Thứ Ba, 22 tháng 1, 2019

TÂM SỰ KÚN

TÂM SỰ KÚN
đời gian trá đành đu cành trúc
quên thói hư ngũ dục u mê
muốn ra đi còn chút mẹ quê
đành nấn ná tròn câu hiếu tử
thời kinh tế cạnh tranh xiết nhứ
lòng nhân sinh quên chữ từ bi
hở một chút lửa giận sân si
gây tạo ác xá gì nghiệp chướng
cún đu cành trúc quân tử sướng
thân rổng kìa trăm mắt xem đời
trong tứ thư đức khổng buông lời
chữ tam cang ngũ thường tỏ rỏ
nam nhi nhở sữa mình hiếu tỏa
kìa gái ngoan còn đó tam tùng
học tứ đức tiết nghĩa thảo trung
danh liệt nữ đá bia lưu tạc
chớ thắc mắc cún con hay chửa
hồn thơ xinh họa thửa đêm thâu
bờ vai cún nhỏ nhoi quá thôi
muốn cho mượn vương nhiều vất vả
nhưng cún có vần thơ buồn bả
trút hạt sầu ai đã vương mang
sẽ chia ai trong những chiều hoang
hồn trơ trọi lệ tràn chan chứa
cún cũng muốn khứ lai mỗi bửa
trang phây bút hợp sướng hòa âm
cho trái tim nhen nhún lửa tâm
ấm áp lại lòng ai xa thẩm

Chờ ai

Chờ ai
.biết em đi anh vẫn cứ chờ
chờ cơn mưa chờ cả trăng thơ
chờ chờ mãi sao mờ tắt lịm
không gặp nhau tim tím hồn hoang
chờ em đi trong buổi đông sang
mang lá úa cuối thu buồn bả
chiếc ô xưa có bàn tay lạ
đã cùng ai dầm cả cơn mưa
anh chờ em tàn hết mưa thưa
nơi góc phố lệ đưa mưa xóa
chờ em biết chờ trong đày đọa
cớ sao lòng vẫn bão chờ thôi
đường chúng ta dù có chia đôi
cây dù nhỏ ngẫn ngờ bối rối
bàn tay ai dày dò muôn nổi
chiếc ô nồng hờn dổi người đi
em bảo anh đừng có sầu bi
đừng chờ nữa em đi không lại
nhìn cơn mưa biển lòng tê tái
vẫn chờ và chờ mãi em yêu

Nàng xuân

Nàng xuân
nàng xuân ngày ấy đã theo chồng
còn lại trong anh nổi nhớ mong
em lên xe hoa lòng tan nát
anh đây anh cũng nát theo lòng
em vui gượng ấy cạnh bên chồng
bao nhiêu thơ nhớ thả trôi sông
xuân nay xuân khóc tình tan vở
cánh liểu héo sầu ngấn lệ trong
xuân nay xuân đến khắp mọi nhà
cây lá đâm chồi mai trổ hoa
lòng anh như ngở con tim chết
nhớ mãi người xưa mắt lệ nhòa
em bảo anh rằng đừng nhớ nữa
đôi chân hờ hửng bước đường xưa
rặng trúc sao như buồn héo đọt
tợ nhở lòng anh chết nắng trưa
sợi nhớ sợi thương tim rức ray
hình ai còn mãi trái tim gầy
xuân lại như là xuân củ kỷ
củ kỷ tình ta ở những ngày
em ơi em có hiểu chăng em
anh thức hồn dâng điếu thuốc đêm
phà khói quyện thành em kiều diểm
tìm lại hình em trong trái tim

