Chủ Nhật, 18 tháng 6, 2017

Chữ sầu

Chữ sầu
-
thơ sầu tưởng viết sẽ bớt sầu
càng viết càng sầu ai biết đâu
lệ lòng tuông chảy tình lang chức
rớt xuống trần gian hạt mưa ngâu
-
bao lần em bảo ngưng tay bút
chẳng viết thơ sầu khúc chuyển vui
nhưng hởi lòng em tình luôn tủi
thơ vui chưa viết lệ ngậm ngùi
-
thôi nhé chân trời mây tím kéo
tim gan úa héo ánh mây theo
thơ sầu đeo đẳng tình ta mãi
viết đại cho rồi sầu bớt đeo
-
rượu với sầu như gió mả ngưu
trông lay láng tránh đâu cho khỏi
đã bao ngày lòng anh mệt mõi
tua dụng tửu sầu càng sầu thêm
-
mượn vần thơ sầu lên trang giấy
viết cho lòng vơi bấy nổi sầu
càng viết nhiều tim nhói từ đâu
trang giấy bổng ướt nhầu nước mắt
-
mượn cung đàn so dây réo rắt
giữa đêm khuya héo hắt sầu phai
nhưng hởi ôi sầu vẫn u hoài
thương bạn ngọc láng lai sầu nhớ
-
cũng như ai thơ sầu than thở
muốn dứt đi rảnh nợ cô liêu
muốn thảnh thơi dạo nắng tàn chiều
sao khó thế tim yêu buồn nọ
-
trái tim kia một lần bỏ ngỏ
bến đò xưa hồn đó bâng khuâng
nhớ êm ả ngọn gió hôn tân
còn lưu cảm trong tâm man mác
-
chiều đồi sim như chừng khúc hát
tay trong tay bản nhạc cuồng yêu
cánh sim tím suối tóc nâng niu
em e thẹn ngất ngây má ửng
-
trăng có khuyết nhưng còn lơ lửng
nhìn hai ta trăng chựng chút hờn
choàng tay nhau mây gió mừng hơn
chúc hạnh phúc tình loan duyên phụng
-
vần thơ yêu cung sầu nặng nợ
chữ tơ duyên hoa nhớ tình ươm
nước mắt thương sung sướng vô thường
ta uống cạn dòng thơ muôn thuở
-
sao có lúc khi mờ khi tỏ
khúc bi ai chuốt bỏ nhịp sầu
ai rộn ràng áo cưới cô dâu
vui duyên mới dứt câu tình củ
-
nổi buồn dài chén say quan tái
lụt lối nhà pháo đỏ xác phơi
tự nhiên đâu tim chết tàn hơi
chữ ngang trái chơi vơi tình hận
-
bước xuống đò em còn ngó lại
nhìn xem anh tê tái phải chăng
một chữ sầu anh nhặt u hoài
mong ai đấy vui say mộng đẹp
-
Chữ sầu
-
thơ sầu tưởng viết sẽ bớt sầu
càng viết càng sầu ai biết đâu
lệ lòng tuông chảy tình lang chức
rớt xuống trần gian hạt mưa ngâu
-
bao lần em bảo ngưng tay bút
chẳng viết thơ sầu khúc chuyển vui
nhưng hởi lòng em tình luôn tủi
thơ vui chưa viết lệ ngậm ngùi
-
thôi nhé chân trời mây tím kéo
tim gan úa héo ánh mây theo
thơ sầu đeo đẳng tình ta mãi
viết đại cho rồi sầu bớt đeo
-
rượu với sầu như gió mả ngưu
trông lay láng tránh đâu cho khỏi
đã bao ngày lòng anh mệt mõi
tua dụng tửu sầu càng sầu thêm
-
mượn vần thơ sầu lên trang giấy
viết cho lòng vơi bấy nổi sầu
càng viết nhiều tim nhói từ đâu
trang giấy bổng ướt nhầu nước mắt
-
mượn cung đàn so dây réo rắt
giữa đêm khuya héo hắt sầu phai
nhưng hởi ôi sầu vẫn u hoài
thương bạn ngọc láng lai sầu nhớ
-
cũng như ai thơ sầu than thở
muốn dứt đi rảnh nợ cô liêu
muốn thảnh thơi dạo nắng tàn chiều
sao khó thế tim yêu buồn nọ
-
trái tim kia một lần bỏ ngỏ
bến đò xưa hồn đó bâng khuâng
nhớ êm ả ngọn gió hôn tân
còn lưu cảm trong tâm man mác
-
chiều đồi sim như chừng khúc hát
tay trong tay bản nhạc cuồng yêu
cánh sim tím suối tóc nâng niu
em e thẹn ngất ngây má ửng
-
trăng có khuyết nhưng còn lơ lửng
nhìn hai ta trăng chựng chút hờn
choàng tay nhau mây gió mừng hơn
chúc hạnh phúc tình loan duyên phụng
-
vần thơ yêu cung sầu nặng nợ
chữ tơ duyên hoa nhớ tình ươm
nước mắt thương sung sướng vô thường
ta uống cạn dòng thơ muôn thuở
-
sao có lúc khi mờ khi tỏ
khúc bi ai chuốt bỏ nhịp sầu
ai rộn ràng áo cưới cô dâu
vui duyên mới dứt câu tình củ
-
nổi buồn dài chén say quan tái
lụt lối nhà pháo đỏ xác phơi
tự nhiên đâu tim chết tàn hơi
chữ ngang trái chơi vơi tình hận
-
bước xuống đò em còn ngó lại
nhìn xem anh tê tái phải chăng
một chữ sầu anh nhặt u hoài
mong ai đấy vui say mộng đẹp
-

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét