Thứ Hai, 23 tháng 12, 2013

nhớ mẹ

nhớ mẹ

tôi khóc bi ai tràn đêm đông lạnh 
giọt lệ lòng sao cạn nổi thương đau 
giọt nhó thương giọt nhớ dấu giọt sầu 
hồn đau buốt xót xa tình từ mẫu

ai có biết cõi lòng tôi ủ rủ 
cách muôn trùng nhớ mẹ nổi nhớ nhung
nhớ đông nào bên mẹ buổi tương phùng 
nay cách biệt sầu đông vây nặng trĩu

trong sâu lắng tiếng lòng kêu réo gọi
mẹ bây giờ mờ mịt ở phương xa
hình mẫu tử thiết tha chữ đậm đà
trăng khuya lạnh khó nhòa trong ký ức

tiết đông hàn hồn tôi nghe oi bức
kiếp nhân sinh quy luật chữ vô thường
ôm đau xót ngở ngang nổi đoạn trường
gây thương nhớ sầu đong nguồn tim lạnh

mẹ đi xa cõi lòng tôi hiu quạnh
trống vắng về trăng lạnh khóc sương đêm
nhớ mẹ hiền thao thức những từng đêm
ôi da diết nổi niềm mồ côi mẹ

biết sẽ chia cùng ai vơi lòng trẻ
mẹ chết là ta thành kẻ mồ côi
tìm mẹ đâu chỉ ở lúc đêm thâu
trắng hồn quạnh âu sầu bên di ảnh

Thứ Tư, 18 tháng 12, 2013

nởi buồn mất mẹ

nởi buồn mất mẹ

tiết đông chuyển gió cơn bảo lạnh
rét hồn bất hạnh mẹ ra đi
cơn bạo bệnh đàm ngăn nghẹn ngất
một chiều buồn hiu hắt lìa dương

chữ hiếu đạo con dường chưa đáp
công sanh thành biển lấp sao đầy
tình cao cả núi cao chất ngất
mẹ đi xa u uất hồn con

nhớ thuở cha hy sinh vì nước
con trong nôi mẹ khổ dường nao
lo tần tảo nuôi con khôn lớn
mong ngay sau thành đạt danh cao

giờ thành nhân con chưa phận hiếu
mẹ mất rồi nặng chiểu lòng con
trước áng linh mờ ảo hương son
hình ảnh mẹ diệu dàng trìu mến

như nhìn con nhắn đến điều chi
bên di ảnh lòng những lâm ly
còn đâu nửa hình hài từ mẫu
mất mẹ rồi như mất hướng đi

mẹ ơi con gào to gió lạnh
tiết đông sầu hiu quạnh lòng con
mảnh khăn tang chít nổi bồn chồn
nghĩa trang lạnh trắng hồn trẻ dại

vẳng bên tai cung đàn tang hải
khóc cho mình biến cải ai bi
mất mẹ rồi trắng xóa chia ly
câu sanh tử từ dây xa cách

tìm mẹ trong đêm khuya mộng mỵ
gió lay cành rụng khóc sương đêm
tiếng dế than thể tiếng từ nghiêm
như nhắn gởi niềm thương từ mẫu

phút đắng lòng màn đêm tăm tối
đom đóm lòe tưởng mẹ đâu đây
mẹ ơi mẹ có biết hay hay
con nhớ mẹ lệ cay khóe mắt

kể từ nay đời con nghẹn thắt
mất mẹ rồi tìm gặp được đâu
mong cầu trên trời phật nhiệm mầu
rước hồn mẹ vảng sanh nước lạc

tây phương lạc cảnh mẹ an nhàn
bên chân phật vỉnh hằng phước báo
con khờ dại thành tâm cầu đáo
mong mẹ hiền ngộ đạo siêu sinh
 