Những dòng thơ thời quá khứ

Những dòng thơ thời quá khứ
-
Quang Minh Trần
-
vu vơ không biết viết gì vào
muốn viết dòng thơ viết được nao
pha bút ngận ngờ sao ngơ ngẫn
tựa say tựa sỉn tựa chiêm bao
-
nhướng mắt rộn ràng từng con chữ
hoa nhòe bối rối nổi xôn xao
trăng nghiêng khóm trúc gió vi vu
lại tưởng nàng thơ rẻ ngỏ vào
-
Quang Minh Trần
-
mông mênh thuyền nhỏ quá chông chênh
lòng những đã quên ngày tách bến
lý ra xin nói lời tạm biệt
hồng hồng e thẹn chút tình nên
-
lối nhỏ hai nhà rào ngăn trở
không nương hàng dậu ở ngả trên
áp mặt ghé nhìn tìm hương ngọc
nồng nàn khơi nhớ dáng cô bên
-
Quang Minh Trần
-
tay trong tay cung trời gió lộng
đường song song vẫn có hai chiều
tim tịnh tiến cỏi lòng nặng chiểu
ta và em khó biểu đến nhau
-
môi tìm môi nhở trao điểm uốn
giải cơn mê sầu cuộn định đề
bờ tỉnh giác nào có si mê
em một nơi anh lại một nơi
-
Quang Minh Trần
-
nhớ lúc cùng đi dưới cơn mưa
điếm từng hạt nước điếm say sưa
em bảo tình ta sao đẹp quá
như chàng du mục đuổi cừu trưa
-
rồi một ngày kia hồn nước gọi
tạm biệt nàng yêu trong lửa khói
khoát súng biên cương chống kẻ thù
mắt nhìn nhau mắt luyến lòng thôi
-
nắng nhạt len mắt lệ lăn đi
hương xuân hoa úa nổi chia ly
mây sầu ôm gió chợt thở dài
trăng buồn nhung nhớ nào hiểu chi
-
chia tay chốc đã mấy thu sang
bước nẻo hành quân anh rẻ ngang
vườn xưa trở gót chinh nhân lại
thăm nhớ người yêu ngã xế tàn
-
hoa bướm ngậm ngùi lệ chứa chan
khắng khít ngày nào mộng tình lang
xum hợp nổi vui đôi đã nhớ
tách gót lên đường biệt hương nàng
-
Quang Minh Trần
-
người ơi gặp gở làm chi thế
đêm về trằn trọc nổi đê mê
cửa sổ vô tình in bóng ngọc
ngẩn ngờ tim hỏi nẻo đường về
-
người hởi ngờ chi duyên chỉ thắm
tình cờ đối mặt bạn tri âm
vì sao nổi nhớ như bùng nổ
trái tim cằn cổi bổng yêu thầm
-
ai đã nâng cằm xem biển lệ
lặng nhìn ánh mắt tim tái tê
cánh nhạn lẻ loi bay cô độc
đánh rơi hạt nhớ của si mê
-
làm sao định nghĩa chữ tình yêu
sầu chi sâu đậm nghe nặng chiểu
thổn thức trăng thề hồn chết lặng
tim tím mây buồn gió đìu hiu
-
Quang Minh Trần
-
kể từ bướm lạ vườn mơi
sắc hoa dường nhở quen hơi bướm tình
canh tàn trăng xế vọng hình
đông nay nàng đã chiết kinh xứ người
-
trời in mây biếc gió lơi
tình tan trăm mảnh chơi vơi cõi lòng
niềm riêng rời rả bảo giong
qua cầu con sáo sổ lồng bay cao
-
muộn màng muôn nổi đớn đau
chữ chờ anh gửi trăng sao bể ngàn
đông nay cánh nhạn lạc đàng
chơ vơ ngọn gió phụ phàng xót xao
-
Quang Minh Trần
-
xuân nay xuân đến khắp mọi nhà
cây lá đâm chồi mai trổ hoa
lòng anh như ngở con tim chết
nhớ mãi người xưa mắt lệ nhòa
-
em bảo anh rằng đừng nhớ nữa
đôi chân hờ hửng bước đường xưa
rặng trúc sao như buồn héo đọt
tợ nhở lòng anh chết nắng trưa
-
sợi nhớ sợi thương tim rức ray
hình ai còn mãi trái tim gầy
xuân lại như là xuân củ kỷ
củ kỷ tình ta ở những ngày
-
em ơi em có hiểu chăng em
anh thức hồn dâng điếu thuốc đêm
phà khói quyện thành em kiều diểm
tìm lại hình em trong trái tim
-


Buồng chuối

Buồng chuối
-
chuối anh nhỏ trái em ơi
để xem để ngắm để lời nhớ nhung
anh trồng bên cạnh cội tùng
lung lay cơn gió chuối bùng lang thang
-
biết rằng rào dậu nhà nàng
chuối anh lại tọt sang ngang hởi trời
chuối anh trái nhỏ ngọt lời
một mai nó chín em thời có ăn
-
nhớ người bên cạnh bón chăm
sẽ chia ít nải tình thâm ấm tình
nhà em phong cách nghiêm minh
anh đây chẳng dám băng trình sang đâu
-
gia phong nức tiếng từ lâu
thầy me nghiêm khắc anh đâu dám lần
biết em phong tú mỹ nhân
tư dung nề nếp muôn phần đẹp xinh
-
thầm thương lén liếc trộm nhìn
nửa đêm thao thức bóng hình giai nhân
chuối ơi sao chuối hại thân
đất nhà không ở chen chân đất người
-
nói ra sợ thiên hạ cười
tiếc chuối lòng những buồn rươi chuổi lòng
muốn chặt cây chuối hư không
sợ vương ánh mắt má hồng hương lân
-
chuối ơi sao chuối hư thân
lang thang buồng bỏ bên sân nhà nàng
một mai mưa gió phủ phàng
nhở khuya ốm lạnh ai mang chăm mày
-
nhà nàng cắt cớ để đây
cho anh tiếc chuối sang ngay cầu tình
hay ơi duyên nợ chúng mình
khiến cho buồng chuối kết minh châu trần
-
ngẩn ngơ ngẫm nghỉ vần lân
chuối anh nhỏ trái tài lanh sang rào
thương chuối thương quá biết sao
thôi đành nhắm mắt phó vào hương lang
-
chờ khi buồng chuối chín vàng
nàng ơi có hái nhẹ nhàng giùm anh
gió đưa chuối chín giáp ranh
hương phang thanh thoảng tình anh rộn rào
-
nửa đêm trở giấc chiêm bao
tiếng êm như lụa ai nào bên tai
chuối anh em đưa lại này
tình em đưa cả anh rày nhận không
-
phòng đơn vụt thoáng bóng hồng
mùi hương phơn phớt ấm nồng làm sao
giựt mình mới biết chiêm bao
chuối mi gây bảo má đào giai nhân
-
sáng ra đứng tựa hiên sân
bên kia vang tiếng chuối anh chín nè
anh sang cắt chuối đem về
nhớ tình săn sóc cận kề hương lân
-
thầy me em nói ở gần
chuối nơ nó chín tình càng thêm thân
vô tình buồng chuối hiên sân
bắt cầu duyên ái mỹ nhân thi hào

