Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2013

EM VÀ ANH

EM VÀ ANH


em là nổi nhớ mênh mông
còn anh con bướm ruổi rong vườn hồng
em là hạt nắng chiều đông
còn anh thảm cỏ bên dòng sông tương

em là sợi nhớ sợi thương
còn anh chiếc vỏng vấn vương lửa tình
em là một đóa hoa quỳnh
còn anh trăng sáng soi hình em yêu

em là thu cuối buồn hiu
còn anh ngọn gió đông chiều lâng lang
em là hương thoảng hoa lan
còn anh sương sớm chưa tan nắng lành

em là một ánh mây xanh
còn anh chiếc gió đưa cành luyến lưu
em là biển mộng thiên thu
còn anh lưu nguyễn ngục tù non thai

em là một ánh sao mai
còn anh sương sớm đắng cay đợi chờ
em là một cả rừng thơ
còn anh lạc lỏng bơ vơ rượu đào

em là hạt nhớ muôn màu
còn anh là cả sóng trào nguồn tim
em là trời thẩm trăng huyền
còn anh lướt nước dong thuyền sông mê

em là dáng ngọc tóc thề
còn anh say khước ê chề giai nhân
em là mật ngọt hôn tân
còn anh đọng lại cả vầng tương tư

em ơi chớ mĩm miệng cười
vì si em thế hồn như chết chìm
em về nhớ vớt hồn lên
cho duyên hai đứa vững bền bên nhau

em và anh nặng nghĩa trao
nên duyên cầm sắc anh hào thuyền quyên
đẹp thay tài nữ diệu hiền
phỉ nguyền kết tóc se duyên anh hào
 

MƯA ĐÔNG

MƯA ĐÔNG

tiết trời se lạnh lại mưa rơi
lạnh cả lòng tôi lạnh cả người
hạt mưa phất phất mang giá lạnh
ép buốt tim tôi nổi rả rời

bước vội ra sân nhìn mưa rơi
rì rào gió thổi chân trời tối
mưa mưa nặng hạt trút nổi sầu
nặng nhẻ tình ta nước tràn sân

bong bóng chập chờn theo nước trôi
vở tan rồi nổi cứ vậy thôi
như vở tim tôi bong bóng ấy
em hiểu chăng em nổi lòng tôi

mưa thu xô lá phất phất rơi
nay lại mưa đông lá chơi vơi
nắng thẹn không thương nàng mưa nửa
lạnh lùng anh nắng trốn chân trời

nơi xa xứ lạ ai trăn trở
giấc ngủ nồng say hay hửng hờ
hạt mưa lạnh giá lòng lử khách
buồn không cô quạnh len cỏi mơ

nơi đây mờ mịt trong cơn mưa
chỉ có tim sầu trước dậu thưa
thở dài mong gió mang hơi ấm
cho mưa tạnh ráo giữa ngày trưa

hơi lạnh mưa rơi lòng tan rả
tan từng bong bóng mãi tận xa
tan nát trái tim tôi se buốt
tan cả hồn thơ mộng bướm hoa

bửa ấy mưa rồi mưa lại mưa
nàng thơ ởm hỏi còn hay chửa
hoa bưởi hương lan ngát cỏi trời
cỏi tình quạnh quẻ hạt mưa thưa

mưa đông lạnh lẻo lòng tan nát
tim tôi buốt giá bất giác hờn
nhớ em nổi nhớ nổi từng cơn
theo hạt mưa rơi tận bể ngàn

sáng nay tôi dậy dường trể lắm
một tối mưa đông lạnh rét căm
ra vườn chợt thấy hoa bưởi rụng
bát ngát hương thơm tim tối tăm

lệ mắt rơi theo cơn mưa đó
chan hòa theo gió tận trời xa
gởi hồn ai đó lời tri kỷ
hạt mưa đông nọ nhớ ai là...

mơ người đêm mưa

mơ người đêm mưa

anh biết em hẹn anh đến ngay
ví dầu biển cả núi sông dài
nổi nhớ hằng đêm tâm thổn thức
yêu em anh chẳng đắm say ai 

nhà ấy nhà ai cách rừng mai
nhớ lắm nhớ nhiều ai biết hay
lòng anh thương ấy dồn đầy phổi
muốn thở hơi dài nổi nhớ bay

mỗi khi trở gió anh buồn lắm
ôm gió vào lòng môi thắm môi
hương gió ngở ngần hương tình tôi
ghì chặt vào tim vạn nổi sầu

đông về em có lạnh không em
nhớ khép tình ta bên ánh đèn
trang thơ trải rộng quen mắt đọc
nhạt nhòa hai chữ love em

vịn cớ băng đường tránh gió mưa
hình như ngấn lệ ngận ngừ chua
anh biết tim em còn vương vấn
chẳng rức hình ánh ở xó thừa

cảm xúc ngày nao còn không đấy
mặc dầu nặng hạt mưa ngập lầy
mọi ngã mọi đường như sóng vổ
tình mộng ban đầu vẫn ngất ngây

mây thương bay mãi tận chân mây
nọ rảnh cheo leo giỏ xẻ cây
biển tình sóng vổ nhòa tim nát
còn lại tình anh với tym gầy

qua blog rồi quen nhau trên blog
hồn thơ nặng nợ em biết không
xứ nọ có dù mưa giá lạnh
tình anh vẫn đợi lúc trời trong

GIỌT ĐÔNG SẦU 1

GIỌT ĐÔNG SẦU 1


giọt thơ ai oán nảo nùng
đêm đông sương lạnh mưa phùn giá băng
nổi lòng bày tỏ cùng trăng
giọt sầu vương má cũng bằng giọt thương

giang đầu cách bến sông tương
ngọc thơm hoa bưởi má hường ngất ngây
thoảng giờ suối tóc vờn mây
nụ cười hàm tiếu đắm say tim nầy

tình xưa ong lả bướm chầy
nửa vầng trăng vở tháng ngày nhớ nhung
dầu nay xa cách nghìn trùng
dây tơ lở đứt tình chung phủ phàng

chiều đông mây tím giăng ngang
ngậm ngùi xa cách ta nàng thảm đau
mộng vàng tan vở hư hao
sổ lồng con sáo bay cao cuối trời

đắng cay cam chịu rả rời
tình say một cõi quên thời tái tê
người đi chiều lở đông về
còn người ở lại đọa đài đớn đau

phải lòng nhau thuở đông nào
hai ta thương nhớ rạt rào hương xưa
đã yêu hơn bát nước dừa
gừng cay muối mặn ngày vừa sẽ chia

đã từng lệ đắng đêm khuya
bao nhiêu kỹ niệm đường vìa có nhau
chung lòng thương nhớ ngọt ngào
tình ta đẹp tợ chiêm bao giữa đời

kể từ bướm lạ vườn mơi
sắc hoa dường nhở quen hơi bướm tình
canh tàn trăng xế vọng hình
đông nay nàng đã chiết kinh xứ người

trời in mây biếc gió lơi
tình tan trăm mảnh chơi vơi cõi lòng
niềm riêng rời rả tiết đông
qua cầu con sáo sổ lồng bay cao
 

Hình ảnh: GIỌT ĐÔNG SẦU  1



giọt thơ ai oán nảo nùng
đêm đông sương lạnh mưa phùn giá băng
nổi lòng bày tỏ cùng trăng
giọt sầu vương má cũng bằng giọt thương

giang đầu cách bến sông tương
ngọc thơm hoa bưởi má hường ngất ngây
thoảng giờ suối tóc vờn mây
nụ cười hàm tiếu đắm say tim nầy

tình xưa ong lả bướm chầy
nửa vầng trăng vở tháng ngày nhớ nhung
dầu nay xa cách nghìn trùng
dây tơ lở đứt tình chung phủ phàng

chiều đông mây tím giăng ngang
ngậm ngùi xa cách ta nàng thảm đau
mộng vàng tan vở hư hao
sổ lồng con sáo bay cao cuối trời

đắng cay cam chịu rả rời
tình say một cõi quên thời tái tê
người đi chiều lở đông về
còn người ở lại đọa đài đớn đau

phải lòng nhau thuở đông nào
hai ta thương nhớ rạt rào hương xưa
đã yêu hơn bát nước dừa
gừng cay muối mặn ngày vừa sẽ chia

đã từng lệ đắng đêm khuya
bao nhiêu kỹ niệm đường vìa có nhau
chung lòng thương nhớ ngọt ngào
tình ta đẹp tợ chiêm bao giữa đời

kể từ bướm lạ vườn mơi
sắc hoa dường nhở quen hơi bướm tình
canh tàn trăng xế vọng hình
đông nay nàng đã chiết kinh xứ người

trời in mây biếc gió lơi
tình tan trăm mảnh chơi vơi cõi lòng
niềm riêng rời rả tiết đông
qua cầu con sáo sổ lồng bay cao

giọt đông sầu 2

giọt đông sầu 2

muộn màng muôn nổi đớn đau
chữ chờ anh gửi trăng sao bể ngàn
đông nay cánh nhạn lạc đàng
chơ vơ ngọn gió phụ phàng xót xao

vu vơ ngọn gió rì rào
sương vương ngấn lệ hạt nào vương mi
đông xưa bao nổi mê si
lá hoa quấn quít rù rì gió đông

biết rằng em đã có chồng
thuyền em tách bến dòng sông hai bờ
hồng nhan da diết tim chờ
hạt sầu trăng khuyết sao mờ hắt hiu

tình ta tan vở ngậm ngùi
nghe đau đau điếng ngược xuôi cánh chuồng
như trăm ngọn gió đông buồn
hạt thương lắm nổi tự nguồn trào dâng

chén say hồn chếch lâng lâng
lời thơ đọng rớt trong ngần giọt thương
lòng ai tợ bãi chiến trường
ngày nào êm ai nay dường nát tan

bây giờ em đã sang ngang
mà sao cứ nhở như là của anh
đông trao lòng bấy chơn thành
muốn bồng muốn bế một cành hoa tiên

đông về vương nổi u phiền
nhánh hồng chiết gửi bên miền xa xôi
nụ hoa tơi tả héo sầu
tình ta tan vở bèo trôi giữa dòng

đông nay tợ nhở bảo giông
con tim buốt giá má hồng xót xa
em vui hương lửa người ta
còn ai ray rức canh tà đêm đông
 

họa lại đông về

họa lại đông về

đông về gió bấc lạnh lòng
vu vơ tình nhớ cành hồng trong tim
nụ cười ánh mắt long lênh
tóc thơm hương bưởi bồng bềnh nắng mai 

ngấn hoa mi lệ trang đài
thương nhiêu bấy đợi hình hài ngày xưa
đông sầu ly biệt gió mưa
tình ta mắc cạn đêm thừa khuyết trăng

đông về tình nhở bâng khuâng
ngày qua tháng lại hàn băng nổi hờn
đông sầu nổi nhớ cô đơn
thuyền tình xa bến cung đờn đứt dây

tình nầy dẫy chết từ đây
chôn vùi ngày tháng ốm gầy tương tư
đông nay hoang lạnh cõi hư
mảnh tang vùi lấp giả từ thế nhân

đông về biến ảo phong vân
người đi sao lặng con chăng nổi buồn
ngoài trời bổng trút mưa tuôn
hạt mưa ào ạt gió luồn vào tim

nhớ ai thao thức trăng đêm
giọt châu tròn giọt lệ viền mắt hoen
dế than rên rỉ sang hèn
trơ trơ tượng đá màu đen trong lòng

chuyện xưa hòa quyện gió đông
hàn băng tim buốt má hồng xa xôi
trăng tà trắng xóa lòng tôi
đắng cay rượu nhạt nhở nhàng cung thương

thực hư trong cõi vô thường
hiên song gót ngọc thoảng hương bên rèm
đông về sương lạnh con tim
bóng hồng tan biến màn đêm đông sầu

sông thương bên lở bên bồi
biển yêu gió bảo sóng nhồi lao xao
đông về nhặt nhớ thương đau
mượn cay men rượu nhạt nhàu hương yêu
 

