Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2013

lệ sầu


lệ sầu

giọt thơ ai oán nảo nùng
đêm đông sương lạnh mưa phùn giá băng
nổi lòng bày tỏ cùng trăng
giọt sầu vương má cũng bằng giọt thương

giang đầu cách bến sông tương
ngọc thơm hoa bưởi má hường ngất ngây
thoảng giờ suối tóc vờn mây
nụ cười hàm tiếu đắm say tim nầy

tình xưa ong lả bướm chầy
nửa vầng trăng vở tháng ngày nhớ nhung
dầu nay xa cách nghìn trùng
dây tơ lở đứt tình chung phủ phàng

mượn chung rượu nóng hờn lang
đi tìm cay đắng thu tàn nhớ thương
xa nhau tan nát nảo nường
giọt say nhở tỉnh vô thường tiêu dao

đông về gió thổi dạt dào
thổi lên mái tóc thổi vào mắt nhung
má hồng ươm mộng tình chung
sương khuya phủ kín mịt mùng trăng nghiêng

đêm đông mưa tạt mái hiên
hạt mưa lan ướt tim nguyên nhạt nhòa
phất phơ trinh nữ hồn hoa
rẽ chia cánh bướm tình ta bẻ bàng

trong hương phiêu bạt gió ngàn
nghe chừng gió ấy chở nàng sang ngang
đông về phủ trắng sương tang
khóc cho duyên vở hồng nhan xa rời

giang đầu ly biệt đôi nơi
bờ vai bé bỏng chơi vơi bể ngàn
ngày nàng khoát áo vu lang
tình ta chết lặng đông tàn đài trang

trời sầu chít mảnh khăn tang
thầm đưa tình sử nghĩa trang lạnh lùng
em đi quên chữ tình chung
để vương để vấn nảo nùng cho ai

giờ nhìn gió thổi cành lay
tưởng chừng hình bóng liểu mai chập chờn
vở tan hạt mộng trăng hờn
lệ sầu đọng lại cung đờn vô tri
 

họa thuyền tình

họa thuyền  tình


sầu đông ngọn gió lạnh lùng
cơn mưa phân phất bay tung áo nàng
ước ta cơn gió lang thang
tung thân ngà ngọc dịu dàng đôi tay

ôm em giọt nắng ban mai
ấm tình đôi lứa miệt mài hương yêu
tình anh như biển về chiều
trào cơn sóng nhỏ nâng niu thuyền hồng

thuyền em hòa biển mênh mông
biển thuyền ôm lại bềnh bồng ra khơi
thuyền em là cả khung trời
cả tình nhung nhớ muôn lời yêu thương

giá như thuyền chẳng rẻ phương
biển thuyền xa cách tang thương đôi đàng
còn đâu giọt lệ đài trang
thuyền xuôi gió lạ tách đàng phiêu linh

đông về vương vấn bóng hình
tiếc cho nổi nhớ gập ghình con tim
mơ em trăng cuối trời đêm
tiếng chim vổ cánh giọt mềm sương sa

thuở nào bướm vợn cành hoa
tan đàn xẽ nghé lệ nhòa mưa đông
ngở ngàng nước chảy đôi dòng
dòng trong em ở đục dòng anh mang

trời sầu chít mảnh khăn tang
thầm đưa tình sử nghĩa trang lạnh lùng
em đi quên chữ tình chung
để vương để vấn nảo nùng cho ai

giờ nhìn gió thổi cành lai
tưởng chừng hình bóng trang đài đâu đây
vở tan hạt mộng trăng gầy
lệ sầu đọng lại đêm ngày vì ai

thuyền em trôi bạt phương đài
gió sầu còn để u hoài trong tim
cõi tình chết lặng trăng đêm
vẫn giờ một mảnh sương mềm chơ vơ
 

thuyền tình

thuyền tình


thuyền tình thả mãi sông tương
thả trăng sầu mộng vấn vương má hường
thả hồn mây lạc xa phương
thả tình ta lại cung đường phiêu nhiên

tình yêu là cả thiên đường
hai tim hòa điệu nghê thường ngất ngây
mây hồng mắt biếc hương say
má đào mủm mĩm hồn bay theo nàng

đông về mang gió lạnh sang
buốt tim ai đấy trăng tàn mộng mơ
gửi tình lên cả trang thơ
mượn dòng fb ông tơ ta nàng

một bên sắc nước hương ngàn
một bên lảng tử đá vàng đài trang
em ơi tình nghĩa đôi đàng
vóc mây hồng thắm ngàn vàng duyên trao

hết rồi

hết rồi

hết rồi hai chữ nghẹn buốt tim
trãi rộng hồn tôi lang bóng đêm
vắng buốt nổi niềm trơ tượng đá
em nở nhìn anh lệ mắt viền 

hết rồi chua chát trái tim nguyên
tự vở thành đôi máu nhuộn liền
em hởi có nghe tim thổn thức
hay em ngảnh mặt tránh tơ duyên

hết rồi vườn cấm bướm luyện chuyền
hoa trinh nữ ấy khép hồn tiên
thử hỏi một thời chung tay nắm
nghe từng nhịp thở mắt thôi miên

hết rồi nghe lạ nghe xao xuyến
em buồn thơ ý vút xuyên lên
thoảng nhở u sầu nhở xé cay
nhở như se thắt nhở như rên

hết rồi đã hết thật rồi sao
còn kia kỹ niệm thuở hôm nào
còn dư hư ảo thời quen biết
còn cả tình ta với trăng sao
 

