Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2013

THỜI ÁO TRẮNG

THỜI ÁO TRẮNG

thời áo trắng còn ghi trong nổi nhớ
bốn năm qua sen nở tận tâm hồn
mai đây rồi đôi ngã chiếc sự buồn
hương tình ấy tôi luôn luôn nhớ mãi
.
mỗi buổi chiều nắng tà xuyên cửa sổ
phảng má hồng tình trổ nụ duyên nồng
chợt nhìn em tâm hồn như bay bổng
học đường ôi đôi bóng chẳng rời xa
.
hai con tim chan hòa chung nhịp khúc
nổi tương phùng ánh chúc giữa đêm đen
thời áo trắng biêt bao nhiêu ước hẹn
thổn thức lòng tim bén lửa yêu đương
.
hồi hộp nhứt bên nhau mỗi mùa thi
cả hai ta ước hẹn bảng khoa kỳ
mong đừng rớt lạy trời xin phù hộ
sự hoài mong chẳng phụ tưởng viễn ly
.
thấm thoát thoi đưa nhở bốn năm dài
tình thương thấm thiết tràn ngập hương say
yêu nhau trang trãi mảnh hồn thơ trẻ
giảng đường như chia sẽ hướng tương lai
.
thời áo trắng ngày nay bừng bảng hổ
gánh hành trang loang lổ giấc mơ sầu
khi ra trường hai đứa lại chia phôi
nàng quay đi dành tôi màn đêm tối
.
thôi nhé mai đây giả biệt nhau rồi
kỹ niệm nào bóng câu qua cửa sổ
yêu nhau chi ngẩn ngở ôm nổi khổ
thổn thức sầu lệ đổ bóng người đi
.
ai về trường củ u hoài mơ vọng
bốn năm dài áo trắng tuổi thư sinh
ướp hoa yêu lối mộng lắm nặng tình
trong tim đọng dư âm thời áo trắng
.
nổi xót đau xóa tan hồn cay đắng
bốn năm dài hoa mộng thấm tình xuân
còn chăng nào biên biết cái vị tân
thời áo trắng xóa dần trang tình hận
 

CHIỀU ĐÔNG

CHIỀU ĐÔNG


chiều hôm nay hồn đơn sao hoang vắng
tôi ước ao được ngấm bóng người xưa
một lần thôi dầu biết chẳng có thừa
bởi duyên phận bẻ bàng trong kiếp sống

tôi chợt tỉnh đây thật hay nằm mộng
ngấn hoa yêu bên trang blog hiện về
vẫn đượm màu trinh khiết thuở thuở đê mê
sưởi ấm lại hồn tôi bao năm tháng

entry nầy dành cho ai thời dĩ vảng
giờ post lại ghi dấu bóng người xưa
dầu chiều đông trời có đổ mưa thưa
vẫn thấy ấm tình tôi trong ký ức

cám ơn người vần thơ vương nét mực
màu trinh nguyên ray rức tháng năm xưa
hương thơ nhẹ rỉ rã trắng cơn mưa
khơi dỉ vảng trong hồn thơ miên viển

gánh hành trang bến đời nhiều lưu luyến
bụi thời gian phủ lấp tuổi mộng hồng
tôi một mình dong ruổi chốn mênh mông
khi hụp lặn giữa biển đời sóng gió

màu áo trắng không tàn phai tâm nó
mỗi khi buồn tôi mơ vọng mưa rơi
ngược thời gian theo dĩ vảng dòng đời
tôi nhớ lại áo trắng thời đi học

chiều đông lặng nhìn ai bên xóm vắng
chiếc cầu nghiêng nắng rắc lối xanh mờ
sợi nắng vàng quyện khói trắng vương tơ
tiếng chim hót trên nhành cau lảnh lót

hương lúa chín vọng đồng lang man mác
hàng dừa reo nặng trĩu trái đong đưa
mây nhở buồn bay chậm giữa trời trưa
lối mòn nhỏ thuở xưa chừng vương vấn

