Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2017

Xuân ko còn mẹ

Xuân ko còn mẹ
-
cuộc trần thế như trò điên đảo
vận hành trong lý đạo vô thường
chuyện tử sanh qui hướng tang thương
tình mẫu tử vô phương bù đấp...
-
cám ơn bạn lời thơ san lấp
quang minh nầy bỗng chốc lệ rưng
mẹ mất đi mang cả muà xuân
còn vỏn vẹn bóng hình di ảnh
-
xuân hôm nay mùa xuân hiu quạnh
nhặt xuân sầu tẻ lanh hồn hoang
mẹ chết đi như nổi kinh mang
xuân giá buốt đông lang băng giá
-
.từ hôm nay coĩ hồn buồn bả
xuân trở về như lạ thế nao
mất mẹ rồi như vạn niềm đau
trông di ảnh chiêm bao gặp lại
-
trang thơ buồn se lời kể lể
cảm tạ người tạc để trong tâm
trang fb bạn viếng lời thăm
lòng quang những ghi tâm tạc dạ.
-
có mất mẹ biết tình cao cả
có chia ly lả chả lệ buồn
nhìn người còn mẹ nghe hiu huống
chạnh lòng sầu gió cuống vào tim.

Nàng xuân

Nàng xuân
-
nàng xuân ngày ấy đã theo chồng 
còn lại trong anh nổi nhớ mong 
em lên xe hoa lòng tan nát 
anh đây anh cũng nát theo lòng
-
em vui gượng ấy cạnh bên chồng
bao nhiêu thơ nhớ thả trôi sông
xuân nay xuân khóc tình tan vở
cánh liểu héo sầu ngấn lệ trong
-
xuân nay xuân đến khắp mọi nhà
cây lá đâm chồi mai trổ hoa
lòng anh như ngở con tim chết
nhớ mãi người xưa mắt lệ nhòa
-
xuân đã qua rồi xuân vẫn còn
trăng thề biển hẹn chữ sắt son
em ở bên chồng lo phận vợ
anh buồn tiếc mãi mảnh trăng non
-
xuân nầy thả bước trở lại quê
nhớ chuyện ngày xưa sao tái tê
em giờ như đã hoa thu nở
còn đâu ngày ấy tóc mây thề
-
lối nhỏ nhà em chừng xích lại
nhớ em chân bước vô tình lai
con tim nhoi nhói hình em đó
chợt buốt chợt đau em có hay
-
từ dạo em đi đi lấy chồng
anh cũng đi theo tiếng núi sông
nhớ em anh vùi vào công vụ
sao lòng vẫn mơ cánh hoa hồng

Xuân về

Xuân về
-
xuân về gợi nổi vấn vương
cỏi tình trơ vắng thê lương thuở nào
gió xuân đổi ngọn hư hao
vắng em xuân nhở như màu hoang vu
-
nắng xuân hừng hực lao tù
ngàn hoa nhờn nhạt âm u vô thường
xuân về mai trổ vàng ươm
tợ màu bệnh viện tang thương tim sầu
-
đào hoa rơi rải gió côi
tình ta eo bức cơ cầu xa xâm
còn đâu hòa hợp sắc cầm
nàng đi tim chết muôn phần em ơi
-
xứ xa em có nhớ nơi
một người ngậm đắng như trời bảo giông
từ ngày cất bước theo chồng
là ngày mặc niệm tơ lòng trái ngang
-
xuân nầy còn lại xốn xang
còn tình câm lặng cưu mang bóng hình
xuân về côi cảnh một mình
vắng em lệ buốt trời tình cưu mang
-
từ ngày nàng bước sang ngang
làm dâu xứ lạ đoạn tràng cho ai
xa nhau đau xót đắng cay
giọt sầu giọt thảm giọt dài giọt thương
-
nhặt buồn kết nổi đoạn trường
giang đầu bến lạ đơn phương ngậm hờn
giọt hờn giọt đắng cô đơn
chỉ đành ngậm chặt cung đờn lổi dây
-
xuân nay tê tái tim nầy
mong ai xứ lạ xum vầy duyên ưa
ai thì kẻ đón người đưa
còn ta lặng lẻ ngậm ngùi nhớ ai

xuân ko còn mẹ

xuân ko còn mẹ
cuộc trần thế như trò điên đảo
vận hành trong lý đạo vô thường
chuyện tử sanh qui hướng tang thương
tình mẫu tử vô phương bù đấp...
cám ơn bạn lời thơ san lấp
quang minh nầy bỗng chốc lệ rưng
mẹ mất đi mang cả muà xuân
còn vỏn vẹn bóng hình di ảnh
xuân hôm nay mùa xuân hiu quạnh
nhặt xuân sầu tẻ lanh hồn hoang
mẹ chết đi như nổi kinh mang
xuân giá buốt đông lang băng giá
.từ hôm nay coĩ hồn buồn bả
xuân trở về như lạ thế nao
mất mẹ rồi như vạn niềm đau
trông di ảnh chiêm bao gặp lại
trang thơ buồn se lời kể lể
cảm tạ người tạc để trong tâm
trang fb bạn viếng lời thăm
lòng quang những ghi tâm tạc dạ.
có mất mẹ biết tình cao cả
có chia ly lả chả lệ buồn
nhìn người còn mẹ nghe hiu huống
chạnh lòng sầu gió cuống vào tim.

