Chiếc ô tình (tiếp )
mỗi độ thu về dạ bồi hồi
điếm từng hạt nhớ giọt mưa ngâu
tương tư gắn kết liền mưa bảo 
theo lá vàng rơi lụt nẻo sầu
chiếc ô tình ái có còn đâu
ám ảnh tình ta mãi đi thôi
nhớ mùa thu đó mưa tầm tả
tan học đường về em với tôi
chung ô chung lối hạt mưa trôi
hơi lạnh con tim dường nóng bỏng
gió thổi tóc xòa má em hồng
chiếc ô duyên nợ ai biết không
sao em ghét chàng mưa hôn má
sao chẳng thương anh đã trao ô
cạnh bên nhau chung bước mưa đưa
sao ấm thế hơi nàng trinh nữ
giót nước nào giọt thương giọt nhớ
giọt mưa nào giọt ở tóc em
giọt lăn dài đôi má thoa kem
anh hạnh phúc chậm từng giọt nhớ
thật bất ngờ cửa lòng chợt mở
mắt nhìn nhau trong mắt nụ cười
em bẻn lẻn vân vê tà áo
anh ngai ngùng thoảng chút hổ ngươi
con đường mưa như chỉ hai người
chiếc ô nhỏ nhân duyên muôn thưở
nợ ba sinh chỉ thắm cột đôi
chiếc ô tình chiếc ô duyên nợ

Lụa đào

Lụa đào
-
lụa đào phơ phất nắng hồng
bên anh chờ đợi gió lòng lụa rơi 
ngước trông dằn dặt sao trời 
bấy lâu sao tỏ nguyệt dời tri âm
-
vần thơ chưa cạn con tâm
lụa sao phơ phất mưa dầm lụa bay
nhớ về cánh lụa mắt nai
cái môi cái má bờ vai lụa về
-
trông ai cánh lụa si mê
phải chăng lụa đã cận kề mây xa
giờ còn nổi nhớ lụa qua
vần thơ còm cõi ngân hà mông lung
-
tưởng đâu lụa thủy lụa chung
ai ngờ lụa đã vào khung mỹ toàn
hạ sầu ray rức hoa xoan
dày dầu cánh phượng nát tan lụa tình
-
lụa kia hương sắc nguyên trinh
không phai mờ nhạt bóng hình xa xưa
giọt sầu gửi gió lụa đưa
bấy lâu bóng lụa tim ưa tay nào
-
nhìn lụa lòng những nghẹn ngào
vết trăng khuyết nữa hư hao tim nầy
đêm tàn ngóng lụa hồn đây
trở trăn cơn gió lụa bay ngõ nào
-