con kênh lặng cỏ vờn hoa chen lẫn
màu trong xanh hờ hửng chảy xuôi dòng
bờ kênh ấy say lòng trong giấc mộng
sóng vai kề đôi bóng thả hồn trôi

chiều đông nao in sâu vào ký ức
nét nguyên sơ ray rức trái tim son
dòng thời gian đậm lại mảnh tình con
dư âm vọng đam mê chiều đông lạnh

kỹ niệm xưa trong tâm dường muôn thuở
chẳng phai nhòa ký ức thuở nguyên sơ
dầu hôm nay hai đứa rẻ duyên tơ
chiều đông đến tình như bừng sống lại
 

vẫn con đường

vẫn con đường

anh vẫn thế ngõ hồn cành hoa cúc
mơ và mơ tình tục kết duyên tiên
mong một ngày thu toại mộng giao duyên
trong gió mới đôi tim chan hào nhịp

anh vẫn thế ngở từ muôn ngàn kiếp
trọn đường tu sánh hiệp bóng giai nhân
nhưng hởi ôi thực tại nở rẽ phân
em cất bước theo chân người xa lạ

anh vẫn thế cõi lòng vương sầu lã
cũng thu nầy cũng lã chã mưa sầu
con đường cũ ngậm ngùi in hương dấu
trống hoạnh hồn bong bóng nổi xa xa

anh vẫn nhớ con đường ngày xưa ấy
kỹ niệm vàng ôm lấy bước chân ta
dưới tàn cây băng đá bướm vờn hoa
em e ấp ngã vai hòa hơi thở

anh vẫn nhớ mùa thu hoa cúc nở
buổi chiều tà nắng chở lá vàng rơi
nhìn mặt sông bầy cá kìm bơi lội
em hỏi rằng trông chúng tội không anh

anh mĩm cười nó sung sướng hơn anh
có bè bạn có nhân tình bơi cạnh
khuých cánh tay em huých dài đuôi mắt
có em đây sao lại ví cá kìm

kỹ niệm ấy trãi thành mối tình êm
giống như em anh thao thức bao đêm
đông khuya lạnh nghe niềm thương da diết
chuông chùa vang biên biếc vọng tình xa
 

Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2013

ANH TRỞ VỀ

ANH TRỞ VỀ


anh trở về nổi lòng ô thước
hạt mưa ngâu lệ ướt bờ mi
đàn quạ kia có tội tình chi
làm cầu nối chàng ngưu nàng chức
-
anh trở về ngậm ngùi bức rức
giữa hồn anh ngày ấy tình em
một chiều sâu quá khứ dày đen
tà áo tím tóc dài ký ức
-
thầm tiếc nuối trãi dài nét mực
loang máu hồng màu hoa phượng đỏ
mái trường xưa người yêu bé nhỏ
ta giả từ dứt bỏ tòng chinh
-
đời thư sinh khoát màu áo lính
đem an lành thành phố bính an
chuông nhà nhà đổ nhịp ngân vang
người trai trẻ sa tràng đuổi giặc
-
trăng biên thùy lạnh lùng không sắc
gió hạ sầu se thắt nguồn tim
mơ trở về màu tím hồn nhiên
em trinh trắng diệu hiền xa thẩm
-
gìn giang sơn hậu phương yên ấm
trong có em và lắm người thân
dầu hy sinh tôi cũng chẳng cần
da sạm nắng tình yêu vẫn nở
-
rừng đêm khuya dế trùng than thở
hạ đã qua thu nhở lạnh lùng
thương dĩ vãng biền biệt tình chung
để hoa súng nảo nùng mắt ngọc
-
nhớ người thương sương đêm chợt khóc
hoài bóng củ nắng mai chia sầu
chiến tranh mi biến cải chia phôi
rêu phong lại tim tôi đen thẩm
-
rừng biên khu một chiều đêm sẩm
hận quân thù căm giận sài lang
gây chiến tranh chia cách ta nàng
sầu quan tái ngút ngần khí tiết
-
anh trở về môi hồng mắt biếc
dáng trang đài trinh khiết thơ ngây
khi hòa bình hạnh phúc vui thay
hoa phượng đỏ tim ray xum hợp
 

mơ màng

mơ màng

bên tôi trời trở sang đông
giọt sương còn đọng hiên song rực màu
vần thơ tôi gửi má đào
vẫn vơ trăng thẹn nhường sao lập lòa

biết không ngày tháng lặng lờ
có người hiên cửa còn chờ thu sang
lá vàng từ giả cành mang
dòng thơ tôi gửi đến nàng theo trăng