Thứ Bảy, 7 tháng 12, 2013

ĐÊM ĐÔNG MƠ BẠN

ĐÊM ĐÔNG MƠ BẠN


hôm nay là cái hôm gì
sao hai con mắt cứ y gục hoài
vần thơ gửi bạn trang đài
tay tôi tôi viết hồn rài xa xâm

nhớ người tôi lại đứng thăm
lù mù con mắt chống tăm đợi chờ
bạn ơi xin gửi hồn thơ
bây giờ đi ngủ trong mơ nhớ nàng

lạc đương gót bạt tiên đàng
gặp cô tiên nhỏ lang thang u hoài
bên bờ suối ngọc rớt hài
nước tung trắng xóa chiếc hài trôi xa

ngắm hoa lụy nhỏ theo hoa
soắn tay bươm chụp hài hoa giùm nàng
cảm ơn trâm ngọc đang mang
tặng nhau hẹn chữ đá vàng ngày sau

giựt mình hồi tưởng dạt dào
hương thơm còn đấy ngạt ngào hương tiên
hôm nay lên blog thuyền quyên
phải chăng tiên nữ lạc miền trần gian

nhìn từ khuôn mặt trái soan
tóc dài má ửng đoan trang vóc hình
mắt nai đen lái hửu tình
cằm vuông tẻ nép môi hình trái tim

hay là người mộng trong đêm
hài rơi ta vớt giọt mềm còn đây
nụ cười búp ngọc hay hay
khiến tay quýnh hoáng tay rày cầm tay

chung vai tựa ánh trăng lai
gió lơi hạt tóc phớt mày thơm thơm
say người giấc mộng đêm hôm
bâng khuâng trang blog gửi hồn vào đây

ngọc ngôn ngân ngả bên tai
vì chàng em mới tiên bay với chàng
bàng hoàng tỉnh mộng mơ màng
phải đây hư ảo ngở ngàng thực hư

chờ người thảo vội cánh thư
sao người không đáp như từ chưa quen
hay là người nhở quên đèn
thấy trăng xa đó phận hèn cô côi

nhở khuya giấc mộng bồi hồi
vài dòng gửi lại blog sầu ý văn
giả từ bạn ngọc mỹ nhân
hàn sinh kiếu tạ lòng ngân ngấn buồn

ngẫn ngờ tất dạ bồn chồn
mỹ nhân trang blog hớp hồn thi nhân
trong mơ gặp gỡ mây tần
giờ như hư ảo xoay vần cố tri
 

giáng sinh buồn

giáng sinh buồn

giáng sinh trời đông rét giá đông
phố củ đường xưa vắng má hồng
là vắng tình ta trong gió lạ
vắng tà áo mỏng vắng người mong 

mỗi lần chủ nhựt ta xâm lễ
tay trong tay đường thể dài thêm
quỳ trước chúa nghe em cầu nguyện
thấm lòng vui hoa nở trong tim

chuông ngừng đổ sau lần tan lễ
dạo quanh vườn hơi thở hòa nhau
em e thẹn ánh mắt muôn sao
tóc bay phất cao cao tình gọi

noel nay trời dâng dâu bể
em đi xa đó thể đợi chờ
gót chân sầu thơ thẩn nhà thờ
cảnh cũng đấy hình ai vắng biệt

giáng sinh về nắng chan rên xiết
hồn rêu rao lở chuyến đò tình
em đi rồi anh chết chính mình
vùi nấm mộ nghĩa trang hiu quạnh

Thứ Năm, 5 tháng 12, 2013

giáng sinh buồn

giáng sinh buồn

giáng sinh trời đông rét giá đông
phố củ đường xưa vắng má hồng
là vắng tình ta trong gió lạ
vắng tà áo mỏng vắng người mong 

mỗi lần chủ nhựt ta xâm lễ
tay trong tay đường thể dài thêm
quỳ trước chúa nghe em cầu nguyện
thấm lòng vui hoa nở trong tim

chuông ngừng đổ sau lần tan lễ
dạo quanh vườn hơi thở hòa nhau
em e thẹn ánh mắt muôn sao
tóc bay phất cao cao tình gọi

noel nay trời dâng dâu bể
em đi xa đó thể đợi chờ
gót chân sầu thơ thẩn nhà thờ
cảnh cũng đấy hình ai vắng biệt

giáng sinh về nắng chan rên xiết
hồn rêu rao lở chuyến đò tình
em đi rồi anh chết chính mình
vùi nấm mộ nghĩa trang hiu quạnh
 

