Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013

GIỌT SẦU ĐÔNG ( 1 )


GIỌT SẦU ĐÔNG ( 1 )

giọt thơ ai oán nảo nùng
đêm đông sương lạnh mưa phùn giá băng
nổi lòng bày tỏ cùng trăng
giọt sầu vương má cũng bằng giọt thương

giang đầu cách bến sông tương
ngọc thơm hoa bưởi má hường ngất ngây
thoảng giờ suối tóc vờn mây
nụ cười hàm tiếu đắm say tim nầy

tình xưa ong lả bướm chầy
nửa vầng trăng vở tháng ngày nhớ nhung
dầu nay xa cách nghìn trùng
dây tơ lở đứt tình chung phủ phàng

chiều đông mây tím giăng ngang
ngậm ngùi xa cách ta nàng thảm đau
mộng vàng tan vở hư hao
sổ lồng con sáo bay cao cuối trời

đắng cay cam chịu rả rời
tình say một cõi quên thời tái tê
người đi chiều lở đông về
còn người ở lại đọa đài đớn đau

phải lòng nhau thuở đông nào
hai ta thương nhớ rạt rào hương xưa
đã yêu hơn bát nước dừa
gừng cay muối mặn ngày vừa sẽ chia

đã từng lệ đắng đêm khuya
bao nhiêu kỹ niệm đường vìa có nhau
chung lòng thương nhớ ngọt ngào
tình ta đẹp tợ chiêm bao giữa đời

kể từ bướm lạ vườn mơi
sắc hoa dường nhở quen hơi bướm tình
canh tàn trăng xế vọng hình
đông nay nàng đã chiết kinh xứ người

Thứ Năm, 28 tháng 11, 2013

tại trời mưa

tại trời mưa

quen nhau vì bởi trời mưa
thấy em gái nhỏ dần dưa nhìn trời
sẳn ô đây hỏi ướm lời
em ơi nhiêu tuổi tên đời là chi 

nếu cùng nhân tiện ta đi
chung ô chung bước thầm thì dưới mưa
hạt mưa theo gió đùa ưa
lăn lăn đôi má em vừa phấn lan

sẳn khăn chằm hạt mưa ngàn
vô tình ánh mắt nồng nàn liếc nhau
thẹn thùng em khẻ mày chau
còn anh lúng túng má đào trong tim

đường về như cứ dài thêm
chung ô hơi thở lang chuyền theo mưa
mưa sao hạt nặng hạt thưa
nép mình san sát hạt mưa trong lòng

ngỏ về bong bóng chập chồng
bóng tan bóng hiện cành hồng nhói tim
phút đâu tới vụt mái hiên
chia tay em nhở hồn nhiên nụ cười

cám ơn hai tiếng hoa rơi
số phon em tặng tiện thời gọi nhau
chia tay ánh mắt luyến trao
bờ môi mấp máy ngọt ngào nụ hôn

về nhà tim cứ bồn chồn
đêm mơ vóc ngọc cướp hồn đi hoang
thương thương từ độ mưa sang
yêu yêu ô đó bạn vàng chung đôi

vườn đào

vườn đào

vườn đào lối ấy mênh mông
chẳng hay bạn ngọc có chồng hay chưa
nhớ ngày tay nắm say sưa
mắt nhìn lưu luyến sớm trưa mặn nồng

nhìn ai má thắm môi hồng
lòng như muốn gửi hương nồng đài trang
cành đào vói ngắt tặng nàng
như là tặng cả tim vàng cho ai

vườn đào lắm ngỏ nhiều gai
muốn tường má liểu khổ rày vẫn cam
thương ai lòng những ưu đam
nhớ ai ray rức tim gan rối bời

đêm buồn ngắm ánh sao rơi
tìm hương vị đắng men đời tình yêu
lòng xuân rộn rả mây chiều
mong người viển xứ hồn xiêu theo người

vườn xưa hoa lá xanh tươi
vườn tình buốt lạnh nụ cười giai nhân
trăng huyền rớt xuống sông ngân
tình ôi mờ nhạt chôn chân đa sầu
 

Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

phố xưa

phố xưa

chẳng vô tình trên phố đông qua
tay chạm tay tình quá thiết tha
hay đó lẻ duyên ta trời định
chạm tay nhau bin rịn tình ta 

thoảng một kia bên hiên phố nhỏ
gặp lại nhau dưới ngỏ mưa to
chiếc ô đưa điếm hạt mưa thưa
nghe ấm lại con tim mở ngỏ

