Thứ Hai, 16 tháng 11, 2015

Mơ màng

Mơ màng

bên tôi trời trở sang đông
giọt sương còn đọng hiên song rực màu
vần thơ tôi gửi má đào
vẫn vơ trăng thẹn nhường sao lập lòa

biết không ngày tháng lặng lờ
có người hiên cửa còn chờ thu sang
lá vàng từ giả cành mang
dòng thơ tôi gửi đến nàng theo trăng

đêm khuya thảnh thót chuông ngân
tiêng vang vọng nhở từ âm bồ đề
cà phê nhỏ giọt đê mê
lâng lang giọt nhớ ngỏ về trong tim

hay chăng đã những bao đêm
canh tàn thao thức mơ tìm bóng ai
mõi mòn ánh mắt cay cay
lá lay nhở tưởng trang đài vương hương

gió ơi xin gửi cành thương
nụ hôn môi thắm vấn vương cửa tình
biết chăng trong cõi ba sinh
người dưng cắt cớ tim mình rức ray

nhớ nhung chén rượu men cay
lập lờ sóng nước hình ai mĩm cười
mộng mơ ánh mắt một người
trong sâu đáy mắt vẻ vời chử thương

Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2015

VỀ VỚI MẸ

VỀ VỚI MẸ

cùng hoàn cảnh mất cha da diết
cùng xa nhà khi tuổi biết buồn
khi mưa rơi nhớ mẹ lệ tuông 
cảnh trống vắng xứ người hiu quạnh

thiên hạ vui nghỉ mình bất hạnh
giọt lệ lăn xóa trắng trời sầu
cánh mây buồn chơi vơi không lối
muốn dừng chân ngỏ tối tối tăm

fb bạn mình sang chia sẽ
chút tình thâm từ mẩu với ai
mình với bạn cùng chung một tội
vội xa nhà vương lổi từ nghiêm

cái hẹn kia còn có trăng huyền
có ngân hà lúng luyến ngàn sao
dầu thế nao ruột thắt tâm bào
hướng ánh mắt u hoài quê mẹ

trời mưa dầm nhớ nhà muôn lẻ
muốn lăn vào lòng mẹ ấu thơ
dầu hôm nay khôn lớn cứ mơ
mình trẻ nhỏ u ơ vú mẹ

chẳng hẹn đâu trái tim dập vội
fb chờ chờ ai ở nơi xa
nhói con tim màu tối nhợt nhòa
lòng khắc khoải nàng thơ ngàn dậm

Con đường

Con đường

con đường xưa thuở còn cấp sách
nó nhỏ mòn ì ạch bùn trơn
nhưng kỹ niệm những lúc dỗi hờn
từng trái ổi xoa cơn hờn giận

còn đường nầy mỗi ngày đôi bận
như thân quen quanh quấn chân ta
ngõ về nhà dầu chẳng có xa
ta cứ kéo nó dài ra mãi

ngày hôm nay hai ta hoàn khải
bước phong vân hội trãi lối hoa
đường em đi bên cạnh người ta
mong anh có bên em sao được

anh cũng mong đường em chung bước
nghẹn ngào tim vô phước bơ vơ
để con tim trăn trở thẩn thơ
đêm dài tận ngẩn ngơ hối tiếc

đường em đi hoa xinh biên biếc
bướm lượn lờ xao xuyến cành xuân
chữ côi cút nghi ngại bâng khuâng
em mảnh tiến đường gần hạnh phúc

anh mong cầu đường mang ánh chúc
soi sáng lòng những lúc không anh
dầu nay tay chẳng tay đành
nhưng mãi mãi đưng phai anh nhé

họa vần thơ với người cặn kẻ
đường có dài nay lẻ bóng đi
gạt nổi sầu loan đậm hàng mi
em mảnh tiến xá gì gai góc

đường phía trước có nhiều cơn dóc
gai go khó nhọc mới an khang
xin chúc em vẹn chữ đá vàng
đường phía trước gấm loan lụa trãi

em nhớ rằng anh không gió phải
lay cành xuân ngăn ngại em đâu
dầu trong tim vạn nổi âu sầu
hình bóng ấy phai phôi nào được

đường phía trước em đi san sẽ
bóng mây che mát mẻ đường về
con đường anh vạn nẻo sơn khê
nhiều dốc đá gồ ghề rêu mốc

nhiều những đêm anh thường trằn trọc
con đường nào thuở học cùng đi
giờ mổi người mỗi nẻo phân kỳ
đường phía trước rèm mi ngấn lệ

Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2015

GIÓ ĐÔNG



GIÓ ĐÔNG
nửa đêm giấc ngủ mơ hoa
ngờ đâu hương gió thoang qua bên rèm
vội vàng ôm gió dịu êm
hít hương gió ấm con tim ngạt ngào
gió nầy gió ở phương nào
gió xa xa thẳm rạt rào nhớ thương
gió ơi hương gió vấn vương
ôm vào xiết chặt say hương người tình
nhở hình lưu cảm bóng hình
môi kề môi gió men trinh ngất lồng
gió lồng mái tóc má hồng
hương thơm bát ngát trong lòng xuyến xao
nắm bàn tay gió nao nao
tình hoa phơi phới dạt dào đê mê
đông phong gió lạnh bay về
phảng trong bóng gió tái tê tim sầu
ngờ đâu gió lả qua cầu
gió đem ray rức ngắt câu nghĩa tình
nhìn kìa bóng gió điêu linh
tình hoa tan tác đôi mình chia xa
giờ là hương gió người ta
không còn hương gió nàng hoa thuở nào
gió buồn xót dạ thương đau
nhặt sầu theo gió hư hao trăng gầy
gió giờ khuất nẻo đường dài
vấn vương gió lả đọa đài hồn thơ
gió giờ lạc ngọn đơờng tơ
nhạt nhòa hương ái phai mờ gió lai
gió là gió đắng men cay
còn đâu bóng gió trang đài xa xưa
gió theo gió lạ đong đưa
gió tan tác lạnh gió chừa ngàn đau
đêm đông nghe gió lùa vào
nghe như ngàn ngọn chanh chua ngập tràn
không như gió thuở xuân sang
chỉ còn hư ảo canh tàn gió trôi

EM đi

EM đi

ngày em đi anh lê bước vô hồn
tim tê buốt nghe gió đông lạc lỏng
con đường xưa chìm trong vắng trống
ngọn đèn khuya hiu hắt nổi cô liêu

nhớ đông nào hương yêu vương nắng ấm
đi bên nhau hạnh phúc ngập niềm say
tay trong tay kỹ niệm thật tràn đầy
chiều chủ nhựt nụ hôn đầu bở ngở

mùa đông xưa còn vương tim nhắc nhở
em có nghe trăn trở gió đông về
em ra đi bỏ lại nổi đam mê
tim buốt giá tái tê trong vô vọng

một nổi buồn hương xưa dường lắng đọng
con đương như lạc lỏng bóng cô đơn
gió đông thổi trái tim vương chấm hờn
không gian buôn vây quanh hơi lạnh cóng

nơi xứ xa em có nghe cơn sóng
biển yêu đương bừng vọng chút hương yêu
hay em đi bỏ lại nụ hôn chiều
trong tiển biệt linh hồn anh chết lịm

Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2015

Bao giờ

Bao giờ

bao giở biển nhớ bắt cầu
sông thương sóng cuộng nổi sầu ra khơi
bao giờ tình thắm trao lời 
chén say ta cạn quên đời tha hương

bao giờ trăng khuyết sông tương
đan thành kỹ niệm vấn vương thu sầu
bao giờ tròn ước nguyện cầu
cho ta và đó chung đôi chung hình

thu nay ai thả lục bình
sông thương trôi nổi mối tình chia phôi
mùa thu lá rụng cành côi
tím tình thạch thảo hôm nào nên thơ

thế nay chết cả thu chờ
em về xứ lạ ngẩn ngờ con tim
tình thu nhớ kết trăng đêm
nhớ em anh chết nảo phiền vì ai

bao giờ thuyền lại bến nay
để con mắt mõi mềm say rượu sầu
bao giờ biển nhớ bắt cầu
cho ta và đấy vẹn bầu rượu thơ

Người đó ( tiếp )

Người đó ( tiếp )

nắng rực lửa đồi thông
đốt cháy bao đóa hồng
tim lạnh vẫn lạnh băng
a lô gọi vô vọng

băng đá ngày xưa này
hai bóng như khắc lại
trời chưa chuyển sang đông
ghế buồn lạnh bóng ai

nhớ ngày valentine
môi mình chợt hồng tím
má ửng chút thẹn thùng
người yêu đang gọi điện

hôm nay vừa ra trường
niềm vui chưa tận hưởng
thuê bao không liên lạc
chán ơi chán chán chường

cả nhà mình vui vẻ
mừng trẻ tốt nghiệp nè
biết đâu mây kéo sầu
đưa ai vào ngỏ rẻ

đây hồ hương vẫn xanh
bao kẻ đạp thuyền nhanh
mình nhìn ngơ ngát vậy
tợ lá thoát xa cành

người hởi trời vẫn trong
sao tim minh trống lỏng
một bóng hình đơn côi
lạc vào phố người đông

quen tay lại bấm máy
vào cái số của ai
vẫn lời thuê bao ấy
hãy gọi lại sau này

tin nhắn tin nhắn gửi
có gửi không có nhận
để lại nổi buồn khơi
bao tủi sầu hờn giận

ngày vui mình ra trường
là ngày mình đau thương
biển tình mênh mông ấy
đang vổ sóng đoạn trường

mây buồn buồn mây trôi
gió héo héo gió sầu
a lô tim lổi nhịp
nghẹn ngất mối tình đầu

tương lai dầu sáng lạng
sao ta vẫn ưu mang
người ơi hiểu thấu nào
tình yêu vào quên lảng

mong rằng người đó hiểu
chia sẽ nổi niềm yêu
hoàn cảnh nào vẫn thế
hãy nhớ kỹ niệm nhiều