Chủ Nhật, 6 tháng 12, 2015

Chuyện tình hoa quỳnh

Chuyện tình hoa quỳnh

thuở xưa có nàng con gái tên quỳnh
nhan sắc thành khuynh trầm ngư lạc nhạn
nhà tuy nghèo giữ lòng luôn thanh bạch 
có đính ước thư sinh cùng hoàn cảnh

hội rồng mây chàng lên kinh ứng thí
giả biệt người yêu đèn trấp ra đi
ôm kinh luân chàng trổ tài trí sĩ
khoa đó chàng đổ trạng bổ làm quan

nàng quỳnh hương quê chờ ngày tương hội
chờ chờ thắm thoát mấy đông tàn trôi
chàng trai tình vẫn chưa tin bái tổ
trong hương thổ có cậu ấm con quan

thấy sắc hương nàng quỳnh toan bẻ khóa
nàng buồn quá vào chùa để ẩn tu
đêm ngày hiu hắt canh dài dời vợi
chờ tin lai chờ đợi nàng qua đời

nắm mộ nàng chôn giữa chốn hoang vu
vùng xuất hiện một cành lá xanh um
thoảng nữa khuya là lá sanh hoa lạ
thoát hương thơm ngào ngạt giữa đêm trong

dân chúng gọi hoa quỳnh tên từ ấy
chàng thư sinh hôm nào về lại đấy
trước bái tổ và sau gặp người xưa
chừng biết người yêu hồn đà phiêu sái

chàng thăm mộ và ôm cây chết lặng
hồn hóa đá bên cạnh cành hoa quỳnh
chữ thủy chung cùng nàng nặng nghĩa tình
cánh hoa nở đẹp dựa gành đá mộng

nữa khuya hoa nở đá tỏa hào quang
dân làng suy tụng gọi đó hoa quỳnh
quỳnh nạng tình nặng nghĩa với người tình
khuya hoa nở dành cho chàng chiêm ngưởng

chuyện tình hoa quỳnh do mình liên tưởng
viết thành văn ca ngợi tiết trung trinh
chuyện hoa quỳnh vần thơ mầy ai vịnh
tả thành văn ca ngợi chữ chung tình


Khóc đông ( tiếp )

Khóc đông ( tiếp )

Em là hồn thơ của lòng tôi
chừng như chôn kín mộng thu sầu
người xưa kia bỗng nhiên hiện đến
gợi nhớ nhung bùng cháy thuở xa xôi

vườn hồng dường hoa muôn sắc thắm
cánh bướm tình vờn ấp hoa yêu
bỏ thời gian trống lạnh cô liêu
mang hương lửa nâng niêu tình ngọc

em là cành xuân vừa chớm mọc
mộng thường tình nhóm gốc tươi xinh
bóng hình em in đậm tim mình
anh mong mãi hương trinh ngào ngạt

dầu hôm nay không gian đổi khác
nổi thương yêu man mác buồng tim
anh vẫn chờ dáng vẻ nhu êm
cùng nhau họa cung đàn xum hợp

mượn khóc đông lóe lên ánh chớp
thời gian qua từng lớp hiện về
người bây giờ song hỹ hương mê
ai có biết đông lai ai khóc


Thứ Bảy, 5 tháng 12, 2015

Khóc đông

Khóc đông


tôi khóc ai cho tràn đêm đông lạnh
giọt lệ lòng sao cạn nổi thương đau
giọt nhó thương giọt nhớ dấu giọt sầu 
hồn đau buốt xót xa tình đông củ -


ai có biết cõi lòng ai ủ rủ
cách muôn trùng mượn rượu chém nhớ nhung
nhớ đông nào thổn thức chén tương phùng
nay cách biệt sầu đông vây nặng trĩu -


trong sâu lắng tiếng lòng kêu réo gọi
người bây giờ còn mãi ở phương xa
nghĩa tình xưa chan chứa nổi đậm đà
hình bóng nhỏ khó nhòa trong ký ức -



tiết đông hàn hồn tôi nghe oi bức
kiếp nhân sinh quy luật chữ bẻ bàng
ôm đau xót ngở ngang trong bến mộng
đầy đau thương sầu đọng ở nguồn tim



Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2015

Giáng sinh buồn

Giáng sinh buồn

giáng sinh trời đông rét giá đông
phố củ đường xưa vắng má hồng
là vắng tình ta trong gió lạ 
vắng tà áo mỏng vắng người mong

mỗi lần chủ nhựt ta xâm lễ
tay trong tay đường thể dài thêm
quỳ trước chúa nghe em cầu nguyện
thấm lòng vui hoa nở trong tim

chuông ngừng đổ sau lần tan lễ
dạo quanh vườn hơi thở hòa nhau
em e thẹn ánh mắt muôn sao
tóc bay phất cao cao tình gọi

noel nay trời dâng dâu bể
em đi xa đó thể đợi chờ
gót chân sầu thơ thẩn nhà thờ
cảnh cũng đấy hình ai vắng biệt

giáng sinh về nắng chan rên xiết
hồn rêu rao lở chuyến đò tình
em đi rồi anh chết chính mình
vùi nấm mộ nghĩa trang hiu quạnh


