Thứ Năm, 2 tháng 11, 2017

Em hãy quên

Em hãy quên
-
em hãy quên những gì cần quên nhé
những đêm buồn khe khẻ tiếng yêu thương
em hãy quên nổi nhớ vút đêm trường
cơn mưa hạ du dương bong bóng nổi
-
em hãy quên cành phượng hồng vô tội
mà chúng mình nông nổi ép trang thơ
dòng mực xanh lưu bút áo trinh mơ
giờ còn đấy phai mờ trong năm tháng
-
em hãy quên hạ tàn chìm dĩ vảng
mái trường xưa bảng lảng bóng ngày qua
bước vân du giây phút ngã chiều tà
tay nắm chặt ngõ hồn về vô tận
-
em có nhớ con đường ngày xưa ấy
kỹ niệm vàng ôm lấy bước chân ta
dưới tàn cây băng đá bướm vờn hoa
em e ấp ngã vai hòa hơi thở
-
em có nhớ con đường hoa cúc nở
buổi chiều tà nắng chở lá vàng rơi
nhìn mặt sông bầy cá kìm bơi lội
em hỏi rằng trông chúng tội không anh
-
anh mĩm cười nó sung sướng hơn anh
có bè bạn có nhân tình bơi cạnh
khuých cánh tay em huých dài đuôi mắt
có em đây sao lại ví cá kìm
-
kỹ niệm ấy trãi thành mối tình êm
em có nhớ anh thao thức bao đêm
chuyện ngày xưa nghe niềm thương da diết
trăng gọi hồn biên biếc vọng tình xa
-
em hãy quên chuyện tình buồn đôi ta
bao kỹ niệm gọi là về quá khứ
dòng thời gian phai nhòa trang tình sữ
còn chăng là hai chữ đớn đau sầu
-

Thứ Tư, 1 tháng 11, 2017

Mùa đông cô đơn

Mùa đông cô đơn
-
đông xứ người lạnh lắm không em
có gió bấc mưa phùn phơi phất
có bàn tay ai nắm thật chặt
có ấm lòng xoa dịu cảnh xa
-
đông về mang nổi nhớ thiết tha
em có hiểu tình ta man mác
hay trớ trêu nổi lòng ngơ ngác
tận xứ người bèo dạt hoa trôi
-
cảnh giao mùa phố cổ buồn thôi
hồ than thở thu hình thông rủ
anh tìm bóng dáng người xưa củ
quyện quờ hơi ấm thuở yêu nhau
-
đông về nổi nhớ bổng hư hao
căn gác nhỏ gió lùa tim thắt
nhớ xứ người lòng anh quặn thắt
hình bóng ai trống vắng cô đơn
-
mùa đông nay nghe lạnh nhiều hơn
đường phố lạt ngẩn ngơ trăm nổi
xứ người em có hay buồn dổi
có bàn tay xoa dịu lệ lăn
-
hay em khóc ướt đẩm đầy khăn
hạt nước mắt khô lòng anh đấy
đông nay về xứ xa có thấy
nổi cô đơn cuốn lấy tình ta
-
đông trở về vạn cảnh nhớ xa
nhưng kỹ niệm vẫn là khó tả
hai tâm hồn cô đơn là lạ
cảnh xa quê lệ chả tuôn rơi
-
đông đất khách nhớ kẻ xa nơi
lòng buốt buốt em ơi chợt khóc
đông xứ người canh dài trằn trọc
lạnh ngoài trời lạnh cả con tim
-

Đông nay

Đông nay
-
đông nay nhớ thuở đông xưa
tan trường chung bước như vừa thân thương
hoa hồng bướm lượn hít hương
chung tay nhịp bước vô thường cánh môi
-
đông xưa lòng những bồi hồi
má hường ngây ngất rạt rào mắt nai
đông nao cùng ngắm trăng lay
hiên lâu mộng ấm trang đài vào tim
-
tóc mây bật gió nhung êm
phất bay quàng cổ tay mềm trong tay
ngờ đâu cánh nhạn lạc bầy
bâng quơ cành gảy gió lay nổi sầu
-
giờ nàng yên ổn lứa đôi
ngỏ duyên trắc trở mình tôi ngậm ngùi
đồng nầy vắng vẻ niềm vui
người ta êm ấm còn tôi lạnh lùng
-

