Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2016

Noel buồn

Noel buồn
-
thuở trời đất đông phong mưa bấc
tiết rét hàn lạnh ngắt tim da
tìm trong hương ấm của muôn hoa
un nóng con tim ai héo hắt
-
noel về trong niềm vui réo rắt
chuông ngân vang trong vắt tình thương
chúa ra đời ban phước muôn phương
trong tình ấm uyên ương trai gái
-
cùng với ai đường dài hướng phải
trái tim yêu rộn nhảy phập phòng
nụ hồn đầu trao gửi tình nồng
noel lại về trong duyên mới
-
chung đường nhau ta cùng đi tới
giáo đường xưa tình gởi niềm thương
thoảng cơn mưa mầu nhiệm lạ thường
cho ta lại xích gần thêm nữa
-
nếu chẳng gì hiểu lầm hai đứa
khó giải bày tự chửa chia lìa
kẻ vút bay xứ sở đài kia
người ở lại đầm đìa ngấn lệ
-
noel nay buồn dâng sông bể
tiếng tơ lòng khóc kể chúa nghe
giáng sinh sao tim thắt se se
ai nhớ kẻ phòng the lạnh giá
-
noel nay lòng ai hóa đá
viết nét hờn loan tỏa không gian
gửi gió mang tận xú đài loan
cho tình nọ chan hòa hoa cỏ
-
nơi hương quê mảnh tình in rỏ
bóng mẹ già cô quả nhớ mong
em ra đi lòng có hoài trong
hương tóc bạc mẹ già còm cỏi
-
anh vẫn thường thay ai thăm hỏi
cho mẹ vui rắn rỏi hơn lên
noel nay thuyền về với bến
hạnh phúc tràn đôi lứa nên duyên
-

Noel nay

Noel nay
-
noel nay hoa bướm trải đường dài
hồn mơ mộng bàn tay êm ấm
noel về lòng anh buồn lắm
bàn tay cần nắm một bàn tay
-
giáng sinh nay nhớ mãi đường dài
in đôi bóng bờ vai sóng bước
giáo đường kia như từng nói trước
chúa tỏa lòng ban phước hai ta
-
nay noel về nổi nhớ phôi pha
bóng em sao như cứ nhạt nhòa
anh đau khổ chan hòa giọt lệ
nhớ về em anh để trong tim
-
em nơi nao có hiểu chia phiền
hay lại trách miên man anh đó
noel về nở hoa muôn ngỏ
lòng anh đây tình nọ rủ sầu

Noel nhớ ai

Noel nhớ ai
-
noel về sương khuya ướt đọng
em và người vui mộng thiết tha
anh nhặt nhớ sầu qua khó tả
nợ chồng nợ lả chả hạt châu
-
noel về và về thật lâu
anh vẫn thấy muôn sầu nghẹt lối
chúa hởi mở đường con xin tội
và chúc cầu hạnh phúc đến em
-
noel về phố đông trẩy hội
đi bên nhau muôn nổi mê say
giáo đường như tỏa sáng vì ai
niềm hạnh phúc bờ vai nương tựa
-
noel nay hơn hẳn noel xưa
nguồn hạnh phúc như vừa tỏa sáng
chúa trong tim hai ta tươi rạng
hơi ấm nồng lan rộng hồng ân
 -
noel nầy không như noel trước
nhà thờ đông hời hợt cỏi lòng
nổi vắng tênh chiếc bóng mênh mông
như vô vọng má hồng xa mất
-
mùa giáng sinh chuông vang réo rắt
chúa ra đời ngập nắng tràn vui
cớ riêng tôi như những ngậm ngùi
người yêu đã cô liêu hồn trọi
-
noel nầy không lời để nói
dáng trang đài sang cỏi thêu hoa
còn trong tôi ngạt thở chiều tà
chẳng khoảnh khắc đông nào xum hợp
-
nhớ một thuở noel dạo trước
đường chung nhau ta bước giáo đường
tiếng chuông ngân tâm nhộn muôn phương
anh say đắm mắt nai người ngọc
-
noel nầy lạnh lùng chân tóc
gió u hờn chợt khóc mưa suông
chuông nhà thờ vẫn đổ dập dồn
như cứ ngở mồ chôn hoang lạnh
-
em đi xa xứ lạ quê người
chọn đất hứa ưu tươi điểm tựa
có hiểu sao anh bao từng bửa
nhớ nhung em tim nửa xé toang
-
noel về muôn nổi sầu loang
hơi đông lạnh phòng loan tẻ lạnh
anh vào ra tim chạnh chứa chan
một nổi than lẻ bạn xa rời

