Thứ Bảy, 25 tháng 8, 2018

Áo tím hoa sim

Áo tím hoa sim
lưng lửng đồi sim chiều mây tím
hoa tím sim buồn gió se tuông
trái sim chan chán con tim nát 
con quốc gọi hồn xa cuối thôn
tà áo tím nao em thường chọn
ôm sát thon dài tóc em buông
băng lối đồi sim ngôi nhà ấm
có giàn thiên lý mắt đen buồn
mây chiều che kín cuối chân đồi
lá sim rơi rụng ngập lối thôi
như nhở vào thu chim rủ bạn
tìm trái chín sim san sẽ mồi
em ngồi nắng tụ hoa cài tóc
gió thổi tung sầu má lúm duyên
vành khuyên xao xuyến chờ hôn nụ
ửng hồng e thẹn mắt đen tuyền
vân vê khăn trắng thêu tim cặp
em nhở mơ về kỹ niệm xưa
giọt lệ chợt thầm trên khóe mắt
như nhớ bóng người ở trong tâm
ngày ấy hò hẹn dưới hiên nhà
trăng tà vành khuyết trọn tình ta
khăn thấm uyên ương trao kỹ niệm
chờ ngày thắng lợi ta cưới nha
anh thích cô dâu mặc áo tím
màu tím hoa sim áo tím nhu
ngày ấy tưng bừng như mở hội
đèn hoa pháo nổ vang rượu nồng
đám cưới ta vui mối tình đầu
em thẹn dựa mình trong hương ấm
anh cười hoan hỷ ngắm cô dâu
tà áo tím mộng hương tình đậm

Thu ơi

Thu ơi
mùa thu chiếc lá vàng rơi
bao nhiêu lá đấy chơi vơi nhớ người
biển trời ngăn cách hai nơi 
ngấn thơ buồn bả gieo lời nhớ nhung
nhớ ngày thu ấy bảo bùng
em đi vì hiếu chữ tùng bỏ sau
còn chăng hoa lá thu nào
sương đêm heo hút vẩy chào theo chân
xứ xa cuốn trọn giai nhân
còn chăng hư ảo nhìn trăng trông người
vần thơ gợi nổi buồn rươi
mộng mơ anh dệt mây trời vấn vương
ngân giang bờ cách đôi đường
ngưu lang chức nữ quạ thương bắt cầu
gặp nhau mừng tỉu bồi hồi
sụt sùi giọt lệ biến sầu mưa ngâu
ta nàng biển cách tìm đâu
mượn trang fa bút bồi hồi thở than
thu về nhìn chiếc lá vàng
nhìn xa xa tít mơ màng trông ai
giọt thương loan lệ hình hài
hoa sầu ai ngắt đọa đài con tim
cung trời mây tím nặng chìm
lung linh ngọn nến trốn tìm đài trang
trăng nghiêng nơi khuyết sao mang
trăng tròn rực sáng chốn nàng phồn hoa
dòng đời đưa đẩy hay là
mượn ngôn hiếu ấy tình ta xa rời
chỉ là chỉ có đất trời
hiểu không ai biết chuyện đời lao lung
đêm khuya ôm lạnh tột cùng
lạnh ngoài lạnh cả nảo nùng con tim
vang đâu tiếng vạc ăn đêm
như kêu đàn vạc sương mềm chờ nhau
vần thơ ai oán ngấn đào
cành hồng có nhớ chăng nào hởi chăng

áo tím hoa sim

áo tím hoa sim
lưng lửng đồi sim chiều mây tím
hoa tím sim buồn gió se tuông
trái sim chan chán con tim nát 
con quốc gọi hồn xa cuối thôn
tà áo tím nao em thường chọn
ôm sát thon dài tóc em buông
băng lối đồi sim ngôi nhà ấm
có giàn thiên lý mắt đen buồn
mây chiều che kín cuối chân đồi
lá sim rơi rụng ngập lối thôi
như nhở vào thu chim rủ bạn
tìm trái chín sim san sẽ mồi
em ngồi nắng tụ hoa cài tóc
gió thổi tung sầu má lúm duyên
vành khuyên xao xuyến chờ hôn nụ
ửng hồng e thẹn mắt đen tuyền
vân vê khăn trắng thêu tim cặp
em nhở mơ về kỹ niệm xưa
giọt lệ chợt thầm trên khóe mắt
như nhớ bóng người ở trong tâm
ngày ấy hò hẹn dưới hiên nhà
trăng tà vành khuyết trọn tình ta
khăn thấm uyên ương trao kỹ niệm
chờ ngày thắng lợi ta cưới nha
anh thích cô dâu mặc áo tím
màu tím hoa sim áo tím nhu
ngày ấy tưng bừng như mở hội
đèn hoa pháo nổ vang rượu nồng
đám cưới ta vui mối tình đầu
em thẹn dựa mình trong hương ấm
anh cười hoan hỷ ngắm cô dâu
tà áo tím mộng hương tình đậm

thu ơi

thu ơi
mùa thu chiếc lá vàng rơi
bao nhiêu lá đấy chơi vơi nhớ người
biển trời ngăn cách hai nơi 
ngấn thơ buồn bả gieo lời nhớ nhung
nhớ ngày thu ấy bảo bùng
em đi vì hiếu chữ tùng bỏ sau
còn chăng hoa lá thu nào
sương đêm heo hút vẩy chào theo chân
xứ xa cuốn trọn giai nhân
còn chăng hư ảo nhìn trăng trông người
vần thơ gợi nổi buồn rươi
mộng mơ anh dệt mây trời vấn vương
ngân giang bờ cách đôi đường
ngưu lang chức nữ quạ thương bắt cầu
gặp nhau mừng tỉu bồi hồi
sụt sùi giọt lệ biến sầu mưa ngâu
ta nàng biển cách tìm đâu
mượn trang fa bút bồi hồi thở than
thu về nhìn chiếc lá vàng
nhìn xa xa tít mơ màng trông ai
giọt thương loan lệ hình hài
hoa sầu ai ngắt đọa đài con tim
cung trời mây tím nặng chìm
lung linh ngọn nến trốn tìm đài trang
trăng nghiêng nơi khuyết sao mang
trăng tròn rực sáng chốn nàng phồn hoa
dòng đời đưa đẩy hay là
mượn ngôn hiếu ấy tình ta xa rời
chỉ là chỉ có đất trời
hiểu không ai biết chuyện đời lao lung
đêm khuya ôm lạnh tột cùng
lạnh ngoài lạnh cả nảo nùng con tim
vang đâu tiếng vạc ăn đêm
như kêu đàn vạc sương mềm chờ nhau
vần thơ ai oán ngấn đào
cành hồng có nhớ chăng nào hởi chăng

Tự tình ( tiếp )


Tự tình ( tiếp )
Lưu luyến lắm lòng dâng lệ đổ
vấn vương nhiều thổ lộ sầu bi
nhớ ngày tách bước kinh kỳ
tòng quân diệt giặc biệt ly trang đài
phút đưa tiển giọt dài lệ ngấn
tay cầm tay thương dẩn chẳng buôn
trách ai nở tạo nổi buồn
khiến đây với đó ngõ hồn rẽ đôi
nơi quan tái trăng soi vạn dậm
nọ hương khuê khuất nẻo sao mai
nhớ chàng thiếp những u hoài
mượn nương gió ngựa thuyền ai gần chàng
giữa chiến trận mơ màng thắng trận
giục trống dồn chiêng dẫn xung phong
càng trông càng ngóng bụi hồng
tưởng ngày trổi khúc chiến công khải hồi
xa trông ngấn lệ âu lả chả
mong chàng về với cả chí hùng
chàng chàng thiếp thiếp tương phùng
lầu son pháo nổ chập chùng đèn hoa

