Vịnh xuân
Thứ Tư, 30 tháng 12, 2020
VỊNH HẠT THÓC ( tiếp )
-
nẻo đạo lý ở nơi hạt thóc
từ ngàn xưa đến nốt ngàn sau
trong vòng xoay chuyển quái hào
khi thanh khi trượt ai nào rỏ phân
-
từ vua quan thứ dân đủ cả
xưa và nay ròng rả bao thu
kẻ nghịch dử kẻ ôn nhu
nam nam nử nử nan tu lý nầy
-
ngày qua ngày dọn bày cơm bửa
độ xong rồi quên chửa ngọc linh
xem kìa hạt gạo trắng tinh
truy nguyên hạt ngọc đăng trình ra sao
-
lúc tự thuở hôm nao hạt thóc
nhờ ơn trên mưa móc lên cây
thu sương hứng tuyết đủ đầy
khai hoa kết nhụy lúa nầy nên bông
-
khi gặt hái đã xong phận lúa
vào nhà nông hạt lúa vàng ròng
trải bao gian khổ cay nồng
đổi tên thành gạo trắng trong thế nầy
-
đó chẳng phải công dày tạo hóa
ban ngọc linh vàng đá soi đời
phương tiện sống thế nhân thời
bảo che hồn xác con người đạo chơn
-
vỏ hạt mầm điều hơn lý rỏ
an phận ngoài có vỏ bao chàng
phận trong hạt có mầm vàng
ngàn năm tồn tại lúa vàng mầm sinh
-
thấy hạt thóc hiển minh truy đáo
bao đắng cay thành gạo nuôi đời
chúng ta sống thế nhân thời
hạt ngọc ta độ nói lời ái nhân
-
VỊNH HẠT THÓC
************
hạt lúa tách hai thì gạo vỏ
ăn cái trong sao bỏ cái ngoài
cái ngoài gọi trấu đúng sai
trong sao gọi gạo phân rày trắng đen
-
trọng cái trong mà đem bỏ ngoài
khinh cái ngoài sao tài bao chở
từ sơ khời đến chung cờ
ai đem hạt gạo gieo chờ lên cây
-
đó phải chăng nhờ cái vỏ dầy
đem gieo chỉ đợi ngày gặt bông
xin đừng chuộng vỏ bỏ trong
cũng không có được chuộng trong bỏ ngoài
-
nhờ ngoài để hứng tai chịu ách
còn bên trong mầm tách nên cây
con người như thể hạt nầy
cái phần xác thịt phơi bày đẹp xinh
-
dầu xinh đẹp vốn chưng thể xác
còn tốt tươi vui mát phần hồn
dinh hư lý lẻ trường tồn
trong hai thể xác linh hồn nào hơn
-
lo trường cửu bảo chơn linh tánh
quên hiện trần héo quạnh xác thân
không thân sao gom tinh thần
an tâm bình khí linh căn xuất về
-
khư khư cứ đê mê thể xác
lo điểm tô phần xác quên hồn
đến chừng nhắm mắt bồn chồn
ăn năn đã muộn linh hồn nặng vai
-
như hạt lúa trong ngoài phân rỏ
gạo ẩn trong còn vỏ lộ bày
hạt ngọc ta độ hằng ngày
bao hàm lý đạo cao tài rỏ phân
-
ai phận liểu thương thầm má phấn
chớ dày công tô tấm hình hài
ăn sung mặc sướng đắm say
kẻo quên phẩm chất ở ngay tâm hồn
-
lo giải thoát cần tồn cần trử
diệu tâm thần bỏ dử chuộng hiền
xem thân xác cỏi phù diêm
chỉ là cái tạm mình tìm thiêng liêng
-
còn mài râu trai hiền minh lý
việc tửu tài sắc khí chớ mang
trung hiếu nghỉa lý tam cang
giử sao cho vẹn mới an xác hồn
-
có thân xác ôn tồn bảo dưởng
mượn xác thân quản chưởng khí tinh
khí an tinh định thần minh
hồn linh nương đó diệu linh sáng ngời
-
XUÂN CHỜ ĐỢI
-
xuân hởi gió trêu tà áo tím
trên giàn hoa bí đón xuân sang
tầm xuân biên biết màu xanh ngát
mấy dậm trường tình khối duyên mang
.
trăng sao đắm đuối trong sương nhạt
rực cánh mai vàng ngát gió xuân
tuổi đời chồng chất hoàn tay trắng
dạ nổi bâng khuâng phận cơ hàn
.
những muốn sang nhà xum hợp mặt
ngại ngần hai chữ khó đeo mang
công danh phía trước còn u ám
cam phận làm công dám thở than
.
đành phải làm thinh nổi nhớ nhiều
để nghe tim khóc tình câm lặng
dầu cả lòng tôi một màu trăng
đơn phương da diết mỹ nhân lòng
.
chỉ biết mình tôi thương nhớ thương
nhớ lên cánh nhớ nụ môi hường
đêm về e ngại tơ vương vấn
một mảnh hồng nhan cuối đoạn đường
.
cô liêu trơ cảnh bên trời hiếu
mẹ đã ra đi lúc đông chiều
trách nhiêm đôi vai oằn hơi thở
thương người chữ hiếu vỗ sao kêu
.
đến nay như đã mấy xuân thêu
kết bạn văn thơ blog cũng nhiều
gom hương quỳnh nở đêm khuya lụn
chờ đợi tình xuân dậy sóng triều
-
Thứ Ba, 29 tháng 12, 2020
kỹ niệm những dòng thơ cũ
-
Quang Minh Trần
-
đông thêm sắc muôn màu tia nắng sớm
lòng mênh mang ôm trọn dáng giai nhân
nước xuôi dòng se lạnh thấy bâng khuâng
thân cò nhỏ gian truân nơi xứ lạ
-
mưa cuốn lá ru buồn trên mắt mẹ
nhớ về ai vò vẻ tấm thân đơn
xuân năm nay biết có vui chăng hơn
hay vẫn thế lệ hoen tình hoang dã
-
bờ thánh thót bóng hình hài thon thả
nhan sắc nào nhu nhả cuốn hồn say
em hởi em đông về em có hay
nhớ em nay sầu hận khóc đông tàn
-
Bé Ngốc
-
Thơ anh buồn thơ chia cách biệt ly
Em ngồi đọc sống mũi cay cảm động
Mối tình đầu như thuyền nghiêng trên sóng
Sao vô tình chia rẽ cách hai nơi..
-
Quang Minh Trần Bé Ngốc
-
vần thơ nhớ nghẹn lời khó tả
nổi niềm riêng lả chả lệ rơi
em hởi em hiện cuối chân trời
nhân hoài mộng chơi vơi luyến tiếc
-
nhớ về ai sương in mắt biếc
ánh trăng khuya da diết tim đau
thơ tuy buồn vần nhớ hư hao
thuyền nghiên sóng chênh chao biển động
-
Quang Minh Trần
-
chung ô đi khắp đường dài
con tim như nhở đường nay ngắn về
sát vai hơi thở đê mê
nhá đâu tới cửa chưa hề biết ra
-
tiếng cha vọng tự trong nhà
hai con mưa thế dần dà chưa vô
ngượng ngùng anh mới tắt ô
dạ rằng thưa bác đưa ô em về
-
cha cười ánh mắt tràn trề
như xem anh là con rễ nhà thân
tình duyên nở nụ tầm xuân
màu xanh biên biếc trong ngần mắt nai
-
-
bao giờ
-
bao giở biển nhớ bắt cầu
sông thương sóng cuộng nổi sầu ra khơi
bao giờ tình thắm trao lời
chén say ta cạn quên đời tha hương
-
bao giờ trăng khuyết sông tương
đan thành kỹ niệm vấn vương đông sầu
bao giờ tròn ước nguyện cầu
cho ta và đó chung đôi chung hình
-
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






