Thứ Tư, 29 tháng 5, 2019

con đường


con đường
-
con đường xưa thuở còn cấp sách
nó nhỏ mòn ì ạch bùn trơn
nhưng kỹ niệm những lúc dỗi hờn
từng trái ổi xoa cơn hờn giận

-
còn đường nầy mỗi ngày đôi bận
như thân quen quanh quấn chân ta
ngõ về nhà dầu chẳng có xa
ta cứ kéo nó dài ra mãi
-
ngày hôm nay hai ta hoàn khải
bước phong vân hội trãi lối hoa
đường em đi bên cạnh người ta
mong anh có bên em sao được
-
anh cũng mong đường em chung bước
nghẹn ngào tim vô phước bơ vơ
để con tim trăn trở thẩn thơ
đêm dài tận ngẩn ngơ hối tiếc
-
đường em đi hoa xinh biên biếc
bướm lượn lờ xao xuyến cành xuân
chữ côi cút nghi ngại bâng khuâng
em mảnh tiến đường gần hạnh phúc
-
anh mong cầu đường mang ánh chúc
soi sáng lòng những lúc không anh
dầu nay tay tay chẳng tay đành
nhưng mãi mãi đưng phai nhau nhé
-
họa vần thơ với người cặn kẻ
đường có dài nay lẻ bóng đi
gạt nổi sầu lệ đậm hàng mi
em mảnh tiến xá gì gai góc
-
đường phía trước có nhiều cơn dóc
gai go khó nhọc mới an khang
xin chúc em vẹn chữ đá vàng
đường phía trước gấm loan lụa trãi
-
em nhớ rằng anh không gió phải
lay cành xuân ngăn ngại em đâu
dầu trong tim vạn nổi âu sầu
hình bóng ấy phai phôi nào được
-
đường phía trước em đi san sẽ
bóng mây che mát mẻ đường về
con đường anh vạn nẻo sơn khê
nhiều dốc đá gồ ghề rêu mốc
-
nhiều những đêm anh thường trằn trọc
con đường nào thuở học cùng đi
giờ mổi người mỗi nẻo phân kỳ
đường phía trước rèm mi ngấn lệ
-

Con đường

Con đường 
-
con đường xưa nào nên vương tội
sao cứ như buột nổi bước chân 
em bảo anh con đường màu xanh 
sao anh ngở nó như tím lịm
-
tím từ tim tím cả trời đêm
đường em đi con tim nhứt nhối
trời lúc nầy hay đổ mưa sầu
hạt mưa nhớ còn đâu em hởi
-
hạt mưa buồn nay ở một nơi
anh muốn nhặt hạt rơi mắt lệ
con đường xưa dường như khóc kể
bòng người xa nhường thể còn đâu
-
con đường nay thêu gấm thuê hoa
ngày hai bửa đón đưa bạn ngọc
con đường nào thuở thời đi học
người ta quên bước dọc trong tay
-
đường phía trước hướng thẳng tương lai
em hạnh phúc với ai tha thiết
chỉ con đương riêng anh da diết
mơ bóng hồng biền biệt chia phôi
-
anh chờ em con đường xưa ấy
lúc tan trường nắm lấy tay đi
tuổi học sinh mơ mộng mê ly
mong mãi mãi không chi xa cách
-
nay tuổi đơi qua thời đèn sách
anh vẫn chờ khúc bách chuyển ưu
một bóng hình con tim chính chủ
con đường xưa lưu trú tình say
-

Con đường

Con đường
-
con đường nay thêu gấm thuê hoa
ngày hai bửa đón đưa bạn ngọc
con đường nào thuở thời đi học
người ta quên bước dọc trong tay
-
đường phía trước hướng thẳng tương lai
em hạnh phúc với ai tha thiết
chỉ con đương riêng anh da diết
mơ bóng hồng biền biệt chia phôi
-
anh chờ em con đường xưa ấy
lúc tan trường nắm lấy tay đi
tuổi học sinh mơ mộng mê ly
mong mãi mãi không chi xa cách
-
nay tuổi đơi qua thời đèn sách
anh vẫn chờ khúc bách chuyển ưu
một bóng hình con tim chính chủ
con đường xưa lưu trú tình say
-
con đường xưa nào nên vương tội
sao cứ như buột nổi bước chân
em bảo anh con đường màu xanh
sao anh ngở nó như tím lịm
-
tím từ tim tím cả trời đêm
đường em đi con tim nhứt nhối
trời lúc nầy hay đổ mưa sầu
hạt mưa nhớ còn đâu em hởi
-
hạt mưa buồn nay ở một nơi
anh muốn nhặt hạt rơi mắt lệ
con đường xưa dường như khóc kể
bòng người xa nhường thể còn đâu
-

Con đường

Con đường
-
con đường xưa như quen nhịp bước
hàng keo si gió lướt lá rơi
tiếng nhạn kêu ảo nảo không lời
chim lẻ bạn làn hơi ấm áp
-
con đường nào thuở thơì đi học
tay trong tay ấm áp biết dường nao
con đường nay se thắt tâm bàò
ngưòi đi xa ảo nảo lòng ta
-
em qua phố trăng cài mái tóc
mắt mơ huyền trách móc hồn thơ
cuối chân trời mây trắng lửng lờ
con đường xưa ve sầu than thở
-
hạ đã về nắng vàng rực rở
cánh phượng hồng nở đỏ bờ môi
ta lặng yên tim rộn liên hồi
bên em đó lòng tôi nổi sóng
-
con đường xưa nào nên vương tội
sao cứ như buột nổi bước chân anh
em bảo anh con đường màu xanh
sao anh ngở nó như tím lịm
-