Thứ Tư, 22 tháng 8, 2018

Hoài niệm chị mất

Hoài niệm chị mất
-
Chị ra đi tiết đông sầu hiu quạnh
nhục thân người trầm lặng cả không gian
hình hài chị tẩn liệm tấm áo quan
giữa hương khói màu tang sầu lả chả
-
trời sang đông sao vô tình nghiệt ngã
đưa chị về miền đất lạnh thiên thu
mảnh hồn em thổn thức cảnh hoang vu
khăn trắng xóa thay lời tình vĩnh biệt
-
em tan nát cõi lòng bao thương tiếc
chị ra đi trong khói biếc mù sương
xe tang lạnh theo gió cuốn bụi đường
mây giăng phủ cõi hồn em hoang dại
-
chị ra đi vĩnh viễn không trở lại
cổ áo quan khép kín hình chị thân
đưa chị hiền nằm lại dưới mộ phần
ôi đau xót trái tim dường đã vỡ
-
trước mắt em đất trời như sụp lỡ
em gào to nhưng chẳng thốt nên lời
cõi lòng như lạc lỏng giữa chơi vơi
chị nay đã giờ ra người thiên cổ
-
em quỳ xuống tận sâu sầu đáy mộ
ôm hình hài vĩnh biệt mãi chị yêu
chị đi rồi theo sương lạnh đông chiều
bỏ em dại bên dòng đời cô quạnh
-
trên hương án nhìn chị qua di ảnh
lòng kính thành nguyện đốt nén tâm hương
cầu cho chị vảng sanh cảnh tây phương
để em trọn cả đôi đường hiếu đạo
-
trong sâu thẩm tiếng lòng em cầu đáo
mong chị hiền an náo cảnh niết bàn
đức Di Đà phủ sáng ánh hào quang
tiếp hồn chị vĩnh hằng miền cực lạc
-
Y Chau

Nhớ chị

Nhớ chị
-
gió than thở nổi tình ai đó
mây lặng lờ buồn nọ bay trôi
trăng nghiêng nghiêng tình hởi tình sầu
mưa nước mắt rụa ràng ngập lối
-
thương chị nhiều con tim sám hối
nổi ưu tư chìm nổi biển sầu
bao đường đi bao lối bao cầu
bao giọt nhớ giọt châu ràng rụa
-
cánh én đơn dẩy dụa trời cao
lá chết vàng đêm đông rơi rả
ánh trăng nghiêng nghiệt ngã xót xa
bóng chị yêu bàng bạc hương chiều
-
trong nổi nhớ như vừa dáng ngọc
nhìn lặng nhìn di ảnh khói hương
ôi se thắt định luật vô thường
nở cướp mất người chị yêu dấu
-
chiếc võng kia kẻo kẹt âu sầu
như ôn lại những gì kỹ niệm
những trăn trở ân tình lưu điếm
chị hiền từng nương tựa thâu đêm
-
ôi ray rức trái tim nhứt nhối
biết chị đi muối mặn giọt sầu
còn gì chăng gió lạnh bờ môi
theo hương khói mơ màng bóng chị
-
một lần chỉ một lần thấy chị
nổi nhớ hồi qui ký con tim
giờ chị đâu và biết đâu tìm
trách cơn gió đưa xa bất biến
-
tình của chị cao hơn trời biển
lòng bao la hơn cả mây ngàn
phận làm em biết mấy chu toàn
công ơn chị khôn toan đền trả
-
hôm nay nầy vận lòng cô quả
chị mất đi mất cả người ôi
vần thơ nào tạ tội cho tôi
hồn em dại giọt châu ràng rụa
-
thoảng bên tai gió luồn khe cửa
nhở chị hiện như tựa bên em
phút nào thôi ngấn lệ tuôn len
hầu ưu uất chị em đoàn tựu
-
gió than thay lời sầu ủ rủ
vẳng tiếng chị như thuở ban nao
tiếng chị xưa thắm thiết ngọt ngào
vẫn đọng lại tuôn trào lệ ngọc
-
trang thơ nhớ hồn thơ xẽ dọc
chị giờ đây có biết hay chăng
thương chị hiền lệ mặn thấm khăn
trông di ảnh khôn chăng tiều tụy
-
Nam Mô A Di Đà Phật
cầu hương linh chị siêu sanh miền cực lạc