Thứ Tư, 2 tháng 12, 2015

HOA ANH TÚC

HOA ANH TÚC

******************
mây bay gió luyến sáng chiều
lượn lờ hoa lạ tim nhiều vấn vương
hoa ơi hoa đẹp lạ thường
hoa màu đỏ thắm như nhường tim đau

nhìn hoa ngơ ngẩn hồn xao
con tim ngây ngất má đào sắc hoa
thương hoa anh túc kiêu sa
nổi yêu vẫn thắng nắng tà lên cao

yêu hoa tim những xôn xao
nhìn trăng tròn khuyết hư hao chẳng màng
chữ tình gửi chặt hoa nàng
chữ tương chữ ái lại càng rức ray

nhìn hoa chạnh tưởng đến ai
mượn hoa anh túc diển bài ưu tư
rõ ràng thanh bạch anh thư
khăn khăn chuốt khổ riêng chừ mình yên

biết hoa anh túc hoa tiên
vướng hương hoa ấy gây phiền theo hoa
nhưng kìa sắc đẹp tuyệt là
không hoa nào đẹp hơn ra hoa nầy

chồn chân lử khách vì ai
nhốt chàng quân tử bên mày liểu xanh
lụy hoa lụy phải thanh danh
đắm hoa đắm cả tuổi xanh cuộc đời

hoa đẹp tài sắc tuyệt vời
đẹp trên cái đẹp của trời ban cho
lắm trang công tử ốm o
một cành anh túc hương tro nhang tàn

thanh xuân chôn chặt với nàng
phù dung mỹ nữ đêm vàng mênh mang
vì tình chuốt chén thời gian
vì yêu chuốt cảnh trăng tàn nhở khuya


Thứ Ba, 1 tháng 12, 2015

Giọt đông sầu ( 2 )

Giọt đông sầu ( 2 )

trời in mây biếc gió lơi
tình tan trăm mảnh chơi vơi cõi lòng
niềm riêng rời rả tiết đông
qua cầu con sáo sổ lồng bay cao

muộn màng muôn nổi đớn đau
chữ chờ anh gửi trăng sao bể ngàn
đông nay cánh nhạn lạc đàng
chơ vơ ngọn gió phụ phàng xót xao

vu vơ ngọn gió rì rào
sương vương ngấn lệ hạt nào vương mi
đông xưa bao nổi mê si
lá hoa quấn quít rù rì gió đông

biết rằng em đã có chồng
thuyền em tách bến dòng sông hai bờ
hồng nhan da diết tim chờ
hạt sầu trăng khuyết sao mờ hắt hiu

tình ta tan vở ngậm ngùi
nghe đau đau điếng ngược xuôi cánh chuồng
như trăm ngọn gió đông buồn
hạt thương lắm nổi tự nguồn trào dâng

chén say hồn chếch lâng lâng
lời thơ đọng rớt trong ngần giọt thương
lòng ai tợ bãi chiến trường
ngày nào êm ai nay dường nát tan

bây giờ em đã sang ngang
mà sao cứ nhở như là của anh
đông trao lòng bấy chơn thành
muốn bồng muốn bế một cành hoa tiên

đông về vương nổi u phiền
nhánh hồng chiết gửi bên miền xa xôi
nụ hoa tơi tả héo sầu
tình ta tan vở bèo trôi giữa dòng

đông nay tợ nhở bảo giông
con tim buốt giá má hồng xót xa
em vui hương lửa người ta
còn ai ray rức canh tà đêm đông


GIỌT SẦU ĐÔNG ( 1 )

GIỌT SẦU ĐÔNG ( 1 )

giọt thơ ai oán nảo nùng
đêm đông sương lạnh mưa phùn giá băng
nổi lòng bày tỏ cùng trăng
giọt sầu vương má cũng bằng giọt thương

giang đầu cách bến sông tương
ngọc thơm hoa bưởi má hường ngất ngây
thoảng giờ suối tóc vờn mây
nụ cười hàm tiếu đắm say tim nầy

tình xưa ong lả bướm chầy
nửa vầng trăng vở tháng ngày nhớ nhung
dầu nay xa cách nghìn trùng
dây tơ lở đứt tình chung phủ phàng

chiều đông mây tím giăng ngang
ngậm ngùi xa cách ta nàng thảm đau
mộng vàng tan vở hư hao
sổ lồng con sáo bay cao cuối trời

đắng cay cam chịu rả rời
tình say một cõi quên thời tái tê
người đi chiều lở đông về
còn người ở lại đọa đài đớn đau

phải lòng nhau thuở đông nào
hai ta thương nhớ rạt rào hương xưa
đã yêu hơn bát nước dừa
gừng cay muối mặn ngày vừa sẽ chia

đã từng lệ đắng đêm khuya
bao nhiêu kỹ niệm đường vìa có nhau
chung lòng thương nhớ ngọt ngào
tình ta đẹp tợ chiêm bao giữa đời

kể từ bướm lạ vườn mơi
sắc hoa dường nhở quen hơi bướm tình
canh tàn trăng xế vọng hình
đông nay nàng đã chiết kinh xứ người