Nhớ mẹ

Nhớ mẹ

tôi khóc bi ai tràn đêm đông lạnh
giọt lệ lòng sao cạn nổi thương đau
giọt nhó thương giọt nhớ dấu giọt sầu 
hồn đau buốt xót xa tình từ mẫu

ai có biết cõi lòng tôi ủ rủ
cách muôn trùng nhớ mẹ nổi nhớ nhung
nhớ đông nào bên mẹ buổi tương phùng
nay cách biệt sầu đông vây nặng trĩu

trong sâu lắng tiếng lòng kêu réo gọi
mẹ bây giờ mờ mịt ở phương xa
hình mẫu tử thiết tha chữ đậm đà
trăng khuya lạnh khó nhòa trong ký ức

tiết đông hàn hồn tôi nghe oi bức
kiếp nhân sinh quy luật chữ vô thường
ôm đau xót ngở ngang nổi đoạn trường
gây thương nhớ sầu đong nguồn tim lạnh

mẹ đi xa cõi lòng tôi hiu quạnh
trống vắng về trăng lạnh khóc sương đêm
nhớ mẹ hiền thao thức những từng đêm
ôi da diết nổi niềm mồ côi mẹ

biết sẽ chia cùng ai vơi lòng trẻ
mẹ chết là ta thành kẻ mồ côi
tìm mẹ đâu chỉ ở lúc đêm thâu
trắng hồn quạnh âu sầu bên di ảnh


Thơ tình

Thơ tình
-
thơ tình vọng bóng giai nhân
giang đầu con nước rẽ phân hai dòng
dòng trong theo đóa hoa hồng
dòng đục lờ lững cõi lòng nặng thêm
-
hương thu thoang thoáng bên rèm
sắc hoa cúc tím buồn len ngỏ hồn
tiết đông hàn chuyển tiết dồn
gió se se lạnh nổi buồn chơi vơi
-
yêu em chẳng thốt nên lời
gom mây kết vỏng tiếc thời còn son
giờ em gải thửa một con
trông xinh hẳn khác mặn mòi hơn xưa
-
thương thương cho mấy bao vừa
nhìn ai có kẻ đón đưa ngặt lòng
thơ tình hé nụ hoài mong
gái xuân giờ đã bên chồng an vui

-

Giáng sinh buồn

Giáng sinh buồn

noel nay nổi buồn vòi vọi
đón giáng sinh trong cõi hoang tàn
mẹ đi xa dấu chấm bẻ bàng
hồn u uất khóc than nhớ mẹ

trái tim tôi ngậm sầu muôn lẽ
chúa hồng ân ban kẻ mồ côi
một tình thương ấm áp nhiệm mầu
con chiên nhỏ ân sâu thiên chúa

đón giáng sinh lạnh lòng vạn thủa
phố đông người như thủa hoang sơ
đèn cờ hoa rạng rở vụt mờ
trong tâm tối lặng lờ di ảnh

chuông giáo đường ngân vang lanh lảnh
chúa ra đời khi mẹ đi xa
chua hiển linh ban phước chan hòa
yên hồn trẻ lệ nhòa nhớ mẹ

suốt đêm dài tồi tìm lặng lẽ
bóng từ nghiêm hiện mãi trong tim
dưới áng hương di ảnh mẹ hiền
tôi đón chúa nổi niềm sầu héo

noel về tiết đông lạnh lẻo
lạnh tái tê nếu kéo tâm con
mẹ mất đi ngậm đắng bồ hòn
hìn bóng mẹ tường tồn tim lạnh

chúa giáng sinh đêm đông giá lạnh
cứu chúng sinh thoát cảnh đau thương
mong hồng ân thiên chúa soi đường
an hồn trẻ niềm thương từ mẫu


Em ở đâu (tiếp )


Em ở đâu (tiếp )
-
đêm đông trăng sáng tỏa hiên song
nâng chén trà sen nhớ bạn lòng
em ở đâu sao mờ sao tỏ
nổi nhớ buồn len ánh mắt trong ...
-
tha phương mấy nẻo sầu cay đắng
năm tháng nghe chừng cũng quá xa
em ở đâu lệ ngấn chan nhòa
hồn chua chát mân mê tình cũ
-
chiều đông lạnh bâng khuâng nổi nhớ
cánh thơ xuân vụt nở lệ lòng
bút nghiêng ngã đôi dòng trắc ẩn
em ở đâu trời hận tình mong
-
thương ai hởi bềnh bồng nhịp khúc
màn đêm dông bảo lụt nội tâm
em ở đâu từ tận xa xâm
hiểu chăng nào tơ tầm đứt đoan
-
em ở đâu nhìn hoa thạch thảo
bảo tố nguồn tim bảo tố lòng
trời đông dịu vời ngần mây ảnh
bao nổi u phiền chạnh sầu mong
-
em ở đâu cơn bão cõi lòng
một cánh bèo trôi ảo nảo đây
con tim anh héo từ đông ấy
theo bóng ai đi dấy tơ sầu
-