Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2015

cảm đề lá diêu bông ( tiếp )

cảm đề lá diêu bông ( tiếp )

kỹ niệm tuổi thơ nghỉ bùi ngùi
hồn nhiên thơ mộng em rất vui
thưở ây ai ngờ vương tình ấm
còn nay đôi ngã bặt đường lui

phải chi ta đừng lớn vui nhỉ
chỉ biết tung tăng chẳng ai bi
chăng vương yêu mến lòng đau khổ
chẳng hận tình duyên chẳng biệt ly

dầu sao thực cảnh vẫn còn đây
vẫn chị vẫn em vẫn đắm say
vẫn vương ánh mắt nhiều âu yếm
vẫn nghe nhoi nhói tim rức ray

duyên chị tình em ngập nắng mai
dầu cho trắc trở ta nào ngại
tình chị em ta bền chặt mãi
hình bóng trong ta chẳng tàn phai

thương nhau muốn sống chung nhau mãi
mặc nhân tình thế tiếng phi bay
cần gì thứ lá diêu bông ảo
ta sống cho ta chớ sống ai

chiếc lá diêu bông tình ngăn cách
vội gì chị tách bước sang sông
diêu bông cái cớ chôn tim dại
thổn thức bao ngày bao đắng cay

khuôn phép người xưa quá rườm rà
ta sống cho ta mặc thế pha
nơi ấy dung hoà không chẳng đặng
hai đứa chúng mình bỏ đi xa

tìm nơi đất hứa ươm tình mộng
hạnh phúc ngập tràn thưở tim mong
thời gian liều thuốc tan sầu nản
mưa đã qua thì trời lại trong

Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2015

hồi tạ


hồi tạ


hồi tạ lời thăm mẹ

Thu về lả tả lá vàng rơi
tình thi sĩ giữa vời nhớ - thương 
. bao sóng bủa tai ương dồn dập
chuyện gia trang bảo táp liên tuôn 

nhà huyên nua bịnh ốm luôn luôn 
chất trách nhiệm hàn ôn một cõi 
cám ơn ai những lời thăm hỏi
chân tình nầy khó nói thành lời

chỉ cảm nhận hồ hởi thân thương
dây vương vấn can trường thao thức
tiết thu về con tim ray rức
sợi nhớ thương phừng phực đài trang

gió bấc buốt cõi lòng bàng bạc
cảm chân tình ngào ngạt người xưa
dầu hôm nay trời chuyển cơn mưa
nhìn cành lá vàng rơi lôn lốc

biết người hoa dáng ngài gầy gộc
xin bảo tồn sức vóc vui tươi
khuôn trăng rạng môi nở nụ cười
xóa gian khổ tuổi đới xinh đẹp

thơ hồi tạ tôi xin tạm khép
người viếng thăm tôi chép vào tim
dầu mai sao bèo thủy nổi chìm
tình nghĩa mãi hương quỳnh thơm ngát

nhớ về đôi mắt


nhớ về đôi mắt

có lần nhở mơ về em gái
ánh mắt diệu hiền ngở mắt nai
trong sâu thẩm như hình anh có
giếng lưu ly mộng ảo u hoài 

nghe xào xạt ngở rằng em đó
đến bên anh lòng nọ chợt vui
đôi mắt buồn da diết ngậm ngùi
như gợi nổi đắng cay hạt lệ

nhớ em nhớ mắt buồn sông bể
giọt trời sâu sao để em mang
đôi mắt nào dịu mát hương lan
in đậm mãi lòng anh bất tận

đôi mắt ấy có lần lên tiếng
tình đôi ta lưu luyến biết bao
đôi mắt nào đôi mắt đẹp sao
vào nổi nhớ khôn sao kể xiết

đôi mắt em hướng nhìn da diết
một trời thương mắt biếc yêu thương
một kỹ niệm ưu ái khác thường
anh xao xuyến hồn tan mắt ngọc

Thứ Năm, 2 tháng 4, 2015

ANH ĐÂU TIẾC

ANH ĐÂU TIẾC

anh đâu tiếc bờ vai em mượn
nức nở lòng lệ thấm vai ươm
tóc em thơ xỏa thả như mơ
giây phút ấy hương thơ ấp đượm

anh đâu tiếc bàn tay em mượn
nâng niu ngà ngọc búp măng thon
áp bàn tay lên má môi son
sưởi ấm suốt vần thơ tình ái

anh đâu tiếc bờ môi nồng cháy
rung rung từng nhịp nhảy con tim
nụ hôn tân thấm lịm tình êm
dòng máu nóng liên chuyền hơi thở

anh đâu tiếc vòng tay rộng mở
đón em yêu lòng ngực căng phồng
hoa hồng trắng hương thơm trinh nữ
khúc tương tư dạo khứ tình nồng

anh đâu tiếc vần trăng tròn mộng
cùng ai kia thả dạo hiên song
chiếc lá rơi hạt sương sớm ngậm
tình đôi ta cặp én trời trong

anh đâu tiếc con tim máu nóng
máu hòa nhau trong máu hai ta
trái tim cùng nhịp đập cuồng pha
hạnh phúc quá mượn không cần trả

anh đâu tiếc tình xuân gió thả
cánh bườm lâng chợt nhả biển lòng
nâng ngọn sóng muôn điệu yêu mê
cho mây đó về chân trời mộng

