Chủ Nhật, 13 tháng 12, 2015

Đông nhớ

Đông nhớ

em như hoa nắng vàng mơi
long lanh ánh mắt môi cười hửu duyên
tan trường sóng bước tay mềm
sắc hoa rực rở hương chuyền lối đi

chiều đông thoang thoảng mê ly
cũng là ngây ngất nét si dáng hồng
yêu nhau đông ấm cõi lòng
thương nhau quyến luyến như không muốn rời

tóc em phất mát làn hơi
ngây thơ đượm nét khôn lời mến yêu
ngõ đông hờ hửng thu chiều
chung tay thơ vịnh câu kiều ngâm nga

tưởng rằng bướm mãi bên hoa
ai ngờ tình lỡ hai ta xa rời
mấy ai đoán được thói đời
thuyền tình xa bến tim thời thương đau

đêm đông cánh võng lao chao
trở trăn vóc liểu nghẹn ngào sắc hoa
giờ em bên cạnh người ta
biết chăng ai oán xót xa tâm nầy

sầu bi giọt lệ vắn dài
đông sầu chia cách láng lai hai hàng
vần thơ vương vấn đài trang
hai đầu nổi nhớ mơ màng gió đông

từ ngày em bước sang sông
làm dâu xứ lạ mặn nồng với ai
là bao ngày tháng đắng cay
trái sâu anh giữ tim chai vì nàng

còn đâu duyên lứa đá vàng
còn đâu lối nhỏ chung đàng tay nhau
bờ sông ngồi tựa ngắm sao
trao lời hương ái vàng thau chung tình

nay anh cánh nhạn linh đinh
cô đơn một cõi chập chình tới lui
giọt sầu đông nhớ bùi ngùi
mà thương thương mấy ngược xuôi một mình

nhớ ai mơ tưởng bóng hình
thấy lai cành trúc vọng tình giai nhân
trách ai quên vội tình thân
làm dâu xứ lạ xa dần quê hương


Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2015

Trách đông ( tiếp )

Trách đông ( tiếp )

đông về gió rét se lòng
phòng đơn vắng lặng bóng hồng trong tim
đông nào tha thiết dịu êm
chung đôi thả bước phố đêm tỉnh lòng

bên ai hơi ấm mặn nồng
rung rung môi thắm nhung hồng mắt nai
phố đêm hơi lạnh rung vai
nụ hôn vô niệm men say má hồng

bên anh trời chửa sang đông
heo mai gió bấc lạc dòng vô ưu
rét ngoài nào xá chi đâu
rét tim thổn thức canh sầu cô đơn

sẽ chia cái rét liểu hờn
chăn êm niệm ấm rét vờn gió mây
nhớ ai ôm rét vào đây
tìm hương da ngọc vòng tay chặt lòng

giọt thơ ai oán nảo nùng
đêm đông sương lạnh mưa phùn giá băng
nổi lòng bày tỏ cùng trăng
giọt sầu vương má cũng bằng giọt thương

giang đầu cách bến sông tương
ngọc thơm hoa bưởi má hường ngất ngây
thoảng giờ suối tóc vờn mây
nụ cười hàm tiếu đắm say tim nầy

tình xưa ong lả bướm chầy
nửa vầng trăng vở tháng ngày nhớ nhung
dầu nay xa cách nghìn trùng
dây tơ lở đứt tình chung phủ phàng

chiều đông mây tím giăng ngang
ngậm ngùi xa cách ta nàng thảm đau
mộng vàng tan vở hư hao
sổ lồng con sáo bay cao cuối trời

Trách đông

Trách đông

ngự hàn áo rét âu sầu
buồn xo ngăn tủ nhạt nhàu tương tư
nghinh phong tựa cửa bao chừ
bao nhiêu cái rét bấy nhừ cái thương

xứ xa cách trở dặm trường
sẽ chia ấm lạnh nhở dường chiêm bao
trách lòng bạn ngọc hư hao
vần thơ thương ấm ta trao chơn tình

ước gì thu nhớ chúng mình
nhặt kia chiếc lá thầm thì gió trăng
giờ đâu đông kéo rét băng
đài trang tách gót lạnh tanh cõi lòng

nhớ thương hương sắc má hồng
một thời âu yếm mặn nồng xa xưa
sầu đông ngày tháng gió đưa
ngự hàn còn đấy sao vừa người ta

bây giờ em đã đi xa
mà sao cứ nhở như là của anh
đông trao lòng bấy chơn thành
muốn bồng muốn bế một cành hoa tiên

đông về vương nổi u phiền
nhánh hồng chiết gửi bên miền xa xôi
nụ hoa tơi tả héo sầu
tình ta tan vở bèo trôi giữa dòng

đông nay tợ nhở bảo giông
con tim buốt giá má hồng xót đau
em vui hương lửa mận đào
còn anh ray rức nghẹn ngào đêm đông

Trách đông ( tiếp )

Trách đông ( tiếp )

