Thứ Năm, 18 tháng 2, 2016

Hoạ lại Nó

Hoạ lại Nó

bao mươi năm ngủ trong u tối
kể từ dạo cha vội đi xa
mẹ ôm bầu lòng bấy thiết tha 
bao cay đắng dặt dằn mẹ trẻ

bao mươi năm buồn sầu muôn lẻ
muốn ngủ quên sầu héo ngày qua
biển căm hờn sóng tỏa tung xa
mây úa cuốn tình cha xa mất

ngoại âm thầm khuya đêm tiếng cất
giọng ru em nghẹn uất dổ dề
nổi buồn ray nổi buồn sông bể
nó ngủ say tựa thể quên đời

giọt nước mắt thay lời than thở
tuổi ngây khờ vận chở cô liêu
muốn say giấc ngủ nắng vàng chiều
nghe gió thảm vang cầu mẹ góa

nó úp mặt lên trăng trắng tỏa
thỏi đời sao vạn ngỏ âu lo
bóng quân thù sạch cuộc chiến đó
nhưng vẫn còn sầu nọ tận tim

em hỏi nó giấc ngủ mộng êm
nó trả lại vần thơ lưu luyến
nhớ em nhiều trái tim kiều diễm
in bóng nàng thấm liệm không phai

nhớ em yêu dáng dấp trang đài
lộng lẩy nhé mày ngài sắc sảo
nhớ em như biển tình cuộn bảo
lòng nó như dạo nhớ cha xưa

tâm sự nó em đến sẽ chia
nó cảm động nổi niềm khó tả
lòng lâng lâng lạc vào cỏi lạ
cảnh trời mây nước biếc chen hoa


Thứ Tư, 17 tháng 2, 2016

Nàng xuân trong tim

Nàng xuân trong tim

nắng xuân chiếu nụ mai chớm nở
mùa xuân em rực rở ửng hồng
tóc đen huyền buông xỏa cội tòng
tôi ngỡ liểu nghiêng trên sóng nước

cánh mai vàng chợt rơi theo cơn gió
đón nàng xuân tựa ngõ xuân tươi
vang đâu đây khúc khích ai cươi
như tiếng thủy tinh pha lê vở

thấm thoát thoi đưa tháng ngày qua
tình huynh nghĩa muội ấm chun trà
yêu thương tràn ngập hồn thơ trẻ
nổi nhớ người đi ngấn lệ nhòa

từ ngày huynh muội giã biệt nhau
cũng mùa xuân ấy gió lao xao
hơi lạnh len buốt vào tâm khảm
một gánh hành trang vạn nổi đau

hởi người xa xứ nhớ chăng đây
trường xưa đường nhỏ lối xưa gầy
cánh phượng học trò thêu lối mộng
nổi nhớ hương tình trong đắm say

hôm nay cũng tiết xuân xưa vậy
cũng gió lao xao cũng trăng gầy
lối mòn bít cỏ người xa tái
nổi nhớ bùng lên mảnh tình ngây

cơn say mộng tưởng hình em lại
dưới ánh trăng gầy nhạc du dương
say trên má thắm cánh môi hường
vận tãi nghìn sầu bóng mỹ nương


Nàng xuân trong tim ( tiếp )

Nàng xuân trong tim ( tiếp )

nắng xuân chiếu nụ hoa mai chớm nở
mùa xuân em rực rở má ửng hồng
tóc đen huyền buông xỏa dưới cội tòng
tôi ngỡ dáng liểu nghiêng trên sóng nước

tôi đã nghe nỗi buồn từ em trước
nó không như từ hải biệt kiều nhi
nhưng đắng cay khúc chiết quá lâm ly
xin chia sẽ ai bi dòng lệ mặn

ông trời chiều hôm nay sao sớm lặn
như trốn em mang nắng lẫn vào đêm
hạt ưu tư hằn thêm vầng trán mõng
gượng mĩm cười bến mộng nhở buồn thêm

em hãy vui dầu ngấn lệ quanh viền
tim đau sót bên em còn anh nửa
hãy gắng lên ngày mai trời sáng sủa
khoảng trống nầy người thủa ấy còn đây

tôi tin rằng cánh nhạn bắn tin lai
con thuyền cũ sẽ quay về bến mộng
ông trời cao còn cho ta hy vọng
vui lên nào giấc mộng sẽ thành thôi

xuân sẽ chia ghi dòng chữ bồi hồi
trãi nhung nhớ từng câu từ tim trái
nhành mai nở xuân về mầm sống lại
trời trong xanh ríu rít tiếng chim vang



