Thứ Tư, 1 tháng 4, 2015

thơ tiếu

thơ tiếu

thơ tiếu vài dòng giải tỏa lòng
chẳng mong ai đấy biết hay không
xuân sang nhở trót trao duyên ái
anh hào bến đổ khách má hồng

đây bóng tùng cao ai tỏ tường
sẳn lòng cho ấy tựa niềm thương
dầu muôn cơn sóng thần buông xuống
vẫn trơ như đá vẫn can trường

ai ơi chớ ngại trang má hường
một bước sang thuyền mặc gió sương
đã chọn bóng tùng nơi gửi phận
hãy tin và đặt cả niềm thương

mái tóc ngàn sương phơi tuế nguyệt
môi son thắm nhụy nụ hôn nồng
tùng quân em đấy em biết không
chẳng tài nhưng đấy vẫn hào hùng

nàng xuân gối mộng chốn loan phòng
như mảnh hổ rừng hung hản rống
tựa là như sắt tựa như đồng
hạnh phúc dâng tràn sóng biển đông

một thuở cành hoa trao người mộng
muôn thu hoài vọng khách anh hùng
em ơi ai đấy đừng e thẹn
má hồng sánh cặp đấng tùng quân

xuân hạ thu đông bốn tiết trời
thương nhau vấn vít chẳng xa rời
cành hồng nhở trót cội tòng bá
bờ vai rộng mở nụ cười tươi

Thứ Ba, 31 tháng 3, 2015

ĐÊM HẠ

ĐÊM HẠ

vịnh cành phượng thắm họa vần thơ
hạ đỏ còn dây với nổi chờ
trăng treo một góc thầm im lặng
gió hạ sầu theo đám bụi mờ

sương khuya rời rạc từng giọt rụng
đọng lại thềm hoa biến hạt châu
nàng hoa thổn thức trong đêm tối
giọt hạ tàn rồi em ở đâu

đêm hạ phượng đỏ thắm sân trường
trăng tà nghiên rọi dáng giai nhân
hương ngàn man mác cành phượng đỏ
gợi nhớ gợi thương cánh môi hường

nổi nhớ nầy đây hởi cố nhân
lá rụng ngoài hiên tưởng bước chân
hoa buồn rã lệ ngàn ray rức
nguyệt quế vọng sầu khúc hương trần

đêm hạ thênh thang giọt ngắn dài
giọt này giọt lệ khóe mi cay
giọt này gột rửa lòng tê tái
một kiếp hồng nhan chẳng đổi thay

đêm hạ thanh vắng tỉnh mịch sầu
cuộc đời - bể khổ tợ biển sâu
đã bao năm trường em ngụt lặn
bao nhiêu thăng trầm bấy đớn đau.

đêm hạ trăng khuya ánh nụ cười
nhìn em rạng rở nét xuân tươi
anh say ngây ngất bên khung cửa
nhìn ánh sao trời nhớ bạn thơ

canh vắng xa xâm tiếng thạch sùng
gỏ nhịp vọng sầu chạnh mong lung
đêm hạ trơ trọi lòng hoang vắng
mơ bóng đài trang kết thủy chung

HOA PHƠỢNG ĐỎ

HOA PHƠỢNG ĐỎ

hoa phượng đỏ rơi đầy sân trường củ
anh ngậm ngùi tim thắt nhớ xa xôi
bóng người xưa hò hẹn băng đá ngồi
nay tan tác ôm câu lời vĩnh biệt

bóng em nhòa hoa rụng hồn da diết
màu u tàn hối tiếc mảnh tình chung
giọt bi ai thương nhớ cánh hồng nhung
tim rỉ máu bảo bùng màu phượng đỏ

cánh phượng ép mấy độ mùa hạ đến
vẫn tươi xinh trìu mến thấm làn môi
một giấc mơ hoa mộng sóng lòng tôi
em có nhớ hay rồi xa kỹ niệm

tình nhở đã phai màu hoa phượng thẩm
xác phượng rơi hồn chết lịm hư vô
ôm dĩ vảng bến đò không thuyền đỗ
kéo bụi mờ hạ đỏ mảnh cô liêu

tình xưa đã hạ chiều buông màn xám
mảnh hồn say hạ rám cánh phượng tàn
còn lại chăng bảng lảng bóng đài trang
trong trí nhớ bẻ bàng màu phượng đỏ