đưa em về lòng như trổi sáo
đường tuy xa sao nhở cứ gần
trước nhà em anh những bâng khuâng
sao xui khiến hai tim đập chậm

một lần thôi anh về say đắm
nhớ nhung nhiều dáng dấp thiên kiều
mong và mong gặp lại hương yêu
ta đi mãi đường dài kỹ niệm

bổng cuồng loang bởi đâu chinh chiến
biệt em yêu bưng biến chiến khu
mong có ngày sạch bóng quân thù
ta nối lại chiếc ô lưu dấu

khi thanh bình anh về ngỏ lối
nhà còn đây chẳng thấy em đâu
hỏi ra rằng em đã xa xôi
ôm đàn mộng dạo câu xa cách

lên xe hoa lòng bao nhớ mách
một đường tơ rối nhịp chia pha
em vui hạnh phúc với người ta
còn chữ nhớ em cho anh lại
 

hoa em

hoa em

hoa em bất tử trong tim
làm sao sớm nở đêm tàn đau thương
hoa quỳnh đài cát vô thường
cánh hoa đọng ướt cành sương hương ngàn

người dưng sao nhở xốn xang
mảnh mai sợi nắng anh mang trong lòng
đông sầu cánh nhạn chiều mong
ta tim dĩ vảng biển lòng trong tim

bằng lăng hoa tím niềm riêng
sầu dâng sóng lượn liểu nghiêng má hường
dẩu là gió dẩu ngàn thương
bờ vai tóc xỏa tạn tường mỹ nhân

sân trường ai bước ngập ngần
trông cây tưởng bóng em gần bên nhau
ước chi vuốt tóc má đào
cho say tình mộng ngạt ngào hương duyên

kia kìa có cặp chim quyên
rút nhau rỉa cánh bạn hiền chung vai
mong em ngày tháng vắn dài
để cho đông nhớ mày ngài mắt nhung

để cho duyên thắm tình chung
cho đây với đó liểu tùng duyên ưa
chiều nao hai đứa dưới mưa
chung ô hạnh phúc đường vừa gần hơn

giờ sao lạc khúc cung đờn
chim quyên xa bạn thuyền hờn xa khơi
giờ thì mỗi đứa mỗi nơi
nổi sầu riêng gánh chơi vơi cánh chuồng
 

say

say

dã quì rực ánh trời vàng
thu về đánh thức tình nàng trong tim
vần thơ thánh thoát sương đêm
rừng thu lá đổ bên thềm thương yêu 

cánh diều lộng gió trời chiều
mắt nai vai tựa thủy triều tình thân
da tươi bông bưởi trắng ngần
hơi thơm hương gái bâng khuâng môi hường

thu về êm ái vấn vương
lá khô rơi khắp trải đường tơ duyên
vi vu khúc nhạc niềm riêng
lá rơi mặc lá cõi tiên lạc vào

gió ngàn thông gọi đỉnh cao
tình lên phố núi má đào ửng say
thu về trút cả mưa dai
em xinh xứ lạnh đọa đài tim ai

nét thu phố xá mày ngài
hồ thu soi ánh trăng gầy trang nghiêm
nhớ thu chung bước thảo nhiên
gió nâng tà áo vườn thiền tơ duyên

bên em ngày ấy nước tiên
nụ hôn vô niệm môi viền lâng lang
thu nay xứ lạnh tình mang
còn chăng thu héo trăng tàn sao rơi

mượn tìm chun rượu quên đời
say thu say cả say người thu xa
say cho quên nét ngọc ngà
lẻ loi say khước mình ta hận tình
 

Thứ Bảy, 23 tháng 11, 2013

NỤ CƯỜI KHÚC KHÍCH

NỤ CƯỜI KHÚC KHÍCH


thoảng một lần nghe cười khúc khích
chỉ một lần da diết bóng hình
mắt đen láy môi mộng má xinh
cướp đi mất hồn anh từ dạo

đi đến nhà em dưới hàng cau
nghe khúc khích xôn xao gió bảo
nụ cười yêu khúc khích hôm nào
anh nhớ mãi vòng tay rộng mở

trái tim anh dường chừng nghẹt thở
khúc khích cười răng bắp trắng ngần
họa vần thơ lòng lại lâng lâng
vọng trong tim khúc khích đắm say

một nổi yêu khúc khích nhớ hoài
theo anh suốt đêm dài thao thức
nhớ em nhiều lửa tình hừng hực
khúc khích cười ngọn bút xoáy tim

làm sao anh thả nụ cười em
khúc khích răng ngà mắt trong đen
một mai ai hỏi anh sao thế
khúc khích nụ cười nghe ấm êm

thưở nhỏ cùng chơi trò ú tim
anh tìm phương trốn em kiếm tìm
em bắt được anh.. cười khúc khích
nhìn em má ửng lòng vui lên

ngày nọ bên nhà em có giổ
đông người hỷ hả em ngồ ngộ
họ khen đẹp quá em đẹp quá
khúc khích em cười xinh phết cô

từ ấy lòng anh tựa mưa đổ
ướt đẩm trong tim ướt đẩm đồ
khúc khích hôm nào hoa nhớ mãi
nụ cười duyên nợ mấy ai hồ