Em như hoa nắng

Em như hoa nắng
-
em như hoa nắng vàng mơi
long lanh ánh mắt môi cười hửu duyên
tan trường sóng bước tay mềm
sắc hoa rực rở hương chuyền lối đi
-
chiều đông thoang thoảng mê ly
cũng là ngây ngất nét si dáng hồng
yêu nhau đông ấm cõi lòng
thương nhau quyến luyến như không muốn rời
-
tóc em phất mát làn hơi
ngây thơ đượm nét khôn lời mến yêu
ngõ đông hờ hửng thu chiều
chung tay thơ vịnh câu kiều ngâm nga
-
tưởng rằng bướm mãi bên hoa
ai ngờ tình lỡ hai ta xa rời
mấy ai đoán được thói đời
thuyền tình xa bến tim thời thương đau
-
đêm đông cánh võng lao chao
trở trăn vóc liểu nghẹn ngào sắc hoa
giờ em bên cạnh người ta
biết chăng ai oán xót xa tâm nầy
-

Họa thơ em đi

Họa thơ em đi
-
Nguyễn Kiều Oanh
-
Em đã xa rồi buổi sáng nay
Sương giăng còn đọng bờ vai gâỳ
Gió nhẹ thổi bay làn tóc rối
Vương lại bên đường lá lắt lay
-
Em đã đi rồi để lại đây
Đường xưa in bóng dáng trang đài
Cho sâù chất ngất vương trên mắt
Nhớ mãi bên đời thuở đắm say
-
Quang Minh Trần
-
em đi trắng xóa thề hôn ước
ráng thu tàn rụng dưới chân đê
sóng nước ngày nay chẳng có hình
chỉ còn cây cỏ với tình quê
-
bể cạn sao mờ như khóc kể
gió sâu mây thảm để tang ai
hồn hoang lạnh lẻo trời gạt lệ
biển khóc em đi chẳng nhớ về
-
gió hờn duyên ái tim phai nhạt
tìm dấu hương xưa ánh trăng thề
tìm người yêu củ trong thương nhớ
tìm bóng hồn thơ của si mê
-
Nguyễn Kiều Oanh
-
Em đã đi rồi buổi sáng nay
Trơì thu nhạt năng phủ vai gâỳ
Gió nhẹ thôỉ bay làn tóc rối
Để lại bên long ai nhơ ai
-
Quang Minh Trần
-
trời thu xa tái tim tím ngắt
lá rụng ngại ngần cản bước chân
em đi để lại nổi bâng khuâng
se buốt con tim nhạt nắng tàn
-
xe hoa lăn bánh trong lệ đẩm
mghèn nghẹn hồn trao nổi xót xao
chữ hiều em đi tròn gánh nặng
bỏ lại trời thu vạn chữ sầu
-
Nguyễn Kiều Oanh Quang Minh Trần
-
Em đã đi rồi xa maĩ xa
Còn đây hương cũ bóng trăng tà
Vườn thơ bỏ ngỏ buồn hiu hắt
Gió bắc chưa về dạ quắt quay
-
Em đã đi rồi bỏ lại ta
Cô đơn bước lẻ ,lệ chan hòa
Hoàng hôn tắt nắng, hồn xa vắng
Nỗi nhớ vơi đầy nỗi nhớ xa
-
Quang Minh Trần
-
trời sầu chít mảnh khăn tang
thầm đưa tình sử nghĩa trang lạnh lùng
em đi quên chữ tình chung
để vương để vấn nảo nùng cho ai
-
giờ nhìn gió thổi cành lai
tưởng chừng hình bóng trang đài đâu đây
vở tan hạt mộng trăng gầy
lệ sầu đọng lại đêm ngày vì ai
-
Nguyễn Kiều Oanh Quang Minh Trần
-
Người đi để nhớ bên lòng
Trang thơ lệ nhỏ theo dòng thời gian
Dòng thương dòng nhớ chứa chan
Bên đời còn đó dầm trang thơ tình
-
Quang Minh Trần
-
mật ngọt nhở ru giấc mộng dài
mắt nhung đen láy sáng sao mai
mái tóc đen tuyền ôm lưng ngọc
làn da trắng muốt dáng tiên lai
-
bịn rịn lệ nhòa vọng cố hương
dừng chân hoài mộng mối tình vương
tim thơ thấm giọt sầu tri kỹ
một chút nhân duyên mấy dặm đường
-
nổi nhớ len vào trong tâm khảm
khắc sâu hình bóng bạn hoài mang
xa cách nghìn trùng như gần gủi
thủy chung luôn giử trái tim vàng
-
Nguyễn Kiều Oanh
-
Thuỷ chung luôn giữ traí tim vàng
Nghiã cả bên long ta vân mang
Con đây giọt năng bàn tay hưng
Âm áp bên long mai toả hương
-
Quang Minh Trần
-
đông chớm về đây em ở đâu
đem theo biển nhớ với trời sầu
em đi một nửa hồn tôi mất
một nửa hồn tôi biến giọt châu
-
em bước ra đi nổi nghẹn ngào
còn ngoái nhìn sao tim nhói đau
ngàn chun say tít men cay xé
tim chết chiều sầu xa cách nhau
-
Nguyễn Kiều Oanh Quang Minh Trần
-
Tim chết chiều sầu xa cách nhau
Nhớ nhau chết nặng ở bên cầu
Ngưu lang chức nữ tình dang dở
Để mỗi thu về lá rụng đau
-
Nguyễn Kiều Oanh
-
Đọc lại những vần thơ lại thấy nhớ bạn bè cùng giao lưu thơ ca nay đã dời xa trang facebook
-
Quang Minh Trần
-
nhớ lại kỹ niệm với bạn thơ
mình post lên đây chút ngẩn ngờ
sưởi ấm tình ta trên phây bút
vần thơ đượm lại nổi vu vơ
-