ĐÔNG VỀ

ĐÔNG VỀ

rượu sầu chưa niếm mà say
tim sầu nhoi nhói hình hài người xưa
tình hoa đông lại mưa thưa
tương tư người hởi như vừa chớm thu 

nữa khuya gương ngọc ưu tư
thềm hương sương đọng giọt từ trong tim
nổi sầu vô cớ trăng huyền
phòng hoa gối cặp nhân duyên chưa tròn

đợi chờ hai chữ tình son
châu về hợp phố mõi mòn người ơi
đam mê trả lại cho đời
còn đâu hoa bướm thủa thời mới quen

trang thơ trãi đọc trước đèn
như in vóc tuyết hương sen lướt ngàn
mơ màng gió lộng tưởng nàng
người hoa muôn thuở mộng vàng tình nhân

đông về biến ảo phong vân
người đi sao lặng con chăng nổi buồn
ngoài trời bổng trút mưa tuôn
hạt mưa ào ạt gió luồn vào tim

nhớ ai thao thức trăng đêm
giọt châu tròn giọt lệ viền mắt hoen
dế than rên rỉ sang hèn
trơ trơ tượng đá màu đen trong lòng

chuyện xưa hòa quyện gió đông
hàn băng tim buốt má hồng xa xôi
trăng tà trắng xóa lòng tôi
đắng cay rượu nhạt nhở nhàng cung thương

thực hư trong cõi vô thường
hiên song gót ngọc thoảng hương bên rèm
đông về sương lạnh con tim
bóng hồng tan biến màn đêm đông sầu

sông thương bên lở bên bồi
biển yêu gió bảo sóng nhồi lao xao
đông về nhặt nhớ thương đau
mượn cay men rượu nhạt nhàu hương yêu
 

Hình ảnh: ĐÔNG   VỀ

rượu sầu chưa niếm mà say 
tim sầu nhoi nhói hình hài người xưa 
tình hoa đông lại mưa thưa 
tương tư người hởi như vừa chớm thu 

nữa khuya gương ngọc ưu tư 
thềm hương sương đọng giọt từ trong tim 
nổi sầu vô cớ trăng huyền 
phòng hoa gối cặp nhân duyên chưa tròn 

đợi chờ hai chữ tình son 
châu về hợp phố mõi mòn người ơi 
đam mê trả lại cho đời 
còn đâu hoa bướm thủa thời mới quen 

trang thơ trãi đọc trước đèn 
như in vóc tuyết hương sen lướt ngàn 
mơ màng gió lộng tưởng nàng 
người hoa muôn thuở mộng vàng tình nhân 

đông về biến ảo phong vân 
người đi sao lặng con chăng nổi buồn 
ngoài trời bổng trút mưa tuôn 
hạt mưa ào ạt gió luồn vào tim 

nhớ ai thao thức trăng đêm 
giọt châu tròn giọt lệ viền mắt hoen 
dế than rên rỉ sang hèn 
trơ trơ tượng đá màu đen trong lòng

chuyện xưa hòa quyện gió đông
hàn băng tim buốt má hồng xa xôi
trăng tà trắng xóa lòng tôi
đắng cay rượu nhạt  nhở nhàng cung thương

thực hư trong cõi vô thường
hiên song gót ngọc thoảng  hương bên rèm
đông về sương lạnh  con tim
bóng hồng tan biến  màn đêm đông sầu

sông thương bên lở bên bồi
biển yêu gió bảo sóng nhồi  lao xao
đông về nhặt nhớ thương đau
mượn cay men rượu nhạt nhàu hương yêu