bao đêm dai tim ai trăn trở
nó gọi em nó nói tiếng yêu
bóng hình ai in đậm tim nhiều 
nó vẫn biết một điều khờ dại

nó bảo gió đưa ai trước ngỏ
trải hoa lòng quì tỏ yêu thương
nó biết lắm em dường bướm lạ
nó chỉ là một kẻ thứ ba

nhưng than ôi phép lạ tình trường
sao tréo ngoặc tơ vương sầu thảm
nó mong có một ngày tươi sáng
bó hoa tình em nhận cầu hôn

nó chẳng dám mơ tiên bướm trắng
nó chỉ xin hai tiếng yêu em
em là bó đuốc đuổi đêm đen
tim của nó không còn trăn trở


Tiếc thương bàn tay ngọc

Tiếc thương bàn tay ngọc

một giọt sương long lanh
e thẹn vương cành hoa
con bướm vàng hiu hắt 
buồn bả bay la đà

một đóa hoa hương lạ
chợt nở giữa nắng tà
hồn thơ vương liểu rủ
sầu mộng dưới muôn hoa

vương lòng nơi biển lạ
sóng vổ tình kinh kha
say mê bàn tay ngọc
vung kiếm chí hùng ca

yên đơn tay thuật sĩ
mượn cớ phục nước đi
chặt đôi bàn tay ngọc
dịch thủy anh hùng bi

vần thơ mênh mông nhỉ
ai biết đến làm chi
coi như là mộng ảo
trăng huyền hạ lâm ly

cám ơn người tri kỹ
chia sẽ nửa hồn sầu
vườn hồng nay vô chủ
có kẻ buồn đơn côi

xuân thêu quày dĩ vảng
thời chiến quốc huy hoàng
tiếc thương bàn tay ngọc
ru hồn kiếm khách ca


Thứ Ba, 16 tháng 2, 2016

Nàng đào



Nàng đào

bến xưa còn đợi thuyền tình
thuyền không về bến duyên mình ly tan
em đi còn để hương lang 
vấn vương hơi ấm mịn màng tóc mun

xuyến xao đáy mắt đen nhung
gương xinh thêu chết nảo nùng tâm tư
đào hồng khoe sắc tươi cười
bướm vờn muôn vẻ vẻ vời cành hoa

bỗng đâu em gọi anh à
bắt con bướm trắng làm quà tặng em
tình xưa như ánh sao đêm
giấc mơ thân ái lặng chìm đam mê

nhớ em dáng ngọc trăng quê
tình xuân dìu dịu tìm về xa xôi
giờ đây muôn nổi tình sầu
xuân về tan nát bể dâu đào hồng

rẻ chia hai đứa dôi dòng
xuân nay tình lở duyên nồng đắng cay
còn chăng hoài niệm u hoài
xé cay ngấn lệ trang đài xa xâm


Phố núi

Phố núi

vẫn mãi vần thơ hương tích cũ
nhớ về dĩ vãng buổi chiều xuân
người đi lầm lủi trời mưa bụi
phố núi sầu dâng nổi ưu tư

ai về phố núi nhớ chăng ai
bao xuân sao ngỡ tháng năm dài
khí lạnh bao quanh tim tù ngục
quyện hồn trinh nụ dã quỳ say

nhớ mãi người đi nhớ mãi người
nụ cười chết lặng hạt sương rơi
đêm khuya vàng vọt lòng u uất
gọi mãi tên người ứa lệ vơi

nếu có một ngày em biến mất
trời ơi tan nát trái tim anh
nếu nầy đừng nếu hởi biển xanh
anh là gió vờn quanh sóng biển

ngày xum hợp tan thành bọt biển
bờ môi ai hờn mát nụ hôn
con tim yêu ngọn lửa dập dồn
đốt thiêu hết vầng trăng kỹ niệm

tình đôi ta cung hàm bất biến
một nghiệm tình suy diễn con tim
điễm tiệm cận hơi thở im lìm
chung hòa nhịp đường dài tiếp tuyến

em có thành hạt mưa hoài niệm
vết hằn sâu lệ biến ngàn sao
trong màn đêm sao sáng má đào
anh sẽ ngắm tim đau oăn thắt

em ơi em xin đừng biến mất
cõi lòng anh rách nát nguồn tim
dầu em là hạt cát trinh nguyên
trong biển cả tình anh ôm ấp

phố núi chiều xuân mây sầu ngập
hồn thơ trơ trọi khắp không gian
vệt sương mù in bóng hình nàng
con tim chết bể ngàn cơn sóng vổ