Giọt đông sầu ( 2 )

Giọt đông sầu ( 2 )

trời in mây biếc gió lơi
tình tan trăm mảnh chơi vơi cõi lòng
niềm riêng rời rả tiết đông
qua cầu con sáo sổ lồng bay cao

muộn màng muôn nổi đớn đau
chữ chờ anh gửi trăng sao bể ngàn
đông nay cánh nhạn lạc đàng
chơ vơ ngọn gió phụ phàng xót xao

vu vơ ngọn gió rì rào
sương vương ngấn lệ hạt nào vương mi
đông xưa bao nổi mê si
lá hoa quấn quít rù rì gió đông

biết rằng em đã có chồng
thuyền em tách bến dòng sông hai bờ
hồng nhan da diết tim chờ
hạt sầu trăng khuyết sao mờ hắt hiu

tình ta tan vở ngậm ngùi
nghe đau đau điếng ngược xuôi cánh chuồng
như trăm ngọn gió đông buồn
hạt thương lắm nổi tự nguồn trào dâng

chén say hồn chếch lâng lâng
lời thơ đọng rớt trong ngần giọt thương
lòng ai tợ bãi chiến trường
ngày nào êm ai nay dường nát tan

bây giờ em đã sang ngang
mà sao cứ nhở như là của anh
đông trao lòng bấy chơn thành
muốn bồng muốn bế một cành hoa tiên

đông về vương nổi u phiền
nhánh hồng chiết gửi bên miền xa xôi
nụ hoa tơi tả héo sầu
tình ta tan vở bèo trôi giữa dòng

đông nay tợ nhở bảo giông
con tim buốt giá má hồng xót xa
em vui hương lửa người ta
còn ai ray rức canh tà đêm đông
 

GIỌT SẦU ĐÔNG ( 1 )


GIỌT SẦU ĐÔNG ( 1 )

giọt thơ ai oán nảo nùng
đêm đông sương lạnh mưa phùn giá băng
nổi lòng bày tỏ cùng trăng
giọt sầu vương má cũng bằng giọt thương

giang đầu cách bến sông tương
ngọc thơm hoa bưởi má hường ngất ngây
thoảng giờ suối tóc vờn mây
nụ cười hàm tiếu đắm say tim nầy

tình xưa ong lả bướm chầy
nửa vầng trăng vở tháng ngày nhớ nhung
dầu nay xa cách nghìn trùng
dây tơ lở đứt tình chung phủ phàng

chiều đông mây tím giăng ngang
ngậm ngùi xa cách ta nàng thảm đau
mộng vàng tan vở hư hao
sổ lồng con sáo bay cao cuối trời

đắng cay cam chịu rả rời
tình say một cõi quên thời tái tê
người đi chiều lở đông về
còn người ở lại đọa đài đớn đau

phải lòng nhau thuở đông nào
hai ta thương nhớ rạt rào hương xưa
đã yêu hơn bát nước dừa
gừng cay muối mặn ngày vừa sẽ chia

đã từng lệ đắng đêm khuya
bao nhiêu kỹ niệm đường vìa có nhau
chung lòng thương nhớ ngọt ngào
tình ta đẹp tợ chiêm bao giữa đời

kể từ bướm lạ vườn mơi
sắc hoa dường nhở quen hơi bướm tình
canh tàn trăng xế vọng hình
đông nay nàng đã chiết kinh xứ người