Thứ Sáu, 27 tháng 2, 2015

nụ hoa xuân

nụ hoa xuân

trời cao kia còn mây xanh thẩm
đất thấp nầy ai dẩm lá vàng
nhở chữ yêu đã gửi gió mang
ôm thắt thỏm trăng tàn trông nhạn

hoa buổi sáng sương khuya lóng lánh
bướm vờn hoa bướm thoáng thương hoa
nọ cành xa sơn ca có cặp
chạnh riêng mình lạnh tấp cô đơn

nợ duyên trao chuốt lấy chữ hờn
sánh hồng loan tợ cuội hắng nga
chỉ nhìn xa chạnh cảm tim ra
nào thổ lộ hương yêu nghẹt lối

người ấy bảo cao sang bảo bối
dáng trâm đài thế phiệt gia phong
nụ hoa xuân lá ngọc vàng ròng
dành để ngấm lặng im tim nhói

muốn bước tới bao điều muốn nói
biết ai kìa diệu vọi cao sang
đành âm thầm nuốt nét thương nàng
cho gió lạnh thổi vào tim lạnh

CHIỀU XUÂN

CHIỀU XUÂN

chiều xuân con én đưa tin
đắng cay nên nghĩa chữ tình nên thương
xuân xưa yêu má em hường
yêu môi mộng chín yêu nhường tóc đen

xuân nay yêu chén trà sen
yêu đôi tay ngọc yêu em hơn nhiều
gió xuân phớt má mây chiều
mưa xuân thấm mát dáng kiều đam mê

bềnh bồng biển sóng xuân kề
mắt xanh biên biếc bốn bề lao xao
chiều xuân gót ngọc dạt dào
đường thơ chớm gọi má đào chơi vơi

hương trinh thơm ngát em ơi
muốn thơm cái tóc cái môi hửu tình
xuân thêu một cõi linh chinh
mảnh mai một cánh in hình người dưng

bao nhiêu thương nhớ mấy chừng
người dưng thấp thỏm tim rung bởi nào
hay chăng bị bỏ bùa vào
lang thang nổi nhớ má đào cưu mang

trùng dương vổ sóng tim can
nghe đau đau nhói gọi nàng xuân yêu
bóng đi bóng ở hiên chiều
lá rơi như tưởng xuân kiều bên chân

chờ nhau ngày hóa thành năm
hoa mai rơi rụng tưởng chừng bóng em
tơ duyên đâu đã dành riêng
cội tùng cành liểu nghiêng nghiêng vai gầy

dẩu là gió dẩu là mây
chiều xuân mong đợi tình nầy trúc mai
trói anh với kẻ mày ngài
phải lòng nhau đấy xuân nầy nên duyên

cầm tay nhìn lặng tình quên
chiều xuân gió thổi nàng tiên vào lòng
thương hau gửi nụ xuân hồng
hoa reo khoe sắc mặn nồng gió xuân

Thứ Tư, 25 tháng 2, 2015

xuân vắng em ( tiếp )

xuân vắng em  ( tiếp )

xuân đã qua rồi xuân vẫn còn
trăng thề biển hẹn chữ sắt son
em ở bên chồng lo phận vợ
anh buồn tiếc mãi mảnh trăng non

xuân nầy thả bước trở lại quê
nhớ chuyện ngày xưa sao tái tê
em giờ như đã hoa thu nở
còn đâu ngày ấy tóc mây thề

lối nhỏ nhà em chừng xích lại
nhớ em chân bước vô tình lai
con tim nhoi nhói hình em đó
chợt buốt chợt đau em có hay

từ dạo em đi đi lấy chồng
anh cũng đi theo tiếng núi sông
nhớ em anh vùi vào công vụ
sao lòng vẫn mơ cánh hoa hồng

nàng xuân ngày ấy đã theo chồng
còn lại trong anh nổi nhớ mong
em lên xe hoa lòng tan nát
anh đây anh cũng nát theo lòng

em vui gượng ấy cạnh bên chồng
bao nhiêu thơ nhớ thả trôi sông
xuân nay xuân khóc tình tan vở
cánh liểu héo sầu ngấn lệ trong

xuân nay xuân đến khắp mọi nhà
cây lá đâm chồi mai trổ hoa
lòng anh như ngở con tim chết
nhớ mãi người xưa mắt lệ nhòa