Bóng hồng bên khung cửa sổ

Bóng hồng bên khung cửa sổ
-
trời thu chuyển tiết trăng liềm
chớm đông se lạnh nhớ em rất nhiều
lòng anh tợ ráng thu chiều
chút thơm ấm áp nhỏ yêu anh nè
-
xa thì gửi gió thơm nhe
gió thì vô cảm thơm dè lung tung
anh dặn chàng gió có hun
hun dùm đôi mắt chớ hun má đào
-
nhỏ ơi tại gió biết sao
thơm môi thơm má thơm vào eo thon
gió về anh sẽ quánh đòn
thơm chi dữ thế người dòm em sao
-
thôi nè dành để chiêm bao
hai ta kề cận thơm vào mắt nai
lời thơ gửi bạn trang đài
gió ri gió rở u hoài gió ai
-
vì ai họa bút thơ hay
đề cương ai tựa nhỏ nầy thơm đi
chứ anh đâu dám thơm gì
cho thu se lạnh nhỏ ni ngại ngùng
-
vần thơ lên sóng vẩy vùng
cái môi cái má bảo bùng mắt nai
thu đi đông đến heo may
nhớ nhung gửi gió thơm hoài nhỏ thôi
-
anh thơm cái má cái môi
anh thơm đôi mắt bồ câu tuyệt vời
thơm nhiều nhé nhỏ bé ôi
bàn tay tháp bút mắt nâu hửu tình
-
thơm lên vầng trán thông minh
thơm hương tóc mịn bé xinh tuyệt vời
chớm đông hơi lạnh sương rơi
thoảng in cửa sổ tượng hình giai nhân
-
ngác nhìn nhở tựa người thân
như là gió lả vầng trăng rơi vào
hiên lâu phảng phất má đào
chút xuân lưu ngấn ngạt ngào hương sen
-
nhở là bóng tuyết qua rèm
lưu linh tình ảo ai đem vào lòng
muốn ôm dáng ngọc hương nồng
nụ thơm vô niệm rót dòng hương xuân
-

Áo trắng

Áo trắng
-
chân tình dành cho ai thời dĩ vảng
trái tim còn ghi dấu bóng người xưa
dầu chiều nay trời có đổ mưa thưa

vẫn thấy ấm tình tôi trong ký ức
-
hình bóng người vần thơ vương nét mực
màu trinh nguyên ray rức tháng năm xưa
hương thơ nhẹ rỉ rã trắng cơn mưa
khơi dỉ vảng trong hồn thơ miên viển
-
gánh hành trang bến đời nhiều lưu luyến
bụi thời gian phủ lấp tuổi mộng hồng
tôi một mình dong ruổi chốn mênh mông
khi hụp lặn giữa biển đời sóng gió
-
màu áo trắng không tàn phai tâm nó
mỗi khi buồn tôi mơ vọng mưa rơi
ngược thời gian theo dĩ vảng dòng đời
tôi nhớ lại áo trắng thời đi học