Thứ Năm, 23 tháng 1, 2014

hương xuân

HƯƠNG XUÂN

mùa xuân đến hoa mai nở rực vàng
hồn xuân dâng rào rạt ngát xuân hương
rợp trời xuân hạnh phúc tỏa muôn phương
ngàn mây trắng bàng bạc trong nắng mới...


hương xuân thắm gió dìu mây dịu vợi
chén hồng đào ngọt lịm quyện hồn say
nhìn bàn tay tháp búp ngở tiên lai
chưa nâng chén đã say hình mỹ nữ

đêm giao thừa ngất ngây hàn huyên sự
thoảng đâu hay lưu dữ mối duyên tơ
hương xuân thấm giọt sương khuya nức nở
vóc lan hồng vụt nở trái tim côi

sắc xuân biến muôn ngàn như dòng suối
vầng mặt trời chói rạng ánh hào quang
chim ríu rít tung tăng cội mai vàng
khơi hoa lá đâm chồi mừng xuân đến

hương xuân ngát mùi lan rừng bàng bạt
tiếng gọi lòng khúc nhạt nổi hoan ca
trăm sắc hoa nào sánh ngọc màu da
bàn tay ấm chén say rượu bồ đào

tim trổi dậy biển trào lòng hoang lạnh
bừng ánh hồng khuôn ngọc nét giai nhân
hương xuân về như ngọn gió dừng chân
lòng lữ khách ý trung nhân vụt đến

Thứ Hai, 20 tháng 1, 2014

chớm xuân


chớm xuân

đông những tàn mơ màng xuân lại

chớm xuân về hương ái say mê
nhớ xuân nao xuân những tái tê
hồn u đọng lệ tràn tim hoạnh...

mấy hôm nay tiết đông chuyển mạnh
gió rức tim lòng chạnh nhớ ai
nhặt nổi nhớ hồn bay tê tái
thoáng chiêm bao ẩn hiện trang đài

mây ưu ái trải dài cỏi mộng
áng thơ buồn vô vọng giai nhân
môi nhớ nào cánh nụ hôn tân
hay huyền thoại chết vầng trăng thảm

nghe chim hót tưởng như trời sáng
hồn du dương ướp mộng đêm tàn
tỉnh giấc điệp ngở như còn nàng
anh da diết mơ màng lầu mộng

đông lại qua chớm xuân lai khứ
lòng lâng lâng kỳ nữ phương xa
giấc mộng nào muôn hoa hé nở
nọ hoa đào rực rở hoa mai

nhớ về ai chớm xuân xa tít
cánh mây xa ai biết ai hay
một mùa xuân tinh nay sáng mãi
cánh thơ hồng gửi lại người thương

chớm xuân về vấn vương lan tỏa
ánh nắng xuân tình thỏa ước mơ
rộn lòng ray rức chút hồn thơ
bấm bàn phím ngẩn ngơ người ngọc

đêm có tàn trăng thề giăng dọc
giọt sương mềm mời mọc cành hoa
nhớ đến ai ai những những là
chớm xuân nở trong tim chai đá

em nơi xa nghe chăng bướm lạ
còn chốn quê cành lá dịu dời
chớm xuân nào giọt nắng đi chơi
ai nhở bắt ướp đời thêm mộng

gió xuân thổi con tim bừng vọng
lòng bâng khuâng sầu mộng đài trang
cái lạnh nay có tiết xuân sang
sao tim lại băng hàn buốt giá

chớm xuân ơi sao tình hóa đá
hoa mai vàng vội vả cành rơi
xác xơ thay lòng nọ chơi vơi
tim réo rắt cỏi trời tê lạnh

Hình ảnh: chớm  xuân 
 
đông những tàn mơ màng xuân lại
chớm xuân về hương ái say mê
nhớ xuân nao xuân những tái tê
hồn u đọng lệ tràn tim hoạnh

mấy hôm nay tiết đông chuyển mạnh
gió rức tim lòng chạnh nhớ ai
nhặt nổi nhớ hồn bay tê tái
thoáng chiêm bao ẩn hiện trang đài

mây ưu ái trải dài cỏi mộng
áng thơ buồn vô vọng giai nhân
môi nhớ nào cánh nụ hôn tân
hay huyền thoại chết vầng trăng thảm

nghe chim hót tưởng như trời sáng
hồn du dương ướp mộng đêm tàn
tỉnh giấc điệp ngở như còn nàng
anh da diết mơ màng lầu mộng