Thứ Tư, 1 tháng 4, 2015

TÌNH LY BIỆT

TÌNH LY BIỆT

thuở thuở nao ta còn đi học
chung lối về nhặt cánh phượng rơi
giờ hai ta mỗi đứa mỗi nơi 
mới ngộ nhận nàng ơi buồn tẻ

em bảo đừng thương đừng nhớ nữa
đừng nhìn ai cũng ngở người xưa
lòng anh hứa con tim nào hứa
vẫn mơ về một nữa hình ai

trời dầu mưa và có mưa dai
bồng bềnh nước chân ai lạc lối
con đường xưa nào nên vương tội
sao cứ như buột bước chân anh

em bảo anh con đường màu xanh
sao anh ngở nó như tím lịm
tím từ tim tím cả trời đêm
ngộ nhận em con tim nhứt nhối

trời lúc nầy hay đổ mưa sầu
hạt mưa nhớ còn đâu em hởi
hạt mưa buồn nay ở một nơi
anh muốn nhặt hạt rơi mắt lệ

nổi nhớ em sầu dâng dâu bể
thắt con tim trùng dế chia than
hè có đến như ngở đông tàn
tim buốt giá nghĩa trang hiu lạnh

cành phượng đỏ chạnh cảm tim gan
tình ly biệt bạn vàng chia cách
cánh phượng vẫn nằm trong trang sách
người xa xôi biển cách đôi bờ

còn chăng là là những trang thơ
những kỹ niệm lặng lờ năm tháng
hè trở về lòng trôi dỉ vảng
trăng nhở tàn lẻ bạn sầu than

tình ly biệt màu tím đi hoang
tim se thắt mơ màng bóng ngọc
tà áo trắng thuở còn đi học
in khắc sâu sẽ dọc con tim

hoa phượng đây và mái trường đây
người bạn củ đường mây biền biệt
nhớ thương ai nổi niềm da diết
những đêm buồn tha thiết oăn đau

tà áo trắng dầu có nhạt nhàu
hương tình ấy hương cau lòng mẹ
nàng đi xa con tim cô lẻ
biệt mẹ già biệt cả tình anh...

TÌNH TRÊN MẠNG

TÌNH TRÊN MẠNG

bạn cách ta hơn ngàn cây số
quen nhau qua cửa sổ online
bao linh tinh trò chuyện dắn dài
vô tình nhỉ thân lan tình cảm

nhìn hình bạn post trên màn ảnh
chợt lòng ta tức cảnh sinh tình
ngộ quá nhỉ bạn nào có biết
bạn ơi như thân thiết từ lâu

ngày trôi mau dành ta buổi tối
chuyện trò vui vạch lối con tim
khi chợt nhìn ních bạn im lìm
như đau nhói đâm kim vào ngực

dầu thời gian xóa nhòa ảo ảnh
bạn và ta chắp cánh bay xa
vượt không gian vượt dãy ngân hà
vẫn giữ mãi tình ta trên mạng

mượn blog này ghi vài ý nhỉ
kẻ phương xa hiểu ý mình không
khi mình đây nhận đóa hoa hồng
ôi thích nhỉ post blog kỹ niệm

thơ tiếu

thơ tiếu

thơ tiếu vài dòng giải tỏa lòng
chẳng mong ai đấy biết hay không
xuân sang nhở trót trao duyên ái
anh hào bến đổ khách má hồng

đây bóng tùng cao ai tỏ tường
sẳn lòng cho ấy tựa niềm thương
dầu muôn cơn sóng thần buông xuống
vẫn trơ như đá vẫn can trường

ai ơi chớ ngại trang má hường
một bước sang thuyền mặc gió sương
đã chọn bóng tùng nơi gửi phận
hãy tin và đặt cả niềm thương

mái tóc ngàn sương phơi tuế nguyệt
môi son thắm nhụy nụ hôn nồng
tùng quân em đấy em biết không
chẳng tài nhưng đấy vẫn hào hùng

nàng xuân gối mộng chốn loan phòng
như mảnh hổ rừng hung hản rống
tựa là như sắt tựa như đồng
hạnh phúc dâng tràn sóng biển đông

một thuở cành hoa trao người mộng
muôn thu hoài vọng khách anh hùng
em ơi ai đấy đừng e thẹn
má hồng sánh cặp đấng tùng quân

xuân hạ thu đông bốn tiết trời
thương nhau vấn vít chẳng xa rời
cành hồng nhở trót cội tòng bá
bờ vai rộng mở nụ cười tươi