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2015

CHIỀU BUỒN



CHIỀU BUỒN
chiều hôm nay hồn đơn sao hoang vắng
tôi ước ao được ngấm bóng người xưa
một lần thôi dầu biết chẳng có thừa
bởi duyên phận bẻ bàng trong kiếp sống
tôi chợt tỉnh đây thật hay nằm mộng
ngấn hoa yêu trang fb hiện về
vẫn đượm màu trinh khiết thuở đê mê
sưởi ấm lại hồn tôi bao năm tháng
chân tình dành cho ai thời dĩ vảng
trái tim còn ghi dấu bóng người xưa
dầu chiều nay trời có đổ mưa thưa
vẫn thấy ấm tình tôi trong ký ức
hình bóng người vần thơ vương nét mực
màu trinh nguyên ray rức tháng năm xưa
hương thơ nhẹ rỉ rã trắng cơn mưa
khơi dỉ vảng trong hồn thơ miên viển
gánh hành trang bến đời nhiều lưu luyến
bụi thời gian phủ lấp tuổi mộng hồng
tôi một mình dong ruổi chốn mênh mông
khi hụp lặn giữa biển đời sóng gió
màu áo trắng không tàn phai tâm nó
mỗi khi buồn tôi mơ vọng mưa rơi
ngược thời gian theo dĩ vảng dòng đời
tôi nhớ lại áo trắng thời đi học
chiều nao lặng nhìn ai bên xóm vắng
chiếc cầu nghiêng nắng rắc lối xanh mờ
sợi nắng vàng quyện khói trắng vương tơ
tiếng chim hót trên nhành cau lảnh lót
hương lúa chín vọng đồng lang man mác
hàng dừa reo nặng trĩu trái đong đưa
mây nhở buồn bay chậm giữa trời trưa
lối mòn nhỏ thuở xưa chừng vương vấn
con kênh lặng cỏ vờn hoa chen lẫn
màu trong xanh hờ hửng chảy xuôi dòng
bờ kênh ấy say lòng trong giấc mộng
sóng vai kề đôi bóng thả hồn trôi
chiều buồn sao in sâu vào ký ức
nét nguyên sơ ray rức trái tim son
dòng thời gian đậm lại mảnh tình con
dư âm vọng đam mê chiều tẻ dại
kỹ niệm xưa trong tâm dường sống lại
chẳng phai nhòa ký ức thuở nguyên sơ
dầu hôm nay hai đứa rẻ duyên tơ
cảnh chiều đến tình như bừng sống lại

NHỚ MONG



NHỚ MONG
tự nhiên người bặt tin vang
hay chăng người đã chuyển sang chốn nào
quang mình ngơ ngẩn rạt rào
người ơi sao nở hàng rào chấn ngang
mới đây còn có ai sang
phút đâu ai biến trăng tàn theo mây
vào trang fb người đây
lòng quang dạ những hao gầy nhớ mong
vì ai quang thảo đôi dòng
lên tin nhắn gửi bóng hồng xa xôi
phải chăng người nhở âu sầu
cớ chi người nở buông trôi lặng lờ
mượn trang fb ghi nhờ
gửi tin đến đấy quang chờ hồi âm
vào trang fb viếng thăm
trong tim quang đã ước thầm có nhau
hạ sầu tháng sáu mưa ngâu
giọt mưa sớm đến chia sầu hai ta
ngỡ trông cánh nhạn trăng tà
mối tình ngưu chức khó mà trùng lai
nhớ người quang lại buồn dài
thời gian dòng nọ giải bày được đâu
sông sâu ai nở rút cầu
chận dòng hoài tưởng nhạt nhòa con tim
đầy lời gửi cả nổi niềm
trang thơ trắng xóa chồng thêm gánh sầu
tư nhương dòng nhớ giọt châu
bên đây thương nhớ bóng câu mịt trùng
nhặt thương da diết nảo nùng
tả bài uẩn trạng bảo bùng nguồn tim
biển sầu biển lại buồn thêm
con thuyền trơ trọi bến tìm bến đâu

Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2015

'TÌNH BĂNG GIÁ

'TÌNH BĂNG GIÁ
cơn sóng nhỏ chạy dài biển vắng
cánh hải âu lượn nắng trời cao
hơi thở nào ngọt lịm thơm thao
gây nhung nhớ chẻ đôi tóc rẻ
hồn rên la gọi khẻ em yêu
cánh rừng sim bạt gió mây chiều
chim sãy cánh buồn hiu về tổ
nhớ về ai lệ đổ khê nhiêu
vườn hồng nay hoa nở mỹ miều
ngàn cánh bướm dập diều bay lượn
thoáng như dường hương sương nắng sớm
lóng lánh hình hoa bướm người xưa
áo trắng bay trong gió phất qua
em trinh kiết men say lộng lẩy
nét đẹp xinh hình nhở thơ ngây
hoa lá lại tình xây đôi lứa
trong hơi gió như vừa ai đó
thoảng hương thơm tựa lọ nàng thơ
ôm lấy gió lòng mơ bóng ngọc
ngất ngây tình bọc lộ duyên tơ
một mai kìa tháng năm thắm tỏa
nét trúc mai ngẩn ngở ngây nhìn
em thuở nào nay quá đẹp xinh
anh như thể cỏi tình lạc bước
em lộng lẩy như hoa thượt dượt
khiến nguồn thương bùng nổ trong tâm
ngày sau dầu chia rẻ sơn lâm
anh vẫn nhớ tri âm bạn ngọc
trang thơ củ dầu em chưa đọc
mãi tim anh dáng vóc diệu hiền
bao kỹ niệm tiềm tàng bất biến
mãi tôn thờ lưu luyến người xưa
mười tám xuân em vừa nhút nhát
khối tình ta băng giá tim chai
yêu nhau tưởng yêu nhau mãi mãi
nào ngờ thay tang hải chia phôi'

'sông hậu quê em

'sông hậu quê em
đêm khuya nào chỉ mình em thao thức
chốn quê đây anh bức rức khôn nguôi
vị thanh ta mùa nước đổ ngậm ngùi
từng làng mạc chôn vùi trong dòng nước
dòng sông hậu vùng cao cơn sóng ngược
nước từ nguồn vùng vụt vượt dâng lên
thương hàng dậu hôm qua mẹ làm nên
nay một đêm bỗng chửng tan tành ngã
nơi phương xa em được tin bảo đã
gió mưa hòa dòng lệ mặn ngậm ngùi
đất cần thơ vùng vị thanh vị thủy
cơn bảo về kéo lũ nước dâng cao
gió mưa sao héo úa nổi nghẹn ngào
không biết đấy mẹ già ra sao những
nhớ mẹ nhiều nổi nhớ tận tâm trung
thương mẹ già cao tuổi gối chân rung
e sức khỏe khó an cơn gió lạnh
xứ xa xôi dõi mắt hướng vị thanh
vùng đất ngọt nhiều cam nhiều quít bưởi
biết thế nào lành dữ nổi sầu quanh
thương cảnh nghèo giông gió phủ mái tranh
mùa nước nổi khổ chồng sầu hiu quạnh
lại cầu trời ban phước được an lành
chẳng cuống trôi xóm nhà ươm nhiều khổ
mẹ ơi mẹ biết chăng con lệ đổ
nhớ quê nhà nhớ dáng mẹ lưng còng
hơi lạnh buốt nhứt xương khi gió lộng
đêm từng đêm cánh vỏng nhớ mong con
nơi xứ người gian nan con chẳng màn
tận tâm sức gắng làm nên sự nghiệp
kiếm đồng ngân dành dụm gửi về quê
để mẹ dùng qua cơn thời dâu bề
tuy phận gái khó khăn em nào kể
xứ vị thanh gốc rễ thắm thân tình
mẹ yên vui sức khỏe được khang ninh
con hạnh phúc thuốc trường sinh tăng sức
tin cơn bảo vừa qua lòng ray rức
nghe mẹ hiền mạnh sức thật mừng ghê
nhơ ơn trên trời phật ban phước về
lòng trẻ dại nhẹ niềm thân hoan lạc
đây lời thơ cõi lòng anh thù tạc
sẽ chia nhau tẻ nhạt nổi buồn lo
cùng với em trong giây phút khôn dò
tình thân hửu thắt sâu tình thân hửu
trong lòng anh còn vương niềm ủ rủ
thương cảnh đời mưa lủ nhận phù sa
thương cho ai chạnh thấm mảnh tình ta
quê hương mẹ cầu qua cơn bảo lủ'