Thứ Năm, 16 tháng 2, 2017

Xuân phố núi

Xuân phố núi
-
xuân về trở gió thông reo
cao nguyên vết cỏ buồn theo trăng huyền
dã quỳ vàng rực chiều lên
vương vương nổi nhớ dãy chuyền con tâm
-
ngày nào vai sóng thì thầm
thả rong gót dạo phố thầm vào đêm
ngã đầu vai tựa tóc êm
làn hơi âm ấm pha miền non thai
-
phút xuân ngào ngạt cành mai
tình xuân phơi gọi liểu lài vấn vương
phố núi in mãi má hường
thời gian vun vút tim nhường xôn xao
-
gió ngàn thông gọi đỉnh cao
tình lên phố núi má đào ửng say
xuân về trút cả mưa dai
em xinh xứ lạnh đọa đài tim ai
-
xuân xưa phố núi mày ngài
nét xuân soi ánh trăng gầy trang nghiêm
nhớ ai chung bước thảo nhiên
gió nâng tà áo vườn thiền tơ duyên
-
bên em ngày ấy nước tiên
nụ hôn vô niệm môi viền lâng lang
xuân nay xứ lạnh tình mang
còn chăng xuân héo trăng tàn sao rơi
-

đào hồng

đào hồng

bến xưa còn đợi thuyền tình
thuyền không về bến duyên mình ly tan
em đi còn để hương lang 
vấn vương hơi ấm mịn màng tóc mun

xuyến xao đáy mắt đen nhung
gương xinh thêu chết nảo nùng tâm tư
đào hồng khoe sắc tươi cười
bướm vờn muôn vẻ vẻ vời cành hoa

bỗng đâu em gọi anh à
bắt con bướm trắng làm quà tặng em
tình xưa như ánh sao đêm
giấc mơ thân ái lặng chìm đam mê

nhớ em dáng ngọc trăng quê
tình xuân dìu dịu tìm về xa xôi
giờ đây muôn nổi tình sầu
xuân về tan nát bể dâu đào hồng

rẻ chia hai đứa dôi dòng
xuân nay tình lở duyên nồng đắng cay
còn chăng hoài niệm u hoài
xé cay ngấn lệ trang đài xa xâm

phố núi

phố núi
vẫn mãi vần thơ hương tích cũ
nhớ về dĩ vãng buổi chiều xuân
người đi lầm lủi trời mưa bụi
phố núi sầu dâng nổi ưu tư
ai về phố núi nhớ chăng ai
bao xuân sao ngỡ tháng năm dài
khí lạnh bao quanh tim tù ngục
quyện hồn trinh nụ dã quỳ say
nhớ mãi người đi nhớ mãi người
nụ cười chết lặng hạt sương rơi
đêm khuya vàng vọt lòng u uất
gọi mãi tên người ứa lệ vơi
nếu có một ngày em biến mất
trời ơi tan nát trái tim anh
nếu nầy đừng nếu hởi biển xanh
anh là gió vờn quanh sóng biển
ngày xum hợp tan thành bọt biển
bờ môi ai hờn mát nụ hôn
con tim yêu ngọn lửa dập dồn
đốt thiêu hết vầng trăng kỹ niệm
tình đôi ta cung hàm bất biến
một nghiệm tình suy diễn con tim
điễm tiệm cận hơi thở im lìm
chung hòa nhịp đường dài tiếp tuyến
em có thành hạt mưa hoài niệm
vết hằn sâu lệ biến ngàn sao
trong màn đêm sao sáng má đào
anh sẽ ngắm tim đau oăn thắt
em ơi em xin đừng biến mất
cõi lòng anh rách nát nguồn tim
dầu em là hạt cát trinh nguyên
trong biển cả tình anh ôm ấp
phố núi chiều xuân mây sầu ngập
hồn thơ trơ trọi khắp không gian
vệt sương mù in bóng hình nàng
con tim chết bể ngàn cơn sóng vổ

