Thứ Năm, 8 tháng 9, 2016

Con sáo sang sông

Con sáo sang sông

dẩu rằng con sáo sang sông
vẫn còn những tháng mặn nồng gió trăng
đường tình khúc khuỷu gian truân
nào bì hương ái tình thân bao ngày

trời xuân lại ngở đông lai
con sáo vút cánh cao bay về rừng
mặn nồng bỏ lại giữa chừng
nửa trời hương ái nủa lừng mây thương

giờ đây sáo đến biển tương
bỏ sợi vương vấn tỏ tường ngày qua
công ai vun bón vườn hoa
nụ cười bỏ dở họa là vì ai

vần thơ chẳng ớt sao cay
chẳng chun rượu nóng sao say thế nầy
em đi còn hỏi tình ngây
còn xem ai đã đọa đài hồn thơ

tình nầy còn lại trong mơ
còn vương chiếc bóng trăng mờ trong tim
còn kìa sương đọng hương đêm
nụ cười héo hắt bên thềm yêu đương


Con sáo sang sông ( tiếp )

Con sáo sang sông ( tiếp )

trời xuân tưởng sáo rong chơi
ngắm hoa bắt bướm quên nơi trở về
ngở rằng con sáo say mê
non xanh nước biếc bốn bề gió trăng

ai ngờ con sáo sương giăng
dặm xa trở gót phăng phăng về nguồn
vần thơ kia chút nhớ buồn
chút thương thương lấy lệ tuôn dắn dài

biển lòng nhớ bạn trang đài
sông thơ ngăn lối hồn ray rức sầu
nhở khuya ai thức đêm thâu
thức dài khóe mắt hơi cay lệ tình

sáo em dầu có rẻ khuynh
bên tâm chiết giữ nghĩa tình xa xưa
không câu hương ái mến ưa
còn câu bạn hửu sớm trưa dạt dào

chăng chăng chữ ái tim sao
còn còn chữ nhớ hôm nào ta quen
nàng xuân khóa cửa cài khoen
con tim rộn rả sầu chen bóng hình

nay tôi mượn fb gửi tình
gữi ai con sáo mà mình lở yêu
mai sao hai nẻo truông chiều
con tim ghi mãi nàng kiều không phai

vần thơ gửi bạn trúc mai
tuổi xuân trẻ mãi tháng ngày vui tươi
mong rằng hạnh phúc đến người
là rằng hạnh phúc của đời hồn tôi


THỜI ÁO TRẮNG

THỜI ÁO TRẮNG

thời áo trắng còn ghi trong nổi nhớ
bốn năm qua sen nở tận tâm hồn
mai đây rồi đôi ngã chiếc sự buồn
hương tình ấy tôi luôn luôn nhớ mãi
.
mỗi buổi chiều nắng tà xuyên cửa sổ
phảng má hồng tình trổ nụ duyên nồng
chợt nhìn em tâm hồn như bay bổng
học đường ôi đôi bóng chẳng rời xa
.
hai con tim chan hòa chung nhịp khúc
nổi tương phùng ánh chúc giữa đêm đen
thời áo trắng biêt bao nhiêu ước hẹn
thổn thức lòng tim bén lửa yêu đương
.
hồi hộp nhứt bên nhau mỗi mùa thi
cả hai ta ước hẹn bảng khoa kỳ
mong đừng rớt lạy trời xin phù hộ
sự hoài mong chẳng phụ tưởng viễn ly
.
thấm thoát thoi đưa nhở bốn năm dài
tình thương thấm thiết tràn ngập hương say
yêu nhau trang trãi mảnh hồn thơ trẻ
giảng đường như chia sẽ hướng tương lai
.
thời áo trắng ngày nay bừng bảng hổ
gánh hành trang loang lổ giấc mơ sầu
khi ra trường hai đứa lại chia phôi
nàng quay đi dành tôi màn đêm tối
.
thôi nhé mai đây giả biệt nhau rồi
kỹ niệm nào bóng câu qua cửa sổ
yêu nhau chi ngẩn ngở ôm nổi khổ
thổn thức sầu lệ đổ bóng người đi
.
ai về trường củ u hoài mơ vọng
bốn năm dài áo trắng tuổi thư sinh
ướp hoa yêu lối mộng lắm nặng tình
trong tim đọng dư âm thời áo trắng
.
nổi xót đau xóa tan hồn cay đắng
bốn năm dài hoa mộng thấm tình xuân
còn chăng nào biên biết cái vị tân
thời áo trắng xóa dần trang tình hận

Thứ Ba, 6 tháng 9, 2016

Nàng thơ

Nàng thơ

nghe gió lạ ngở thu về muộn
thoảng hương quen lôi cuốn tâm hồn
ngoài hiên song bóng hồng tài nữ
mến lưu tình chợt nhử tạt ngang

hương thơm ngát trời đêm bàng bạc
nhở quỳnh hoa vụt nở vườn hồng
nào ngờ đâu người đến hiên song
ghi dòng chữ ghé thăm bạn hửu

đêm nhở khuya sợ ai mất ngủ
đến và đi lưu trú thơ xinh
hẹn gặp lại thỏa tình tri kỹ
vài hàng văn ý chỉ chờ mong

nàng đến ta dầu ở hiên song
tình nghĩa ấy tấm lòng ghi nhận
đến nhà nàng biết bao nhiêu bận
vẫn then cài cửa đóng vắng trông

vài hàng văn kèm đóa hoa hồng
xin hầu đáp tình trong đêm ấy
một vần thơ đến người xem thấy
tấm lòng say hương đấy hoài mong

trái tim tôi luôn mở cửa lòng
đón hình bóng giai nhân kỳ mỹ
một bóng hình từ lâu tim rỉ
máu loang tình tri kỹ hồn thơ

giờ ngở ngàng tợ thể cơn mơ
người đã đến hiên song trăng nở
tôi vô tình kẻ ở người đi
hiên song lạnh tinh lưu muôn thuở