đông lại qua chớm xuân lai khứ
lòng lâng lâng kỳ nữ phương xa
giấc mộng nào muôn hoa hé nở
nọ hoa đào rực rở hoa mai

nhớ về ai chớm xuân xa tít
cánh mây xa ai biết ai hay
một mùa xuân tinh nay sáng mãi
cánh thơ hồng gửi lại người thương

chớm xuân về vấn vương lan tỏa
ánh nắng xuân tình thỏa ước mơ
rộn lòng ray rức chút hồn thơ
bấm bàn phím ngẩn ngơ người ngọc

đêm có tàn trăng thề giăng dọc
giọt sương mềm mời mọc cành hoa
nhớ đến ai ai những những là
chớm xuân nở trong tim chai đá

em nơi xa nghe chăng bướm lạ
còn chốn quê cành lá dịu dời
chớm xuân nào giọt nắng đi chơi 
ai nhở bắt ướp đời thêm mộng

gió xuân thổi con tim bừng vọng
lòng bâng khuâng sầu mộng đài trang
cái lạnh nay có tiết xuân sang
sao tim lại băng hàn buốt giá

chớm xuân ơi sao tình hóa đá
hoa mai vàng vội vả cành rơi
xác xơ thay lòng nọ chơi vơi
tim réo rắt cỏi trời tê lạnh

Thứ Sáu, 3 tháng 1, 2014

MẸ ƠI

MẸ ƠI

vất vả bao ngày mẹ khổ đau
từ ngày cha mất tóc bạc phao
da nhăn má hớp chân rung yếu
nước mắt mẹ như ngân ngấn trào

khăn sầu mẹ khoát đã từ lâu
nhặt nhạnh tình côi thắm đỏ trầu
mượn vui tỏm tẻm trầu cau nhở
để quên những ngày vất vả thôi

mẹ nhường cho ta từng manh áo
từng miếng cơm canh mưa nắng vào
khi đông buốt mẹ ôm ủ ấm
lúc hè sang mẹ quạt canh thâu

mong con lớn mẹ trông từng phút
thấy con ngoan lòng mẹ hân hoan
đường con đi đã có mẹ sang
bao khúc khuỷu vòng tay gánh chịu

khi khôn lớn ra đi lập ngiệp
kiếm miếng cơm chuyển tiết đông xuân
nhớ quê nhà bóng mẹ còng lưng
nghe dạ xót ngút tầng tê tái

nước mắt mẹ hình khô đọng lại
ngàn nổi sầu vận tải thêm cao
mẹ ơi mẹ tiếng gọi trăng sao
mẹ có thấu lòng con trăn trở

bỗng một ngày chiều đông than thở
mẹ qua đời trời hởi lòng đau
đời của con lạnh lẻo hư hao
trống vắng mãi tâm bào se thắt

mất mẹ rồi như đèn vụt tắt
tối tâm về tim bắt tối tăm
đời con còn lại một vầng khăn
chít vỉnh viển đáy sầu cổ mộ
 

Thứ Ba, 31 tháng 12, 2013

XUÂN CHỜ ĐỢI

XUÂN CHỜ ĐỢI

xuân hởi gió trêu tà áo tím
trên giàn hoa bí đón xuân sang
tầm xuân biên biết màu xanh ngát
mấy dậm trường tình khối duyên mang
.
trăng sao đắm đuối trong sương nhạt
rực cánh mai vàng ngát gió xuân
tuổi đời chồng chất hoàn tay trắng
dạ nổi bâng khuâng phận cơ hàn
.
những muốn sang nhà xum hợp mặt
ngại ngần hai chữ khó đeo mang
công danh phía trước còn u ám
cam phận làm công dám thở than
.
đành phải làm thinh nổi nhớ nhiều
để nghe tim khóc tình câm lặng
dầu cả lòng tôi một màu trăng
đơn phương da diết mỹ nhân lòng
.
chỉ biết mình tôi thương nhớ thương
nhớ lên cánh nhớ nụ môi hường
đêm về e ngại tơ vương vấn
một mảnh hồng nhan cuối đoạn đường
.
cô liêu trơ cảnh bên trời hiếu
mẹ đã ra đi lúc đông chiều
trách nhiêm đôi vai oằn hơi thở
thương người chữ hiếu vỗ sao kêu
.
đến nay như đã mấy xuân thêu
kết bạn văn thơ blog cũng nhiều
gom hương quỳnh nở đêm khuya lụn
chờ đợi tình xuân dậy sóng triều