đêm khuya thảnh thót chuông ngân
tiêng vang vọng nhở từ âm bồ đề
cà phê nhỏ giọt đê mê
lâng lang giọt nhớ ngỏ về trong tim

hay chăng đã những bao đêm
canh tàn thao thức mơ tìm bóng ai
mõi mòn ánh mắt cay cay
lá lay nhở tưởng trang đài vương hương

gió ơi xin gửi cành thương
nụ hôn môi thắm vấn vương cửa tình
biết chăng trong cõi ba sinh
người dưng cắt cớ tim mình rức ray

nhớ nhung chén rượu men cay
lập lờ sóng nước hình ai mĩm cười
mộng mơ ánh mắt một người
trong sâu đáy mắt vẻ vời chử thương
 

bao giờ

bao giờ

bao giở biển nhớ bắt cầu
sông thương sóng cuộng nổi sầu ra khơi
bao giờ tình thắm trao lời
chén say ta cạn quên đời tha hương

bao giờ trăng khuyết sông tương
đan thành kỹ niệm vấn vương thu sầu
bao giờ tròn ước nguyện cầu
cho ta và đó chung đôi chung hình

thu nay ai thả lục bình
sông thương trôi nổi mối tình chia phôi
mùa thu lá rụng cành côi
tím tình thạch thảo hôm nào nên thơ

thế nay chết cả thu chờ
em về xứ lạ ngẩn ngờ con tim
tình thu nhớ kết trăng đêm
nhớ em anh chết nảo phiền vì ai

bao giờ thuyền lại bến nay
để con mắt mõi mềm say rượu sầu
bao giờ biển nhớ bắt cầu
cho ta và đấy vẹn bầu rượu thơ
 

người đó ( tiếp )

người đó ( tiếp )

nắng rực lửa đồi thông
đốt cháy bao đóa hồng
tim lạnh vẫn lạnh băng
a lô gọi vô vọng


băng đá ngày xưa này
hai bóng như khắc lại
trời chưa chuyển sang đông
ghế buồn lạnh bóng ai

nhớ ngày valentine
môi mình chợt hồng tím
má ửng chút thẹn thùng
người yêu đang gọi điện

hôm nay vừa ra trường
niềm vui chưa tận hưởng
thuê bao không liên lạc
chán ơi chán chán chường

cả nhà mình vui vẻ
mừng trẻ tốt nghiệp nè
biết đâu mây kéo sầu
đưa ai vào ngỏ rẻ

đây hồ hương vẫn xanh
bao kẻ đạp thuyền nhanh
mình nhìn ngơ ngát vậy
tợ lá thoát xa cành

người hởi trời vẫn trong
sao tim minh trống lỏng
một bóng hình đơn côi
lạc vào phố người đông

quen tay lại bấm máy
vào cái số của ai
vẫn lời thuê bao ấy
hãy gọi lại sau này

tin nhắn tin nhắn gửi
có gửi không có nhận
để lại nổi buồn khơi
bao tủi sầu hờn giận

ngày vui mình ra trường
là ngày mình đau thương
biển tình mênh mông ấy
đang vổ sóng đoạn trường

mây buồn buồn mây trôi
gió héo héo gió sầu
a lô tim lổi nhịp
nghẹn ngất mối tình đầu

tương lai dầu sáng lạng
sao ta vẫn ưu mang
người ơi hiểu thấu nào
tình yêu vào quên lảng

mong rằng người đó hiểu
chia sẽ nổi niềm yêu
hoàn cảnh nào vẫn thế
hãy nhớ kỹ niệm nhiề
u