Thứ Ba, 24 tháng 2, 2015

xuân vắng em

xuân vắng em

biết nhau từ thuở xuân nào
trải bao đào nở nghẹn ngào con tim
xuân về tình nhở sương đêm
cành mai trổ muộn chia phiền với ta

nổi buồn trơ đá xuân qua
thay bằng hạt lệ nhạt nhòa gió xuân
phố hoa người hội vui ngần
riêng tôi dỏi mắt đi tầm cố nhân

nhành hồng lịm chết trong tâm
xuân về tôi nhở tháng năm mưa dầm
phải chăng mùa nhớ tri âm
người ơi hoài vọng thì thầm gió xuân

thuở nào nóng bỏng hôn tân
lửa tình nghi ngút nhạc ngân bên lòng
xuân nầy người đã sang sông
nhìn hoa mai nở bóng hồng xa bay

nổi buồn xuân chết tim ray
hồng nhan muôn thuở đọa đài trong tim
nơi xa em nhớ không em
xuân nay anh lại bên thềm buồn thêm

xuân nầy sao lại vắng em
anh theo hạt nắng đi tìm đào hoa
đào hoa rực đỏ vườn hoa
xuân sao thiếu gió em ta đâu rồi

tóc xuân phất phới mây trôi
má em phơn phớt tô màu sắc xuân
xuân nầy lệ nóng lăn lăn
trái tim se buốt khô cằn gió khuya

xuân sao buồn bả ai kia
đêm xuân ngơ ngác sẽ chia trăng hờn
phố xuân tẻ nhạt cung đờn
người qua lại tưởng bóng vờn đuổi mây

em ơi xuân thể xuân gầy
lòng xuân nhẹ thể tim nầy khuyết danh
hình dung đôi mắt tròn xanh
nụ hoa hàm tiếu yến oanh thuở nào

xuân về rượu đắng thế nao
thiếu em xuân lại lạnh sao đông hàn
ngoài hiên mai trổ rực vàng
lòng anh lạnh lẻo bẻ bàng chẳng vui

xuân nay sao những ngậm ngùi
dáng xuân u ẩn như vùi gió đông
xuân về lòng những nhở lòng
hoa đào rực nở má hồng xa xôi

gió xuân cuốn lá mây trôi
hạt xuân da diết nổi sầu lên trăng
sương khuya còn đọng ghế băng
nụ hôn phảng phất ta nàng thuở nao

tóc em vương lại hoa đào
tình em bay mất ngỏ nào xuân qua
sợi thương sợi nhớ thiết tha
xuân nay trống vắng tình ta xuân buồn

Xem trăng

Xem trăng

Xem trăng người ngở trăng liềm
thật ra trăng vẫn tròn liền đấy thôi
vầng trăng ai nở xẻ đôi
treo trăng lơ lững đơn côi buông mành

đêm nay gió mát trăng thanh
vì đâu thuyền lại tròng trành không yên
ngắm trăng cũng phải tùy duyên
nhở khi mây khuất vẹn nguyên không còn

nhà ai gác tía lầu son
nhà em thanh vắng trăng tròn sáng soi
thời gian vun vút như thoi
em ngồi gom góp dăm đôi thơ lòng

ve kêu phượng đỏ bên sông
xuân qua hạ đến rêu phong thêm dầy
tình thân ta mãi đong đầy
cũng là gom góp tháng ngày truân chuyên

dừng chân ghé bến hàn quyên
nâng ly rượu nhạt bên thuyền họa thi
nổi buồn ta gởi vào thơ
nàng thơ giữ lấy ta thời nhẹ tênh

nổi sầu nổi nhớ chông chênh
ta mang ra hết để lên làm mồi
nhâm nhi ta chén lần hồi
say say tỉnh tỉnh cho trôi nổi lòng.
AT