Hình ảnh: XUÂN CHỜ  ĐỢI

xuân hởi gió trêu tà áo tím
trên giàn hoa bí đón xuân sang
tầm xuân biên biết màu xanh ngát
mấy dậm trường tình khối duyên mang
.
trăng sao đắm đuối trong sương nhạt
rực cánh mai vàng ngát gió xuân
tuổi đời chồng chất hoàn tay trắng
dạ nổi bâng khuâng phận cơ hàn
.
những muốn sang nhà xum hợp mặt 
ngại ngần hai chữ khó đeo mang
công danh phía trước còn u ám
cam phận làm công dám thở than
.
đành phải làm thinh nổi nhớ nhiều
để nghe tim khóc tình câm lặng
dầu cả lòng tôi một màu trăng
đơn phương da diết mỹ nhân lòng
.
chỉ biết mình tôi thương nhớ thương
nhớ lên cánh nhớ nụ môi hường
đêm về e ngại tơ vương vấn
một mảnh hồng nhan cuối đoạn đường
.
cô liêu trơ cảnh bên trời hiếu
mẹ đã ra đi lúc đông chiều
trách nhiêm đôi vai oằn hơi thở
thương người chữ hiếu vỗ sao kêu
.
đến nay như đã mấy xuân thêu
kết bạn văn thơ blog cũng nhiều
gom hương quỳnh nở đêm khuya lụn
chờ đợi tình xuân dậy sóng triều


Thứ Hai, 30 tháng 12, 2013

GIÓ THAN

GIÓ THAN

gió than thở nổi tình ai đó
mây lặng lờ buồn nọ bay trôi
trăng nghiêng nghiêng tình hởi tình sầu
mưa nước mắt rụa ràng ngập lối

thương mẹ nhiều con tim sám hối
nổi ưu tư chìm nổi biển sầu
bao đường đi bao lối bao cầu
bao giọt nhớ giọt châu ràng rụa

cánh én đơn dẩy dụa trời cao
lá chết vàng đêm đông rơi rả
ánh trăng nghiên nghiệt ngã xót xa
bóng mẹ yêu bàng bạc hương chiều

trong nổi nhớ như vừa dáng ngọc
nhìn lặng nhìn di ảnh khói hương
ôi se thắt định luật vô thường
nở cướp mất tình thương từ mẫu

chiếc võng kia kẻo kẹt âu sầu
như ôn lại những gì kỹ niệm
những trăn trở ân tình lưu điếm
mẹ hiền từng nương tựa thâu đêm

ôi ray rức trái tim nhứt nhối
biết mẹ đi muối mặn giọt sầu
còn gì chăng gió lạnh bờ môi
theo hương khói mơ màng bóng mẹ

một lần chỉ một lần thấy mẹ
nổi nhớ hồi qui ký con tim
giờ mẹ đâu và biết đâu tìm
trách cơn gió đưa xa bất biến

tình của mẹ cao hơn núi thái
lòng bao la hơn cả biển ngàn
phận làm con biết mấy chu toàn
công ơn mẹ khôn toan đền trả

hôm nay nầy vận lòng cô quả
mẹ mất đi mất cả người ôi
vần thơ nào tạ tội cho tôi
hồn trẻ dại giọt châu ràng rụa

thoảng bên tai gió luồn khe cửa
nhở mẹ hiện tựa ở bên con
phút nào thôi tâm mãi màu son
hầu ưu uất mẹ con đoàn tựu

gió than thay lời sầu ủ rủ
vẳng tiếng ru con ngủ thuở nao
tiếng mẹ xưa thắm thiết ngọt ngào
vẫn đọng lại tuôn trào lệ ngọc

trang thơ nhớ hồn thơ xẽ dọc
mẹ giờ đây có biết hay chăng
thương mẹ hiền lệ mặn thấm khăn
trông di ảnh khôn chăng tiều tụy