đông về gió rét se lòng
phòng đơn vắng lặng bóng hồng trong tim
đông nào tha thiết dịu êm
chung đôi thả bước phố đêm tỉnh lòng

bên ai hơi ấm mặn nồng
rung rung môi thắm nhung hồng mắt nai
phố đêm hơi lạnh rung vai
nụ hôn vô niệm men say má hồng

bên anh trời chửa sang đông
heo mai gió bấc lạc dòng vô ưu
rét ngoài nào xá chi đâu
rét tim thổn thức canh sầu cô đơn

sẽ chia cái rét liểu hờn
chăn êm niệm ấm rét vờn gió mây
nhớ ai ôm rét vào đây
tìm hương da ngọc vòng tay chặt lòng

giọt thơ ai oán nảo nùng
đêm đông sương lạnh mưa phùn giá băng
nổi lòng bày tỏ cùng trăng
giọt sầu vương má cũng bằng giọt thương

giang đầu cách bến sông tương
ngọc thơm hoa bưởi má hường ngất ngây
thoảng giờ suối tóc vờn mây
nụ cười hàm tiếu đắm say tim nầy

tình xưa ong lả bướm chầy
nửa vầng trăng vở tháng ngày nhớ nhung
dầu nay xa cách nghìn trùng
dây tơ lở đứt tình chung phủ phàng

chiều đông mây tím giăng ngang
ngậm ngùi xa cách ta nàng thảm đau
mộng vàng tan vở hư hao
sổ lồng con sáo bay cao cuối trời

Trách đông

Trách đông

ngự hàn áo rét âu sầu
buồn xo ngăn tủ nhạt nhàu tương tư
nghinh phong tựa cửa bao chừ
bao nhiêu cái rét bấy nhừ cái thương

xứ xa cách trở dặm trường
sẽ chia ấm lạnh nhở dường chiêm bao
trách lòng bạn ngọc hư hao
vần thơ thương ấm ta trao chơn tình

ước gì thu nhớ chúng mình
nhặt kia chiếc lá thầm thì gió trăng
giờ đâu đông kéo rét băng
đài trang tách gót lạnh tanh cõi lòng

nhớ thương hương sắc má hồng
một thời âu yếm mặn nồng xa xưa
sầu đông ngày tháng gió đưa
ngự hàn còn đấy sao vừa người ta

bây giờ em đã đi xa
mà sao cứ nhở như là của anh
đông trao lòng bấy chơn thành
muốn bồng muốn bế một cành hoa tiên

đông về vương nổi u phiền
nhánh hồng chiết gửi bên miền xa xôi
nụ hoa tơi tả héo sầu
tình ta tan vở bèo trôi giữa dòng

đông nay tợ nhở bảo giông
con tim buốt giá má hồng xót đau
em vui hương lửa mận đào
còn anh ray rức nghẹn ngào đêm đông


Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2015

Sầu Đông

Sầu Đông

trời đông chuyển gió lạnh lòng
mưa đông nặng hạt bềnh bồng bóng trôi
từ ngày hai đứa chia phôi 
nhìn đâu cũng thấy nổi sầu giăng giăng

lệ buồn thấm ướt gối chăn
đêm đông trở gió ngở rằng hình em
hoa quỳnh chỉ nở nửa đêm
gừng cay chỉ biết trong tim nghẹn ngào

nhớ câu muối mặn sóng trào
trăng soi đôi bóng hôm nào còn đây
gió đông lồng tóc mây bay
lồng len khuy áo trăng lay má hồng

em là biển cả mênh mông
anh như cánh bướm lượn vòng bên hoa
người đi đi mãi mãi xa
chiều đông nắng nhạt riêng ta nhặt sầu

cánh chim khuất núi xa xôi
người đi mang cả tình đầu theo luôn
nổi niềm năm tháng dập dồn
chén khuya rượu đắng ngỏ hồn phân vân

âu là duyên số có phần
vùi chôn kỹ niệm đông lần theo ai
bây giờ chia cách đông nay
sầu đông biết đến bao ngày mới nguôi

Thứ Hai, 7 tháng 12, 2015

Tại mưa đông

Tại mưa đông

vạn vật đắm chìm trong cảnh ảo
màn đêm buồn bả tiếng dế rên
gió hú kêu gào hòa sóng biển
chạnh vào lòng từng tiếng u hờn

cơn lẻ loi trái tim đau đớn
vắng tênh sầu gió lớn trong tim
ước mong thành như một cánh chim
bay đến bạn tri âm tri kỹ

để nghe lời yêu thương hoan hỹ
để ấm lòng dầu chỉ đôi giây
tình thương giờ chan chứa tràn đầy
cơn bảo nhỏ vẫn gây cuộn sóng

hạnh phúc mong cho ai tròn mộng
riêng thân hoài vọng nổi xa xôi
ngõ hồn dâng nghèn nghẹn âu sâu
màu tím nhạt còn đâu thân ái

nhịp duyên như chiếc cầu nhở gảy
vùng phong ba ta lại nhớ tìm
bóng thời gian vun vút qua đêm
giọt nước mắt không kìm ngấn lệ

tại trời mưa đôi tim xích lại
chung chiếc dù tê tái với nhau
giá như hôm ấy chẳng câu chào
sao cớ nổi ngày nay sầu khổ

tại trời mưa bến dừng thuyền đổ
tưởng an xuôi tương đố sắc tài
người ra đi còn lại cơn say
theo quây quấn đắng cay giọt mộng