QM họa lại xem trăng với AT

làm sao nhốt được mảnh trăng gầy
sóng lệ giai nhân chớm đã say
trăng chếch lung linh trong chén rượu
lại nhở nàng thơ lỏa thể đây

nhướng mắt thu về mang lá úa
hồn vương sợi nhớ mảnh tình cay
tìm trong men rượu dáng trang đài
ôm chén rượu sầu nhở ôm ai

phòng trọ canh khuya còn khách viếng
vần thơ hòa vận nghĩa trúc mai
lung linh ánh nến tình thân ái
tay lại cầm tay trăng ngã vai

trăng đẹp tinh anh thoát hương say
con tim ray rức tóc trăng dài
mơ lên đôi má trăng bầu bỉnh
một chút hương tình hôn mắt nai

nàng trăng chênh nghếch sương khuya lạnh
vóc ngọc thân ngà tuyết pha lê
ngã lòng hàn khách tình dâu bể
xin ấm thâm tình thắm hương môi

rượu nồng trăng hãy cạn giao bôi
uống đi trăng uống uống cùng tôi
uống cho trắng xóa hồn trăng dại
tôi lại tình say ánh trăng sầu

trăng ơi trăng toát nét hương ngà
vòng tay rộng mở đón trăng ta
ta trăng phỉ thúy duyên cầm sắc
gác lạnh từ nay ấm trăng hoa

Thứ Hai, 23 tháng 2, 2015

trăng non

 trăng non

ngẩn ngờ nhìn mảnh liềm trăng
cớ sao trăng lại chẻ vầng làm đôi
bên ai trăng những muôn màu
bên tôi trăng lại nhạt nhàu tang thương

vầng trăng ôi lắm vấn vương
mây mù che khuất mái tường rêu phong
ngày xuân trăng sáng mênh mong
nhà ai kín cổng bên lòng cầu an

tưởng rằng sức khỏe giọt vàng
nghe ra ai lại mơ màng trăng non
nàng trăng xa ngái héo hon
ánh trăng nhạt nhảo thềm son lạnh lùng

tiếng vạt chợt cất nảo nùng
giọt xuân chưa đến bảo bùng thềm hoa
xuân lòng phảng phất nắng tà
rêu phong gói kín sơn hà một phương

vần thơ chén lạt rượu nhường
tình thân kỹ niệm má hường xa xâm
nhớ ai lòng úa chơn tâm
thương ai chạnh cảm gai châm đáy lòng

xuân về gửi đến má hồng
hồn xuân ròi rọi mặn nồng lửa duyên
trăng xuân soi khắp mọi miền
riêng tôi vẫn tối trong niềm hoài mong

lời thơ như triệu hoa hồng
vần thơ điệu vủ quay mồng tình yêu
sẽ chia người những muôn chiều
vấn vương ray rức tim nhiều nhớ nhung

liềm trăng

liềm trăng

ngẩn ngờ nhìn mảnh liềm trăng
cớ sao trăng lại chẻ vầng làm đôi
bên ai trăng những muôn màu
bên tôi trăng lại nhạt nhàu tang thương

vầng trăng ôi lắm vấn vương
mây mù che khuất mái tường rêu phong
ngày xuân trăng sáng mênh mong
nhà ai kín cổng bên lòng cầu an

tưởng rằng sức khỏe giọt vàng
nghe ra ai lại mơ màng trăng non
nàng trăng xa ngái héo hon
ánh trăng nhạt nhảo thềm son lạnh lùng

tiếng vạt chợt cất nảo nùng
giọt xuân chưa đến bảo bùng thềm hoa
xuân lòng phảng phất nắng tà
rêu phong gói kín sơn hà một phương

vần thơ chén lạt rượu nhường
tình thân kỹ niệm má hường xa xâm
nhớ ai lòng úa chơn tâm
thương ai chạnh cảm gai châm đáy lòng

xuân về gửi đến má hồng
hồn xuân ròi rọi mặn nồng lửa duyên
trăng xuân soi khắp mọi miền
riêng tôi vẫn tối trong niềm hoài mong