thơ tình

thơ tình

trăng khuya vọi ánh bên thêm
gió rên rỉ rả nổi niềm hoài mong
nhớ người khô héo cả lòng
thoảng hương quỳnh nở má hồng đâu đây

bâng khuâng nhìn ánh trăng gầy
mơ hình mỹ nữ tràn đầy giấc hoa
nhở rằng lạc cảnh tiên nga
sanh duyên tiên nữ ái hà thương yêu

trao duyên hương ấm liều xiêu
ba sinh hửu hạnh một chiều cuối thu
bên tai nhờn nhả tiếng ru
giựt mình mới biết ngút mù lạc chân

thơ tình vọng bóng giai nhân
giang đầu con nước rẽ phân hai dòng
dòng trong theo đóa hoa hồng
dòng đục lờ lững cõi lòng nặng thêm

hương thu thoang thoáng bên rèm
sắc hoa cúc tím buồn len ngỏ hồn
tiết đông hàn chuyển tiết dồn
gió se se lạnh nổi buồn chơi vơi

yêu em chẳng thốt nên lời
gom mây kết vỏng tiếc thời còn son
giờ em gải thửa một con
trông xinh hẳn khác mặn mòi hơn xưa

thương thương cho mấy bao vừa
nhìn ai có kẻ đón đưa ngặt lòng
thơ tình hé nụ hoài mong
gái xuân giờ đã bên chồng an vui

đông về tim buốt ngậm ngùi
tình buồn in dấu sằn sùi con tim
gió đưa gió đẩy gió phiền
tiếc con sáo nhỏ cánh chuyền sang sông

em đi tìm

em đi tìm

em đi tìm ngôi nhà màu tím
tím từ tim tím lịm linh hồn
bước chân hoang rủ rười hoàng hôn
tìm khe nắng cuối thôn le lói 

em đi tìm lúa vàng sáng chói
anh nông dân rắn rỏi hồn nhiên
đổ mồ hôi chẳng gợn u phiền
bên thôn nữ diệu hiền duyên dáng

em đi tìm cả vầng trăng sáng
bên dòng sông thấp thoáng thuyền nan
bên bến nước cỏi còm lạnh lẻo
đã từng ghi ký ức xa xâm

em đi tìm ánh mắt trăng rằm
của thương nhớ bao năm mẹ đợi
em đi tìm nổi nhớ chơi vơi
ngày thuở bé à ơi ru ngủ

em đi tìm lòng luôn nhắn nhủ
đi tim về ký ức xa xưa
ngày qua ngày in khắc trăng thưa
bao hoài niệm trong tim dỉ dảng

em đi tìm sóng tình biển rạng
ngọn gió ngàn bậu bạn mây thương
em tim chưa ký ức vấn vương
giàn thiên lý người thương chờ đợi

em đi tìm bóng hình ký gửi
tận con tim nhắc nhở nổi buồn
giọt thời gian dầu có mưa tuôn
không phai nhạt ngõ hồn tê buốt
 

nhớ mẹ

nhớ mẹ

nay đã lớn xa nhà vạn dậm
hồi tâm về hoài mông cố hương
nhớ mẹ hiền hai nắng gió sương
đời tần tảo lệ nhường ràn rụa

nay mẹ già mái tóc bạc phao
khi trời chuyển nhứt đau xương cốt
thương mẹ nhiều con thơ dại dột
đễ mẹ trông vòi vọi xa xôi

muồn gần mẹ đôi chút nào thôi
ôn kỹ niệm trong nôi ru ngũ
thời quá khứ tình thương ấp ủ
thắm chan hòa mẫu tử thiêng liêng

muốn gần mẹ giây phút bình yên
an lòng trẻ tha phương xứ lạ
khi đông về gió hàn se lạnh
nhớ mẹ yêu chạnh lệ ngấn lan

thân xứ xa nhớ mẹ thở than
mong được ở gần bên từ mẫu
nghe tin bão lòng con nóng hổi
mẹ quê nhà đến nổi nào không

nhớ mẹ yêu nổi nhớ dài mong
trăng nghiêng khuyết lệ lòng tuôn đổ
bóng mẹ hiền bao năm gian khổ
hy sinh đời dạy dỗ con ngoan

ngày hôm nay lớn khôn nắng hạn
xa quê nhà kiếp tạm gian truân
vì tương lai nước mắt rưng rưng
thương mẹ lắm cực thân cũng ráng

mong một ngày trời quang sáng lạng
con trở về làm rạng tông môn
lời mẹ dạy dầu nay lớn khôn
luôn tâm nguyện di ngôn từ mẫu

Hình ảnh: nhớ mẹ
 nay đã lớn xa nhà vạn dậm
hồi tâm về hoài mông cố hương
nhớ mẹ hiền hai nắng gió sương
đời tần tảo lệ nhường ràn rụa

nay mẹ già mái tóc bạc phao
khi trời chuyển nhứt đau xương cốt
thương mẹ nhiều con thơ dại dột
đễ mẹ trông vòi vọi xa xôi

muồn gần mẹ đôi chút nào thôi
ôn kỹ niệm trong nôi ru ngũ
thời quá khứ tình thương ấp ủ
thắm chan hòa mẫu tử thiêng liêng

muốn gần mẹ giây phút bình yên
an lòng trẻ tha phương xứ lạ
khi đông về gió hàn se lạnh
nhớ mẹ yêu chạnh lệ ngấn lan

thân xứ xa nhớ mẹ thở than
mong được ở gần bê từ mẫu
nghe tin bão lòng con nóng hổi 
mẹ quê nhà đến nổi nào không