Thứ Ba, 28 tháng 5, 2019

Lan tím

Lan tím
-
vu vơ lá rụng ngẩn ngơ lòng
ngơ lòng ngơ ngẩn đôi má hồng
má hồng ánh mắt trao duyên ái
duyên ái trang đài thấm hương nồng
hương nồng thoang thoảng hương lan tím
lan tím chơi vơi chốn non bồng
non bồng rẻ lạnh đào nguyên tưởng
nguyên tưởng tình mơ ai biết không
-

Nhớ mẹ ( tiếp )

Nhớ mẹ ( tiếp )
-
gió than thở nổi tình ai đó
mây lặng lờ buồn nọ bay trôi
trăng nghiêng nghiêng tình hởi tình sầu
mưa nước mắt rụa ràng ngập lối
-
thương mẹ nhiều con tim sám hối
nổi ưu tư chìm nổi biển sầu
bao đường đi bao lối bao cầu
bao giọt nhớ giọt châu ràng rụa
-
cánh én đơn dẩy dụa trời cao
lá chết vàng đêm đông rơi rả
ánh trăng nghiên nghiệt ngã xót xa
bóng mẹ yêu bàng bạc hương chiều
-
trong nổi nhớ như vừa dáng ngọc
nhìn lặng nhìn di ảnh khói hương
ôi se thắt định luật vô thường
nở cướp mất tình thương từ mẫu
-
chiếc võng kia kẻo kẹt âu sầu
như ôn lại những gì kỹ niệm
những trăn trở ân tình lưu điếm
mẹ hiền từng nương tựa thâu đêm
-
ôi ray rức trái tim nhứt nhối
biết mẹ đi muối mặn giọt sầu
còn gì chăng gió lạnh bờ môi
theo hương khói mơ màng bóng mẹ
-
một lần chỉ một lần thấy mẹ
nổi nhớ hồi qui ký con tim
giờ mẹ đâu và biết đâu tìm
trách cơn gió đưa xa bất biến
-
tình của mẹ cao hơn núi thái
lòng bao la hơn cả biển ngàn
phận làm con biết mấy chu toàn
công ơn mẹ khôn toan đền trả
-
hôm nay nầy vận lòng cô quả
mẹ mất đi mất cả người ôi
vần thơ nào tạ tội cho tôi
hồn trẻ dại giọt châu ràng rụa
-
thoảng bên tai gió luồn khe cửa
nhở mẹ hiện tựa ở bên con
phút nào thôi tâm mãi màu son
hầu ưu uất mẹ con đoàn tựu
-
gió than thay lời sầu ủ rủ
vẳng tiếng ru con ngủ thuở nao
tiếng mẹ xưa thắm thiết ngọt ngào
vẫn đọng lại tuôn trào lệ ngọc
-
trang thơ nhớ hồn thơ xẽ dọc
mẹ giờ đây có biết hay chăng
thương mẹ hiền lệ mặn thấm khăn
trông di ảnh khôn chăng tiều tụy
-

Tình hạ trắng

Tình hạ trắng
-
bâng khuâng hạ trắng trở về đây
vẫn hàng phượng vĩ vẫn tim gầy
lặng nhau lệ nóng lăn trong máu
khăn nhòa ướt đẩm lúc chia tay
-
anh đi nghỉa vụ trong hoan khải
vững mãi niềm tin dưới nắng mai
mong mãi tình ta ngày sum tựu
giữ yên đất nước chí hùng trai
-
rất xúc động với lời chia sẽ
hải đảo xa lặng lẻ tim rung
biển gió ngàn in đậm tình chung
bên là biển bên em gái nhỏ
-
nơi hải đảo chẳng hoa phượng đỏ
chỉ nắng vàng sóng gió vổ bờ
nhớ em nhiều vạch cát trang thơ
mơ một cõi lặng yên tiếng súng
-
mùa hạ về tự nhiên hoài vọng
nhớ trường xưa ươm mộng xa xôi
thương em nhiều thương cả băng ngồi
in nổi nhớ hai ta tâm sự
-
chốn đảo xa nhiều đêm tư lự
gìn biên cương canh giữ cõi bờ
mỗi tất đất là mỗi vần thơ
lồng gió biển gửi về bạn ngọc
-
nhớ thuở nao ta cùng đi học
nhặt phượng hồng cài tóc em thơ
nay hè về như những giấc mơ
miền hải đảo ngẩn ngơ nổi nhớ
-
đời lính chiến dãi dầu sương gió
gìn biên cương mong đó bình yên
nơi hậu phương bục giảng em hiền
em có nhớ tình anh lính biển
-
vần thơ đây theo gió trăng đêm
hòa cơn sóng tung tăng dồn dập
cánh phượng đỏ ép vào trang tập
ngọt lịm tình ôm ấp hai ta
-
dầu hôm nay tận nơi đảo xa
anh nhớ mãi một loài hoa phượng
dưới sân trường kỹ nệm thân thương
nghiên vành nón em cười khúc khích
-
khúc ve sâu kêu vang rả rít
dưới hàng phượng tỉnh mịch nên thơ
bờ vai nào em ngã đầu mơ
tình ta đẹp không ngờ xa cách
-
biệt tình xưa giả từ trang sách
gìn non sông huyết mạch lòng trai
hải đảo xa nhung nhớ hình ai
tình hạ trắng trời mây bất diệt