Phố núi

Phố núi
vẫn mãi vần thơ hương tích cũ
nhớ về dĩ vãng buổi chiều xuân
người đi lầm lủi trời mưa bụi
phố núi sầu dâng nổi ưu tư
ai về phố núi nhớ chăng ai
bao xuân sao ngỡ tháng năm dài
khí lạnh bao quanh tim tù ngục
quyện hồn trinh nụ dã quỳ say
nhớ mãi người đi nhớ mãi người
nụ cười chết lặng hạt sương rơi
đêm khuya vàng vọt lòng u uất
gọi mãi tên người ứa lệ vơi
nếu có một ngày em biến mất
trời ơi tan nát trái tim anh
nếu nầy đừng nếu hởi biển xanh
anh là gió vờn quanh sóng biển
ngày xum hợp tan thành bọt biển
bờ môi ai hờn mát nụ hôn
con tim yêu ngọn lửa dập dồn
đốt thiêu hết vầng trăng kỹ niệm
tình đôi ta cung hàm bất biến
một nghiệm tình suy diễn con tim
điễm tiệm cận hơi thở im lìm
chung hòa nhịp đường dài tiếp tuyến
em có thành hạt mưa hoài niệm
vết hằn sâu lệ biến ngàn sao
trong màn đêm sao sáng má đào
anh sẽ ngắm tim đau oăn thắt
em ơi em xin đừng biến mất
cõi lòng anh rách nát nguồn tim
dầu em là hạt cát trinh nguyên
trong biển cả tình anh ôm ấp
phố núi chiều xuân mây sầu ngập
hồn thơ trơ trọi khắp không gian
vệt sương mù in bóng hình nàng
con tim chết bể ngàn cơn sóng vổ

Nàng đào

Nàng đào
bến xưa còn đợi thuyền tình
thuyền không về bến duyên mình ly tan
em đi còn để hương lang 
vấn vương hơi ấm mịn màng tóc mun
xuyến xao đáy mắt đen nhung
gương xinh thêu chết nảo nùng tâm tư
đào hồng khoe sắc tươi cười
bướm vờn muôn vẻ vẻ vời cành hoa
bỗng đâu em gọi anh à
bắt con bướm trắng làm quà tặng em
tình xưa như ánh sao đêm
giấc mơ thân ái lặng chìm đam mê
nhớ em dáng ngọc trăng quê
tình xuân dìu dịu tìm về xa xôi
giờ đây muôn nổi tình sầu
xuân về tan nát bể dâu đào hồng
rẻ chia hai đứa đôi dòng
xuân nay tình lở duyên nồng đắng cay
còn chăng hoài niệm u hoài
xé cay ngấn lệ trang đài xa xâm

Trăng xuân

Trăng  xuân

mơ đêm trăng khuyết bên nhau 
chỉ trăng ước hẹn sắc son duyên tình 
giựt mình biển mộng bên mình

em vào hư ảo tan tình trăng mơ 



nhớ hoài giấc mộng nên thơ
trăng kia nay khuyết anh mơ trăng tròn 
tương tư dạo chiếc thuyền con 
trăng khuyết em hởi em còn yêu không 



trăng nao hồn gửi bảo giông
vầng trăng họa vận cỏi lòng nát tan 
trăng nào nghiêng ngã hởi nàng
trăng khuyết tiếc mãi ngở ngàng trăng xuân 



hồn thơ vòi vọi cung đàn 
tương tư khúc nhạc lên làn môi em
tình nầy anh gửi sao đêm 
bao sao lóng lánh bấy niềm anh yêu

trăng xuân

trăng xuân
trăng xuân nào thu hồn anh lại
dáng yêu kiều lộng lẩy sương mai
nét thơ ngây đắm say vương vấn 
mộng đài trang tình ẩn tim ai
-
nhìn trăng ngiêng chợt nổi u hoài
hoa xỏa tóc đêm dài chờ đợi
ánh trăng gầy hồn xa vời vợi
hương sương trong gợi lại xuân sầu
-
nơi em ở trăng chếch lưng đồi
sao khuya rọi mảnh sầu da diết
chốn thảo lư trăng anh vẫn khuyết
hình dung em anh biết trăng tròn
-
nét ưu tư xen lẫn lối mòn
bờ cỏ dại chân son còn đọng
thuở xưa hai ta cùng hoài vọng
mong tình ta sáng mãi trăng trong
-
tiết xuân sao gió rét lạnh lòng
ươm nổi nhớ má hồng vời vợi
chớm xuân về ngàn thương nghìn đợi
tình đôi ta hồ hởi trăng tròn