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2019

Em có thấy -

Em có thấy
-
Lặng im
-
lặng im nhưng lòng nọ u hoài 
nhớ bóng ai mỹ ngọc trang đài
em có thấy hương say mùi tóc

vẫn nhớ thương gấm vóc tim ray ...
-
lặng im nhưng nổi nhớ đọa đài
trong khuya vắng hình ai khắc khoải
em có thấy tim anh rung nhảy
trong buồng tim ưu ái hình ai
-
lặng tim gió thổi mối tình dài
nơi cố quốc nhành mai yêu dấu
em có thấy biển chừng hờn dổi
sóng bủa tình vang dội hương say
-
lăng im nghe biển gọi hồn ai
nói lên đấy láng lai ưu ái
em có thấy những ngày vời vợi
đợi chờ nhau nổi nhớ kéo dài
-
lặng im hoa tím buồn tê tái
nhớ đến người gửi nụ hôn say
em có thấy nụ hôn ngọt ngất
tình đôi ta thêm chất men cay
-
lặng im nghe xuân lòng tê dại
nắng lạc loài biển aí mong lung
em có thấy trời bổng mịt mùng
như chia sẽ tình ta hiu hắt
-
lăng im tiếng tơ lòng vụt tắt
xuân trở về khoé mắt lệ chan
em có thấy tình nhở bẻ bàng
cánh môi yêu mơ màng xuân lại
-
lặng im nghe tim mình rung nhảy
nắng xuân nồng đốt cháy hồn thơ
em có thấy xuân quá hửng hờ
cánh mai vàng lơ phơ trước gió
-
lặng im cội mai vàng trước ngõ
nở nụ xuân tình đó tim gầy
em có thấy xuân nay buồn lại
kẻ xứ xa người lại nhớ ai
-

Thứ Hai, 14 tháng 1, 2019

Xuân về

Xuân về
mùa xuân pháo nổ đì đùng
hoa đào lướt gió anh hùng lụy ai
trăng thề lấp lửng hàng mai 
phòng văn trống vắng trang đài buồn hiu
nhớ ai má thắm yêu kiều
tóc thề buông thả phất phiêu gió gầy
xuân lai tợ thể đông dây
trái tim buốt giá hình ai nhạt nhòa
vắng em xuân vắng sắc hoa
vắng em phố vắng tợ là nghĩa trang
nắng xuân nhờn nhợt úa vàng
lòng tôi trỉu nặng kho tàng đắng cay
xuân nầy chẳng có đào mai
chỉ như hoa cỏ hoang rày đồi hoang
vắng em xuân chết trăng tàn
vắng em tim lạnh tợ làn khói hương
nổi lòng vấn vấn vương vương
bầu trời đen thẩm vô thường tang thương
xuân về gợi nổi vấn vương
cỏi tình trơ vắng thê lương thuở nào
gió xuân đổi ngọn hư hao
vắng em xuân nhở như màu hoang vu
nắng xuân hừng hực lao tù
ngàn hoa nhờn nhạt âm u vô thường
xuân về mai trổ vàng ươm
tợ màu bệnh viện tang thương tim sầu
đào hoa rơi rải gió côi
tình ta eo bức cơ cầu xa xâm
còn đâu hòa hợp sắc cầm
nàng đi tim chết muôn phần em ơi
xứ xa em có nhớ nơi
một người ngậm đắng như trời bảo giông
từ ngày cất bước theo chồng
là ngày mặc niệm tơ lòng trái ngang
xuân nầy còn lại xốn xang
còn tình câm lặng cưu mang bóng hình