Chủ Nhật, 29 tháng 12, 2013

hoài niệm mẹ mất


  1. hoài niệm mẹ mất

    mẹ ra đi tiết đông sầu hiu quạnh
    nhục thân người trầm lặng cả không gian
    hình hài mẹ tẩn liệm tấm áo quan
    giữa hương khói màu tang sầu lả chả

    trời sang đông sao vô tình nghiệt ngã
    đưa mẹ về miền đất lạnh thiên thu
    mảnh hồn con thổn thức cảnh hoang vu
    khăn trắng xóa thay lời tình vĩnh biệt

    tôi tan nát cõi lòng bao thương tiếc
    mẹ ra đi trong khói biếc mù sương
    xe tang lạnh theo gió cuốn bụi đường
    mây giăng phủ cõi hồn con thơ dại

    mẹ ra đi vĩnh viễn không trở lại
    cổ áo quan khép kín tấm từ thân
    đưa mẹ hiền nằm lại dưới mộ phần
    ôi đau xót trái tim dường đã vỡ

    trước mắt con đất trời như sụp lỡ
    con gào to nhưng chẳng thốt nên lời
    cõi lòng như lạc lỏng giữa chơi vơi
    mẹ nay đã giờ ra người thiên cổ

    con quỳ xuống tận sâu sầu đáy mộ
    ôm hình hài vĩnh biệt mãi mẹ yêu
    mẹ đi rồi theo sương lạnh đông chiều
    bỏ con dại bên dòng đời cô quạnh

    trên hương án nhìn mẹ qua di ảnh
    lòng kính thành nguyện đốt nén tâm hương
    cầu cho mẹ vảng sanh cảnh tây phương
    để con trọn cả đôi đường hiếu đạo

    trong sâu thẩm tiếng lòng con cầu đáo
    mong mẹ hiền an náo cảnh niết bàn
    đức di đà phủ sáng ánh hào quang
    tiếp hồn mẹ vĩnh hằng miền cực lạc

Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013

noel buồn

noel buồn

noel nay buồn dâng sông bể
tiếng tơ lòng khóc kể chúa nghe
giáng sinh sao tim thắt se se
như chia sẽ tim se lạnh giá

noel nay lòng tôi hóa đá
viết nét hờn loan tỏa không gian
mẹ mất rồi nổi nhớ mênh mang
tim tắt thở bẻ bàng hoa cỏ

đây kìa lá trầu têm hôm nọ
trầu thì xanh còn đó mẹ đâu
tiếng chuông ngân dường bảo ưu sầu
mừng thiên chúa ân sâu ban rọi

noel nay nổi buồn vòi vọi
đón giáng sinh trong cõi hoang tàn
mẹ đi xa dấu chấm bẻ bàng
hồn u uất khóc than nhớ mẹ

trái tim tôi ngậm sầu muôn lẽ
chúa hồng ân ban kẻ mồ côi
một tình thương ấm áp nhiệm mầu
con chiên nhỏ ân sâu thiên chúa

đón giáng sinh lạnh lòng vạn thủa
phố đông người như thủa hoang sơ
đèn cờ hoa rạng rở vụt mờ
trong tâm tối lặng lờ di ảnh

chuông giáo đường ngân vang lanh lảnh
chúa ra đời khi mẹ đi xa
chua hiển linh ban phước chan hòa
yên hồn trẻ lệ nhòa nhớ mẹ

suốt đêm dài tồi tìm lặng lẽ
bóng từ nghiêm hiện mãi trong tim
dưới áng hương di ảnh mẹ hiền
tôi đón chúa nổi niềm sầu héo

noel về tiết đông lạnh lẻo
lạnh tái tê nếu kéo tâm con
mẹ mất đi ngậm đắng bồ hòn
hìn bóng mẹ tường tồn tim lạnh

chúa giáng sinh đêm đông giá lạnh
cứu chúng sinh thoát cảnh đau thương
mong hồng ân thiên chúa soi đường
an hồn trẻ niềm thương từ mẫu