xuân vắng em

xuân vắng em
biết nhau từ thuở xuân nào
trải bao đào nở nghẹn ngào con tim
xuân về tình nhở sương đêm
cành mai trổ muộn chia phiền với ta
nổi buồn trơ đá xuân qua
thay bằng hạt lệ nhạt nhòa gió xuân
phố hoa người hội vui ngần
riêng tôi dỏi mắt đi tầm cố nhân
nhành hồng lịm chết trong tâm
xuân về tôi nhở tháng năm mưa dầm
phải chăng mùa nhớ tri âm
người ơi hoài vọng thì thầm gió xuân
thuở nào nóng bỏng hôn tân
lửa tình nghi ngút nhạc ngân bên lòng
xuân nầy người đã sang sông
nhìn hoa mai nở bóng hồng xa bay
nổi buồn xuân chết tim ray
hồng nhan muôn thuở đọa đài trong tim
nơi xa em nhớ không em
xuân nay anh lại bên thềm buồn thêm
xuân nầy sao lại vắng em
anh theo hạt nắng đi tìm đào hoa
đào hoa rực đỏ vườn hoa
xuân sao thiếu gió em ta đâu rồi
tóc xuân phất phới mây trôi
má em phơn phớt tô màu sắc xuân
xuân nầy lệ nóng lăn lăn
trái tim se buốt khô cằn gió khuya
xuân sao buồn bả ai kia
đêm xuân ngơ ngác sẽ chia trăng hờn
phố xuân tẻ nhạt cung đờn
người qua lại tưởng bóng vờn đuổi mây
em ơi xuân thể xuân gầy
lòng xuân nhẹ thể tim nầy khuyết danh
hình dung đôi mắt tròn xanh
nụ hoa hàm tiếu yến oanh thuở nào
xuân về rượu đắng thế nao
thiếu em xuân lại lạnh sao đông hàn
ngoài hiên mai trổ rực vàng
lòng anh lạnh lẻo bẻ bàng chẳng vui
xuân nay sao những ngậm ngùi
dáng xuân u ẩn như vùi gió đông
xuân về lòng những nhở lòng
hoa đào rực nở má hồng xa xôi
gió xuân cuốn lá mây trôi
hạt xuân da diết nổi sầu lên trăng
sương khuya còn đọng ghế băng
nụ hôn phảng phất ta nàng thuở nao
tóc em vương lại hoa đào
tình em bay mất ngỏ nào xuân qua
sợi thương sợi nhớ thiết tha
xuân nay trống vắng tình ta xuân buồn

xuân vắng em (tiếp )

xuân vắng em (tiếp )
xuân đã qua rồi xuân vẫn còn
trăng thề biển hẹn chữ sắt son
em ở bên chồng lo phận vợ
anh buồn tiếc mãi mảnh trăng non
xuân nầy thả bước trở lại quê
nhớ chuyện ngày xưa sao tái tê
em giờ như đã hoa thu nở
còn đâu ngày ấy tóc mây thề
lối nhỏ nhà em chừng xích lại
nhớ em chân bước vô tình lai
con tim nhoi nhói hình em đó
chợt buốt chợt đau em có hay
từ dạo em đi đi lấy chồng
anh cũng đi theo tiếng núi sông
nhớ em anh vùi vào công vụ
sao lòng vẫn mơ cánh hoa hồng
nàng xuân ngày ấy đã theo chồng
còn lại trong anh nổi nhớ mong
em lên xe hoa lòng tan nát
anh đây anh cũng nát theo lòng
em vui gượng ấy cạnh bên chồng
bao nhiêu thơ nhớ thả trôi sông
xuân nay xuân khóc tình tan vở
cánh liểu héo sầu ngấn lệ trong
xuân nay xuân đến khắp mọi nhà
cây lá đâm chồi mai trổ hoa
lòng anh như ngở con tim chết
nhớ mãi người xưa mắt lệ nhòa

Xuân vắng em (tiếp )

Xuân vắng em (tiếp )
xuân đã qua rồi xuân vẫn còn
trăng thề biển hẹn chữ sắt son
em ở bên chồng lo phận vợ
anh buồn tiếc mãi mảnh trăng non
xuân nầy thả bước trở lại quê
nhớ chuyện ngày xưa sao tái tê
em giờ như đã hoa thu nở
còn đâu ngày ấy tóc mây thề
lối nhỏ nhà em chừng xích lại
nhớ em chân bước vô tình lai
con tim nhoi nhói hình em đó
chợt buốt chợt đau em có hay
từ dạo em đi đi lấy chồng
anh cũng đi theo tiếng núi sông
nhớ em anh vùi vào công vụ
sao lòng vẫn mơ cánh hoa hồng
nàng xuân ngày ấy đã theo chồng
còn lại trong anh nổi nhớ mong
em lên xe hoa lòng tan nát
anh đây anh cũng nát theo lòng
em vui gượng ấy cạnh bên chồng
bao nhiêu thơ nhớ thả trôi sông
xuân nay xuân khóc tình tan vở
cánh liểu héo sầu ngấn lệ trong
xuân nay xuân đến khắp mọi nhà
cây lá đâm chồi mai trổ hoa
lòng anh như ngở con tim chết
nhớ mãi người xưa mắt lệ nhòa