Thứ Hai, 5 tháng 9, 2016

NHỚ VỀ ĐÔI MẮT

NHỚ VỀ ĐÔI MẮT

dạo nọ có lần như gặp em
đôi mắt nhung huyền trông rất quen
khuôn mặt ngây thơ hoa nhớ mãi
anh về khắc khoải mỗi từng đêm

mông những nàng ơi biết nổi lòng
hay như nàng ngở nhớ xa trông
lòng anh cứ mãi ôm tình nhớ
cô gái dưới trăng xây mộng hồng

có lần lần những nhở yêu ai
yêu nàng con gái đôi mắt nai
yêu má phớt hồng môi ươm mộng
yêu gió tung ai tóc xoã dài

có lần như nhở má em hồng
phải chăng em nghỉ đến anh đây
gây bao xao xuyến tim rung nhảy
rạo rực lòng anh dưới trăng gầy

có lần tôi những muốn chia tay
vĩnh biệt người đi quên đắng cay
nhưng sao tim nó không cho bỏ
một bóng hình ai đã bao ngày

có lần nghe con tim thổn thức
bao đêm thức trắng gửi hồn mây
một người con gái đơi mắt nai
hoa ngậm sương mơi má phớt hồng

có lần tôi mơ đôi mắt nai
hồn thơ dài mãi theo men rượu
trãi mộng đời tôi chuốt chén sầu
em ơi em có hiểu anh không

ngắt hoa nhớ dâng lên đôi mắt
thả vào em một thoáng suy tư
đôi mắt ấy từ thưở nào dư
nhả buồn man mác nát tan lòng

khăn tay hồng anh dâng mắt ngọc
chấm sao rơi từng giọt mắt mơ
và thơ thẩn hồn gửi chơ vơ
mắt gọi lòng xa xâm thỏ thẻ

một ngày xưa cũng đôi mắt ấy
nó dịu dàng ưu ái láng lay
nó chứa cả trời thương đôi mắt
gửi về anh nổi nhớ khôn phai

nếu đừng du dương về đôi mắt
đẹp dịu vời một cỏi trời hồng
giấc u hoài chôn kín hồn anh
ôi đôi mắt sao mà mơ mộng

tan trường về tha thiết theo đưa
đi gần nhau cảm thấy say sưa
nhớ đôi mắt anh đã thầm thương
thương mãi mãi đôi mắt người xưa

gió gợi nhớ đôi mắt diệu huyền
gió đưa hương ấm lan truyền tim
đôi mắt nào một thời xao xuyến
vẫn còn ghi biên biết lòng xuân


Đôi mắt người xưa

Đôi mắt người xưa

chiều buồn mây tím trôi sân ga
gió đổ lá rơi trước nắng tà
long lay đôi mắt chơi vơi nhớ
phảng phất hồn đưa nắng tình ta

đôi mắt nai em nhìn xa quá
mơ mơ mộng mộng nhở mây xa
gió lạnh hiu hiu tóc xoả dài
men rượu say nhoà chuốt khách qua

phận liểu em thơ dáng hửng hờ
môi yêu mộng thẩm nhở đang chờ
nụ hôn tình ấm ươm hoa nở
dặm liểu quan hà bao kẻ mơ

chiều nao ga nhỏ dường vắng lặng
u sầu mây thẩm nở tình xuân
đôi mắt ngày nào xa xâm thế
một trời quan tái dạ bâng khuâng

đôi mắt người xưa sao quá đẹp
in mãi trong lòng thời gian thép
nhử hỏi bây giờ ai có biết
một thời chờ đợi mắt nhung đen

anh quỳ xuống hôn lên đôi mắt
hôn tình xuân réo rắt tình ai
đôi mắt ấy vóc dáng u hoài
anh nhớ mãi một người mắt nai

đôi mắt nai gợi bao nổi nhớ
nhớ cả người nhớ cả hồn thơ
tận bây giờ anh vẫn còn mơ
đôi mắt nai thưở thời áo trắng


Nhớ về đôi mắt ( tiếp )

Nhớ về đôi mắt ( tiếp )

đôi mắt em hướng nhìn da diết
một trời thương mắt biếc yêu thương
một kỹ niệm ưu ái khác thường 
anh xao xuyến hồn tan mắt ngọc

lời thơ anh xẽ dọc con tim
gói đôi mắt diệu huyền xa thẩm
em chớ cười nói anh lẩm cẩm
đôi mắt nào lệ đẩm rèm mi

dưới mắt em là cả trời si
hồn anh chết lưu ly mắt ngọc
đời lảng tử mượn vần thơ đọc
mắt người xa ốc đảo thi nhân

đôi mắt ấy ẩn tình thầm hỏi
dầu cuộc đời đá sõi chớ quên
thương rồi thương lại thương lên
thương dâng mắt biếc thương viền môi thơm

vấn vương lắm tình ươm hạt nhớ
ngọn sóng lòng sao nở chia phôi
tay nầy tay lại bồi hồi
mắt trao lưu luyến dạ thời bâng khuâng