Hoài thu
-
thu về đưa tiển nàng hè
hồn thu sắc úa tiếng ve ngưng sầu
thu về tháng bảy mưa ngâu
lá vàng lả tả một mầu tang thương
-
thu về thu của đoạn trường
heo may gió thổi rặt rài lệ xa
thu về tan nát tình ta
chứa chan hạt lệ ngở ngàng trúc mai
-
thu về bao nổi u hoài
vần thơ lảng tử miệt mài dậu thưa
thu nay sao mấy cho vừa
trăng nghiêng úp mặt dối lừa thế nhân
-
thu về anh nhặt tơ giăng
đang thành chiếc vỏng bềnh bồng ru em
chớm thu trời nhở màu đen
bảo giông tê tái khôn chen nổi sầu
-
gió lùa hạt nhớ về đâu
hạt thương anh lại bên cầu nhặt trăng
thu nay tình hãy còn chăng
hay là thu ảo cung hằng xa xôi
-
tình nầy gửi đấy ai ôi
gửi lên tóc xỏa gió côi lạnh lùng
tình nầy tròn chữ thủy chung
hởi ai có thấu tận cùng con tim
-
nhặt sầu anh ủ trăng đêm
thả hồn chôn kín nàng tiên thủa nào
thu về dạ những hư hao
ẩm thu rày rặt lệ trào hoen mi
-
thu nay cảnh có thế chi
người đi xa tái sầu bi ngát sầu
hoài thu chôn chặt thương đau
bao nhiêu lá rụng nghẹn ngào con tim
-

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét